pacman, rainbows, and roller s
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Bạn cũ - BlogRadio.Yn.Lt
Bạn cũ

Bạn cũ

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 410

Bạn cũ

23:12 - 15/09/2015

Nếu buồn thì hãy tìm 1 người để sẻ chia, để tâm sự hay viết vu vơ rồi lại xóa đi như tôi vậy chứ đừng giữ trong lòng, đôi khi em lại tìm thấy những niềm vui trong đó thì sao? Có lẽ chính tôi cũng không điều khiển được chính cảm xúc của mình nữa.


***


Gặp lại em vào 1 ngày thu ảm đạm, trong 1 quán cà phê đã xưa cũ, khói thuốc lá bay nghi ngút, ngoài trời vẫn đang mưa, rơi tí tách bên những ly cà phê đen đá.


Em bây giờ không còn là 1 cậu bé học sinh tiểu học những trưa hè vẫn hay trốn nhà đi chơi, mà giờ em đã là 1 cậu sinh viên chững chạc, khuôn mặt cũng có tí chút gọi là trải nghiệm sự đời, cái cách em châm thuốc hút, cách em thưởng thức cà phê thật có gì đó ngông nghênh và ngạo mạn đối với cái tuổi của em.


Em nói rằng cuộc sống của em đang mất phương hướng, không biết sống vì ai và vì cái gì, hằng ngày vẫn trôi qua trong em thật là tẻ nhạt, thật là vô vị, em nói rằng tuổi trẻ của em đang bị chôn vùi, mọi chuyện hoàn toàn khác sau khi em bước vào giảng đường đại học, mọi thứ sao quá khác lạ, nó thay đổi quá nhanh chóng mà bản thân em không thể bắt kịp được.


Mọi người đều có ước mơ nhưng em thì không, chẳng biết thực tại phải làm gì, chẳng biết tương lai của em ra sao mà chỉ sống trong quá khứ, cứ hoài niệm về những kỉ niệm xưa cũ, những kỉ niệm vui buồn. Em tập tành hút thuốc và uống cà phê chẳng phải để đua đòi gì cả mà chỉ coi nó như 1 thứ thuốc để giải tỏa tinh thần, để kéo dài những suy nghĩ mông lung của em, để níu kéo những phút giây bình yên những khi em cảm thấy cuộc sống đã quá mệt mỏi và làm khô héo tâm hồn em.


Tôi biết rằng em là 1 con người sống nội tâm, có lẽ những ai chỉ là xã giao với em thì nghĩ rằng em là 1 con người khó đoán, tính khí thay đổi thất thường, nhưng những người bạn thật sự của em thì mới biết đc con người của em, phải chăng là do cuộc sống, do gia đình hay là từ khi sinh ra em đã là 1 con người có những thứ cảm xúc hỗn độn như vậy, đôi lúc em cười nói thật nhiều, nói những câu chuyện để mua vui cho mọi người, cũng có lúc những câu chuyện mà em kể cũng thật vô vị và chẳng có ai muốn nghe nữa, rồi đôi lúc em lại buồn, chẳng nói câu nào, chỉ ngồi nghĩ vu vơ vậy thôi, em cũng chẳng có nhiều bạn, bạn thân thì cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, có lẽ vậy mà cuộc đời em nỗi buồn nhiều hơn là niềm vui, bởi vậy em cứ muốn sống trong quá khứ, muốn có những cảm xúc mà em đã đánh mất từ lâu lắm rồi, khi em được mẹ mua cho bộ áo quần mới, khi em đọc 1 cuốn truyện tranh mà em chưa hề được đọc trước đó, khi em còn sống trong vòng tay bè bạn và gia đình. Đôi khi em cũng đã thử tự mua sắm cho mình, cũng đọc lại cuốn truyện tranh đó, cũng gặp bạn bè cũ của mình nhưng em không thể tìm lại được những cảm xúc khi đó, giờ đây chỉ còn là sự gượng gạo, phải chăng thời gian đã làm khô héo những cảm xúc đó, đã làm cho tầm hồn em chai sạn, đã làm cho em mất đi những niềm vui cuối cùng sau những ngày trống trải của em?


Em nói rằng cuộc sống của em giờ trở nên rất mệt mỏi, trong em giờ đây là 2 con người với 2 tính cách đối lập nhau, nó như khuấy tung cuộc sống của em lên vậy, 1 con người sống nội tâm muốn sống cho bản thân mình còn con người còn lại dường như muốn tạo cho em thêm những niềm vui nho nhỏ, nhưng dường như những niềm vui đó vẫn chưa thể lấn át được nỗi buồn ở trong em.


Ly cà phê cũng đã cạn, điếu thuốc của em cũng đã tàn, cơn mưa cũng đã tạnh, có lẽ cuộc gặp gỡ này cũng đã giúp em giải tỏa bớt nỗi buồn trong em, đôi khi được tâm sự với những người bạn mà em cảm thấy tin tưởng thì cũng làm cho em bớt được bao nỗi u sầu, nhưng có lẽ chỉ là trong chốc lát mà thôi, sau cuộc gặp gỡ này, em sẽ trở lại cuộc sống thực tại của mình, trở lại với những nỗi buồn không tên, chợt đến rồi chợt đi nhưng để lại trong tâm trí em những lỗ hổng quá lớn không sao xóa đi được như những cơn mưa mùa thu vậy.


Bạn cũ


Tạm biệt em, thật không ngờ sau bao nhiêu năm gặp lại thì em lại thay đổi như vậy, thật sự là cuộc đời ta chẳng biết trước được điều gì, tôi chẳng còn thấy được nét ngây thơ và hồn nhiên trong em nữa, chẳng lẽ thời gian đã tàn phá cảm xúc của em? đã làm em trở nên u buồn và mệt mỏi đến như vậy? con người em cứ cười nói như vậy, nhưng nói buồn thì chẳng ai mà tin được, chắc cũng chỉ là 1 lời nói mua vui mà thôi.


Đời, đôi khi cũng phải có hỉ-nộ-ái-ố, có vui thì cũng phải có buồn, nhưng có lẽ em không thể điều khiển những cảm xúc của chính mình nên cuộc sống của em có những sự xáo trộn, cũng có lẽ do em không có nhiều bạn bè, em thường thích cảm giác 1 mình nên đâm ra suy nghĩ nhiều, rồi buồn vậy thôi.


Tôi chẳng muốn khuyên em điều gì cả, vì đôi khi có những lúc con người ta thất vọng thì những lời động viên hay an ủi sẽ chẳng có tác dụng gì mà còn vô tình tạo nên những áp lực cho chính họ. Nhưng em ơi, cuộc sống mà, có người giàu thì có những kẻ nghèo, có những người luôn mang những nỗi buồn thì cũng có những kẻ đem đến những niềm vui. Ai sinh ra cũng đã có 1

[1]2
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Bài học của sự ích kỷ

Bài học của sự ích kỷ

Tôi là con một và được sinh ra trong một gia đình kinh doanh khá giả, thậm chí bạn bè thường trêu tôi là cành vàng lá ngọc, bởi cuộc sống của tôi không thiếu thứ gì, muốn gì được nấy, tôi ha[…]

Tâm Sự

Em nhớ anh

Em nhớ anh

Gửi anh chàng trai của mùa thu, em gọi anh là chàng trai của mùa thu vì em gặp và quen anh vào mùa thu năm ngoái, tầm cuối tháng 9 năm 2014. Anh đã làm em thấy yêu cái mảnh đất xa lạ đó, anh[…]

Tâm Sự

Tôi gặp em, tôi mất em, tôi chờ em

Tôi gặp em, tôi mất em, tôi chờ em

Hãy sống, hãy yêu, hãy làm gì để mình đừng phải hối hận. Đừng bao giờ đem lý trí và tình yêu ra so sánh rồi đến khi nhìn lại mới biết mình đã sai... 2h00 ngày 23/09/2013. Cách đây vài giờ […]

Tâm Sự

Em không thể quên được hình bóng anh

Em không thể quên được hình bóng anh

Đây là câu chuyện của tôi, tuy không hi vọng tìm được người hoàn toàn đồng cảm, nhưng vẫn muốn có một ai đó có thể hiểu được một chút cảm xúc của mình... Năm năm rồi anh ạ! Khoảng thời gia[…]

Tâm Sự

Con dại cái mang

Con dại cái mang

Ông trời không công bằng một chút nào. Vợ chồng chúng tôi hiếm muộn, chữa trị bao nhiêu năm trời mới sinh được một mụn con gái. Gia đình chúng tôi sống rất hạnh phúc khi con gái còn là một đ[…]

Tâm Sự

Hãy mặc váy mini khi còn có thể

Hãy mặc váy mini khi còn có thể

Quả vậy, thời gian quý giá nhưng có lẽ quý giá nhất chính là tuổi thanh xuân của chúng ta. Thời thanh xuân của những cô gái. Những năm tháng chúng ta được phép sống theo ý mình, được phép lầ[…]

Truyện Blog

Câu trả lời còn khuyết

Câu trả lời còn khuyết

Tôi nợ em một câu trả lời! Mọi người thân thiết nhất bên cạnh em nợ em một câu trả lời! Và, cả ông Trời luôn ngự trên cao cũng đang nợ em một câu trả lời! Sau một thời gian dài chuẩn bị tin[…]

Truyện ngắn

Dải ngân hà đã xa

Dải ngân hà đã xa

Tôi tự hỏi ở đâu đó xa xôi trên trái đất này, cậu có thật sự cảm thấy hạnh phúc như tôi không?! Khi ấy tôi hãy còn nhìn mọi thứ trên phương diện đơn giản và hạn hẹp của một đứa trẻ vô tư, […]

Truyện ngắn

Biển đêm

Biển đêm

Chia tay, tôi tìm mọi cách để xóa đi những ký ức của tôi về em. Nhưng thời gian trôi đi và tôi quên rằng tôi vẫn quan tâm, lo lắng cho em như ngày nào. Tôi vẫn lặng lẽ vào facebook dõi theo[…]

Tâm Sự

Câu chuyện của 2 vĩ nhân

Câu chuyện của 2 vĩ nhân

Một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại Đại học Stanford. Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi và không biết đi nơi đâu[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất