XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Yêu thương vẫn giữ âm thầm...! - BlogRadio.Yn.Lt
Yêu thương vẫn giữ âm thầm...!

Yêu thương vẫn giữ âm thầm...!

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 378

Yêu thương vẫn giữ âm thầm...!

02:22 - 06/09/2015
g nhè nhẹ, không hẳn là yếu ớt, cũng không hề chói chang, nó thanh bình và đẹp một cách lạ lùng.


Sau cái dũng khí to chà bá mà tôi có được, tôi quyết định đến lớp thật sớm, được cái nhà tôi ngay gần trường nên có đến sớm hơn một chút cũng không có khó khăn gì. Khác với mọi ngày, tôi đặt chiếc cặp vào trong ngăn bàn thay vì để ở giữa,trong lòng thầm cầu trời khấn phật cho mọi chuyện êm xuôi. Bất ngờ thay,mọi thứ còn hơn cả những gì tôi mong đợi. Tôi không cần ngỏ ý, cậu ấy cũng tự động bỏ cặp vào ngăn bàn, đúng là tuyệt vời ông mặt trời. Không có chiếc cặp đáng ghét kia thật tốt, chẳng có khoảng cách nào giữa chúng tôi nữa. Đó là suy nghĩ của riêng tôi, suy nghĩ của cô bé đôi mươi chia đôi lấy nửa, nói trắng ra là khi ấy tôi mười tuổi, học lớp 5 nhé. Mọi chuyện tưởng chừng như êm đẹp, cho đến khi bức thư đáng ghét kia xuất hiện khiến mọi thứ trở nên thật tồi tệ.


Tôi, cũng giống như những đứa con gái trong và ngoài lớp khác, để có thể chinh phục được cậu trai thiên tài ấy, chắc chắn sẽ phải là người chiến thắng trong cuộc đua đầy căng go này. Một chút thủ đoạn là điều không thể thiếu trong cuộc đua. Và chính tôi là người bị đưa lên thớt. Một bức thư tỏ tình nặc danh.


Vừa bước tới chỗ ngồi, tôi đã bắt gặp ngay ánh mắt nghi ngờ từ cậu. Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang sảy ra, từ phía sau một cô bạn cất tiếng hỏi tôi:


-" Chữ viết của Mi nó tròn tròn, to to phải không, giống như thế này này".


Lan viết ra chữ " h", rồi đưa giấy bút cho tôi viết. Tôi viết, thế là.


- "Vậy là đúng rồi". Từ phía sau Lan đưa nên để trên bàn tôi một bức thư, với lời khẳng định khiến tôi xoảng hồn. "Vậy là Mi viết thư tỏ tình với Hiếu rồi."


- "Không có...thực sự là không có mà."


Lan chỉ tay vào từng nét chữ trong bức thư. Đưa ra dẫn chứng để chứng minh.


- Mấy chữ đầu tiên là chữ tròn tròn, to to, sau đó là chữ dài và nhỏ.Chắc chắn là do Mi sợ Hiếu biết nên đã thay đổi kiểu chữ.


Đúng là suy nghĩ con nít, muốn dấu thì sao ngay từ đầu tôi không viết chữ kiểu khác đi, phải chen vào thêm mấy chữ tròn tròn vào làm chứ, cơ bản là muốn giáng họa cho tôi mà. Thế mà lúc ấy tôi lại không nghĩ ra điều này, cứ thế chối trong đau khổ, bức thư ấy đến bây giờ tôi vẫn không biết được chủ nhân thực sự của nó, chỉ biết người bạn đó đã mất do chết đuối.


Chuyện bức thư lại càng khiến tôi thất vọng. Rõ ràng là tôi không viết nó, mà cứ cho là tôi viết đi cậu cũng đâu cần phải làm ngơ với tôi như vậy. Bắt đầu từ những lạnh lùng, chuyển dần qua thái độ kiêu ngạo,kinh thường. Tôi cảm giác được bấy giờ mình quá ngốc ngếch,ngốc đến mức đôi cũng không thể tưởng tượng ra được, cậu đã biến tôi thành đứa con gái "hèn mọn", chẳng đáng là gì mà đòi trèo cao, với cao, muốn có những thứ quá xa xỉ. Phải thế không, có đáng không? Lòng kiêu hãnh của tôi nổi dậy, nhưng nó không mãnh liệt, cũng không có chút ý chí gì, chắc bởi lẽ tôi còn quá nhỏ để có thể ghét bỏ và nghi ngờ mọi người. Tôi ngày ấy, một cô bé không kiêu căng, ngạo mạn, không tự tin vào bản thân bây giờ, tôi,một cô bé với trái tim thơ ngây, thuần khiết sẵn sàng tha thứ và chia sẻ, một cô bé ít nói ít cười, lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cho người khác.


Tôi vẫn quan tâm cậu, một cách lặng lẽ, âm thầm, không mong nhận lại bất cứ điều gì. Hạnh phúc đơn thuần là ngồi bên, lắng nghe và cảm nhận từng phút giây bên cậu.


Lên đến cấp 2, chúng tôi vẫn học cùng nhau 4 năm liền, tôi cũng bắt đầu lớn dần lên từ suy nghĩ tới hành động. Vẫn tình cảm ấy, còn riêng lý chí và hành động đã thay đổi. Những năm tháng của đứa tôi không lớn mà cũng chẳng bé ấy đáng để nhớ lại lắm chứ. Không còn ngu ngơ nhiều như trước, xin được nhấn mạnh là không nhiều thôi chứ vẫn còn đầy, để kể được hết những việc vớ vẩn đã làm thì phải dài như quấn tiểu thuyết mất thôi. Lý chí của tôi bắt đầu mạnh mẽ hơn ( bên ngoài thôi). Nhớ có lần trời mưa, cậu ấy cho mượn có cái mũ thôi mà cũng mừng mấy ngày liền, lại còn mơ mộng tùm lum nữa. Lúc đó là ngỏ ý mượn người ta mới cho mượn mà, chẳng qua chỉ là phép lịch sự tối thiểu. Vậy mà... "chẳng có ra làm sao cả"...! Tôi lẩm bẩm.


Mà khéo cứ như thế lại hay. Ngốc và kiêu cái nào tốt hơn nhỉ? Tôi đã thay đổi, thay đổi rất nhiều trong tính cách, có điều, tình cảm vẫn không đổi.


Nhiều năm về sau, không ai trong chúng tôi nhắc lại chuyện ngày xưa nữa, tôi lại càng không muốn nhắc tớ cái thời ngây thơ vô tội vạ đó. Tôi mạnh mẽ, lạnh lùng, đầy kiêu ngạo. Cậu, tự tin, bản lĩnh, tài giỏi. Chúng tôi bắt đầu có một mối quan hệ không rõ ràng. Đôi khi rất gần gũi, đôi khi lại vô cùng xa lạ. Nhiều khi tưởng chừng đã có được cậu, rồi lại bất giác nhận ra mình đang tự cho mình cái quyền ấy. Tôi chờ đợi, chờ đợi, chờ đợi mãi một câu nói yêu thương từ cậu. Vẫn là ánh mắt ấy, vẫn là nụ cười ấy, vẫn là mối quan hệ không xác định ấy, mà tôi thấy bước chân mình lạc lõng tới dường nào. Tôi muốn chạy đến ôm chặt lấy cậu,muốn hét thật to lên với thế giới rằng tôi thích cậu. Một ánh mắt lơ đễnh, một chút hờ hững từ cậu khiến tôi không đủ can

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Hạnh phúc chỉ cách nửa mét

Hạnh phúc chỉ cách nửa mét

Bố mẹ gọi điện bảo ra thành phố thăm tôi. Bố mẹ ở mãi trong quê, đây là lần đầu tiên ra thành phố. Tôi nói với bố mẹ qua điện thoại, nhà con chật lắm, khi nào bố mẹ ra ở khách sạn cho thoải[…]

Truyện ngắn

Ăn sáng trong vườn

Ăn sáng trong vườn

Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng đạt đến một chuẩn mực nào đó, mà ở việc chúng ta gọi cái gì là hạnh phúc. Ở khu chung cư tôi sống, cứ 10 hộ chi[…]

Truyện ngắn

Chiếc hộp kí ức

Chiếc hộp kí ức

18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì những chuyện giản đơn. Không chút toan tính, chúng tôi đã dành cho nhau những tình cảm trong sáng, hồn nhiên và[…]

Truyện ngắn

Có khi nào mẹ quên con?

Có khi nào mẹ quên con?

"Bệnh nhân mắc chứng suy giảm trí nhớ sẽ mất dần khả năng định hướng không gian, quên đi cách sử dụng những đồ vật quen thuộc, thậm chí có thể quên sự vật, con người xung quanh, suy giảm chấ[…]

Truyện ngắn

Đứa con nghiệp chướng

Đứa con nghiệp chướng

Nó là người không may mắn. Từ khi được sinh ra, nó đã là điềm xui xẻo cho bất cứ ai muốn lại gần. Đúng là thế đấy. Nghe đâu lúc sinh ra nó, mẹ nó chẳng kịp chuẩn bị gì cả. Đúng hơn là ngay[…]

Truyện ngắn

Em chỉ là công nhân

Em chỉ là công nhân

24 tuổi, Chị tốt nghiệp Đại học với một cái ngành được coi là "hiếm". Có lẽ là do "hiếm" quá mà hầu hết các doanh nghiệp đều không cần, thậm chí là không thèm liếc mắt đến bộ hồ sơ của chị.[…]

Truyện ngắn

Mật thư

Mật thư

1. Mật thư nghĩa là gì? Mật thư – PM – là những tin nhắn cá nhân do các thành viên gửi cho nhau trên các diễn đàn hay trên các mạng xã hội. Hiện facebook là mạng xã hội lớn nhất thế giới vớ[…]

Sách Hay

Chiếc rương kính vụn

Chiếc rương kính vụn

Em thấy hổ thẹn quá! Người con út rơm rớm nước mắt. Chính chúng ta đã ép bố phải hành xử như vậy, bởi vì chẳng ai thèm nhớ đến những lời dạy bảo cùa bố thời thơ ấu. Ngày xửa ngày xưa, có[…]

Truyện ngắn

Bức thư của bố

Bức thư của bố

"Hôm nay bố gửi tiền chị nga đem hộ vì thời gian quá vội Bố chỉ kịp thông báo với con là bố bán được 1 con trên ba triệu nhưng không biết con cầm như vậy nên bố đã trả nợ hết ở nhà và cho ch[…]

Tâm Sự

Khoảng cách

Khoảng cách

"Còn khi hai người bắt đầu yêu nhau thì thế nào? Họ không bao giờ hét to mà chỉ nói nhỏ nhẹ, tại sao? Bởi vì trái tim của họ cận kề nhau. Khoảng cách giữa họ rất nhỏ." Có một vị hiền triết[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất