Xuân về rồi A Châu ơi!
Bình chọn: 343
Bình chọn: 343
(BlogRadio.Yn.Lt) Ngày 27 tháng chạp âm lịch, tiết trời se lạnh ở cái thôn quê vùng cao này, tôi vừa đặt chân xuống mảnh đất quê hương sau một ngày dài trên chuyến xe từ thành phố vượt qua nhiều đoạn đèo gập ghềnh để về đến Lâm Đồng chuẩn bị tất niên cùng gia đình. Đứng lặng người bên ba lô hành lý, tôi hít một hơi thật dài hương vị của quê hương vào những ngày cuối năm, tim sao bỗng xốn xang nhiều cảm xúc.
***
Dọc đường những cây mai rừng đã bắt đầu trổ bông sớm, hương thoang thoảng khắp nẻo đường. Bọn nhóc ở xóm đang nhặt củi bên rìa đường cũng nhận ra tôi sau một hồi chăm chú nhìn:
- A, anh Xú học trên thành phố về kìa bây ơi!- Cu Lìn reo lớn
- Mấy đứa phát hiện chậm thế, đang kiếm củi về để dành đun nồi bánh chưng à - Tôi xoa đầu thằng Lìn và hỏi.
- Dạ, năm nay mấy nhà hàng xóm góp bánh nấu chung nồi với nhà em nên phải kiếm thật nhiều mới đủ. Anh Xú mặc đồ thành phố đẹp quá, da dẻ lại trắng ra làm sao mà nhận cho ra hả anh?
- Anh Xú bây giờ đẹp trai ra, khác với hồi còn đá banh, thả trâu với tụi em quá, hìhì - Thằng Mèo cũng hùa theo.
- Mấy nhóc nịnh anh để kiếm quà đúng không?
- Dạ...- Cả đám trẻ làng đồng thanh.
- Đứa nào nói cho anh biết chị A Châu đang ở đâu anh phát quà nào?
- Dạ chị ấy đang làm mứt gừng, bánh nổ nhà cụ Mây đấy – Cu Lìn nhanh nhẹn trả lời.
Tôi móc trong ba lô ra một trái banh da mới căng ném cho nó rồi hướng thẳng nhà cụ Mây mà bước.
Lìn là em trai của A Châu nên cu cậu nhanh chóng cung cấp thông tin cho tôi để sớm nhận quà. Thời gian này, nhà cụ Mây đang thuê người làm bánh, mứt để bán, hương gừng từ vườn nhà ông ấy bay ra khắp xóm thơm nứt mũi. Tiếng nổ của lò bánh lâu lâu lại vang lên nghe vui tai như âm thanh báo hiệu ngày tết sắp đến. A Châu đang gọt gừng cùng các cô trong thôn, cô ấy đang mặc chiếc váy thổ cẩm rất nổi bật trong đám đông. Tôi bước vào chào mọi người:
- Chào các cô, các chú.
- Thằng Xú đó à, chà trông chững chạc ra dáng sinh viên quá bây. Mới về sáng nay hả con?
- Dạ. Con vừa xuống xe lúc 6h – Vừa trả lời tôi vừa đưa mắt liếc nhìn Châu, cô ấy cũng đáp lại bằng ánh mắt vui mừng và nụ cười mĩm rất dễ thương.
- Chắc tới tìm con Châu chứ gì? Thôi nhanh nhanh vào chào cụ Mây rồi xin cụ cho con bé nghỉ tay chút.
- Dạ.
Tôi bước vào nhà trong tìm cụ Mây, cụ đang ngồi hút thuốc và giở sổ ra tính toán thứ gì đó. Cụ năm nay cũng đã 70 tuổi rồi nhưng vẫn còn minh mẫn lắm.
- Cháu chào cụ Mây.
- Đứa nào đó bây?
- Dạ cháu là thằng Xú đây.
- Trời, mày lên thành phố có nữa năm mà khác quá Xú. Ở nhà bà già mày cứ trông mãi, cuối cùng cũng về đấy hả con?
- Má con có ghé lên đây hả cụ?
- Tuần trước, nó trông mày về hoài mà không thấy, lên đây nhờ tao gặp mày về thì cho mày mượn cái xe chạy về dưới ngay.
- Dạ, con ghé qua chào cụ rồi cũng chuẩn bị đi ngay ạ.
- Cứ chờ đã, tao trông mày về nhờ tí việc mà vội gì. Hồi còn học ở quê, cụ chỉ nhờ được mỗi mày kiểm tra sổ sách, giờ mày đi rồi tao tính vất vả quá.
- Dạ, con có mua cho cụ cái máy tính rồi đây. Cụ còn nhớ cách dùng con đã hướng dẫn không ạ?
- Hà hà, Tao có thằng cháu chu đáo quá, chu đáo quá...
- À, cụ cho con xin A Châu nghỉ buổi chiều nha cụ.
- Được, được. Mày với nó coi rồi cưới sớm để cụ còn được tham dự.
- Dạ, con về đây, tất niên nhà con cụ nhớ xuống nhà chơi.
- Bà già mày cũng mời tao rồi. Cũng có mỗi con em gái trong làng không xuống sao được.
Tôi khép cửa phòng cụ rồi ra sân tìm A Châu. Tôi khẽ cuối người nói nhỏ cho A Châu nghe đã xin được cho nàng nghỉ. . Chúng tôi cùng nhau đi học, cùng nhau thả trâu từ thuở còn bé và rồi yêu nhau lúc nào cũng chẳng biết.Sau khi học hết cấp ba, A Châu ở lại quê theo học nghề may, còn tôi lên thành phố tiếp tục học lên đại học. Ngày đó, A Châu sợ tôi lên thành phố rồi quên mất em nên đã khóc rất nhiều, nắm lấy tay tôi mãi không chịu buông, đôi mắt long lanh vẫn hay liếc nhìn tôi tinh nghịch trong giờ học mà tôi yêu say đắm lúc ấy đẫm lệ, hình ảnh đó cứ ám ảnh tôi mãi trước khi ra đi, tôi đã để lại lời hứa đó cho nàng yên tâm mà chờ đợi.
- Gần tết, nghe mẹ anh nói khoảng 20 đến 25 tháng này là anh về nên em xin vào chỗ cụ Mây làm chờ đón anh về luôn. Sao anh về trễ vậy, đến 27 mới chịu về làm em ngóng từng ngày mỏi cả mắt.
- Ngóng anh về đến thế cơ à, lỡ anh không về được thì sao? Đáng lẻ ra 25 anh về rồi nhưng phải dành đến 2 ngày để lựa mua quà cho em đấy.
- Ứ, em không tin đâu, chắc cô nào giữ chân anh lại nên chưa chịu về đúng không?
- Không tin thì anh không đưa quà cho Châu đâu.
- Thôi, em tin, rồi. Anh xem nè, mấy hôm nay ngồi gọt gừng xưng cả tay luôn mà trời lại lạnh nữa – A Châu vừa nói vừa chìa hai tay ra trước mặt tôi.
- Ừ, nhưng mà vẫn còn mềm mịn lắm mà – Tôi nắm lấy hai bàn tay cô ấy á

Sự tích Táo Quân: Một bà - Hai ông
Táo Quân, Táo Vương hay Ông Táo trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam được xem là vị thần cai quản việc bếp núc trong mỗi nhà và thường được thờ ở nơi nhà bếp. Trong tín ngưỡng dân gian Việt N[…]
Truyện ngắn

Ngày hôm qua ra sao? Ngày mai sẽ thế nào? Tôi chỉ có lúc này, nên tôi sẽ sống hết mình vì nó. Cô bạn của tôi thật sự là minh chứng sống cho vị thần mang tên ủ dột và thê lương. Lúc nào cũng[…]
Truyện ngắn

Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi chác, cho chúng quả đậu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giơ viên bi màu xanh ra, ông ấy lại […]
Truyện ngắn
Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin[…]
Truyện ngắn

Vết son trên môi anh - Cấn Vân Khánh
"Và tình yêu, đẹp và vương vấn, như vết son trên môi người đàn ông tôi yêu..." Cây bút trẻ Cấn Vân Khánh đã trở lại với cuốn sách mới nhất "Vết son trên môi anh". Vẫn là những đề tài rất qu[…]
Sách Hay
Cảm ơn hai người đàn ông xa lạ mà tôi đã gặp trong đời, có lẽ họ đã không biết rằng chính những lời khen dù chỉ vô tình của họ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh và niềm tin vào cuộc sống. Kh[…]
Tâm Sự

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế nên tôi nghĩ, dù ít nhiều trên đời này cũng có cái gọi là tình cho không, đôi khi người ta cho mà không biết. T[…]
Truyện ngắn
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn