Xanh lơ bầu trời mùa hạ
Bình chọn: 498
Bình chọn: 498
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")
Họ nói, họ cười, và tôi thấy họ rất hợp nhau.
Mặc họ chứ, thế quái nào được, tôi đâu phải là một đứa ích kỷ.
***
- Ôi trời - Thúy ngạc nhiên mở to đôi mắt hết cỡ nhìn căn phòng dán đầy poster Song Joong Ki của tôi.
- Cậu thích Song Joong Ki đến mức này á hả? Thúy vẫn mắt chữ O mồm chữ A lắp bắp hỏi.
- Hì hì - tôi trả lời bằng một nụ cười tinh nghịch.
- Bốn bức tường này, cậu có thể chỉ cho tớ một chỗ trống nào được không? Thúy nói với vẻ đầu hàng.
- Tại cậu mới chuyển đến nên không biết đấy, chứ ở đây đứa nào cũng biết cả, chúng nó còn gọi tớ là bà Song cơ, có khi còn gọi nhiều hơn tên thật của tớ - tôi phì cười với vẻ mặt càng lúc càng nghệt ra của Thúy.
- Này nhé, chồng của Minh Uyên là Nichkhun, của Vy là Lee Dong Gun, của Xuân Quỳnh là Kim Soo Hyun, của Đài là Lee Min Ho, của Mèo là Yoochun, của Thanh Tâm là Shindong.
Thấy vẻ mặt khó coi của Thúy, tôi tiếp tục:
- Cũng giống như những người khác thích Micheal Jackson, Zac Efron, Justin, Tom Cruise hay Robezt thì chúng tớ thích K - biz có gì là sai.
Tôi nhún vai:
- Miễn sao chúng tớ biết phân biệt thực ảo là được.
Thúy mỉm một nụ cười méo xệch, gật gật đầu ra vẻ hiểu.
Mùa hè, tiết trời nóng bức không thể tả. Cả bọn kéo nhau vào Lotteria ăn kem, lý do thì chỉ một: kem ở đây vừa ngon vừa rẻ, chén hết cây này qua cây khác không biết chán.
- Nghỉ hè rồi, các cậu có dự định gì không? Minh Uyên ngẫu hứng hỏi.
- Tớ đi làm thêm - Thanh Tâm nhanh nhảu trả lời, chớp chớp đôi mắt tròn xoe tự hào.
- Vy cũng muốn đi nữa - Vy xoay qua níu lấy cánh tay Tâm năn nỉ.
- Tự lo đi cô nương, chuyện đó đâu phải cứ muốn là được, tớ không kéo nổi cậu đâu.
- Tớ đi học Harmonica - Xuân Quỳnh thông báo - ai muốn đi với tớ không?
Đài đưa tay chỉ chỉ ra vẻ hiểu biết:
- Biết rồi nè, học Harmonica để cua trai chứ gì nữa. Cậu mặc một chiếc đầm trắng, thổi vài bản nhạc du dương, đố chàng nào thoát được.
- Thôi nhá, tớ có Kim Soo Hyun rồi nhá. Tớ học vì thích, không phải vì mấy lý do nhắng nhít ấy đâu - Quỳnh nhăn mặt véo mạnh vào má Đài để trả thù.
- Còn cậu thì sao? - Vy thắc mắc nhìn tôi.
- Tớ hả? thật ra thì tôi cũng tự mình thắc mắc - học thêm, tham gia vài khóa kỹ năng mềm, sinh hoạt câu lạc bộ, đi tình nguyện. Mỗi chiều đem ghi - ta ra công viên chơi vài bản tôi gật gù ngẫm nghĩ - chắc là thế.
- Dùng hết tiền tiết kiệm để đi tình nguyện và giúp đỡ trẻ em nghèo. Tớ muốn có một mùa hè thật sự ý nghĩa.
Đài (láu táu nhất trong cả bọn) lại vặn vẹo:
- Thế không để dành tiền mua poster Song Joong Ki nữa à?
Tôi lườm nó, trả lời ngay tắp lự:
- Anh ấy ở ngay trong trái tim tớ rồi, cần gì poster nữa. Nhắc lại cho cậu nhớ, tớ là bà Song đấy!
Cả bọn bật cười, tiếp tục bàn tán những kế hoạch bằng giọng nói hứng khởi không thể hơn được.
Ngoài kia, bầu trời mùa hạ xanh lơ, một vài đám mây trắng xốp thong dong vừa trôi vừa ngắm đời. Một buổi chiều hè nhiều nắng, nhiều gió, cả nhiều những kế hoạch của tuổi trẻ.
***
Kể ra thì cũng đã hơn 2 tuần tôi ôm ghi - ta ra công viên chơi đùa cùng bọn trẻ bán báo, bán vé số. Bọn trẻ vừa ăn bánh vừa ngồi xung quanh nghe tôi đàn, một số đứa còn lẩm nhẩm hát theo, nhìn nụ cười trên những gương mặt non nớt đó, lòng tôi dâng lên niềm vui khó tả. Thỉnh thoảng tôi cũng giúp bọn chúng bán hàng hoặc mua hộ vài thứ, lúc mà chúng bán ế quá. Sau những giờ học thêm tất bật, sau những cuộc vui nổ trời với bạn bè, sau những giờ phút hớn hở luyện tập kỹ năng trong các câu lạc bộ, sau những buổi gầm rú họp fansclub, tôi thích thú đắm mình vào thế giới của bọn trẻ, thế giới của niềm vui non nớt nhưng nỗi buồn lại sâu sắc. Tôi muốn mỗi chiều được gặp bọn trẻ như thế này, muốn là người chị tốt của chúng, muốn được san sẻ bớt những khó khăn với chúng, tôi muốn làm cho chúng thật nhiều điều.
Và cũng hơn 2 tuần ấy, tôi quen với một cậu bạn. Cậu ấy cao, hơi gầy, da trắng, tóc đen và cũng biết chơi ghi - ta. Cậu ấy đến đây trước tôi, quen với bọn trẻ cũng trước tôi.
- Tại sao cậu lại đem ghi - ta ra đây? cậu ấy hỏi, trong lần gặp đầu tiên.
- Vì thích tôi nhún vai trả lời, giọng thản nhiên.
- Cậu không bận học thêm hay bạn bè gì à?
- Vì thích nên tớ có thể sắp xếp thời gian được.
- Thế tại sao cậu rút hết tiền tiết kiệm để giúp đỡ bọn trẻ?
- Vì thích.
- Cậu chơi đùa với bọn trẻ, dạy chữ cho chúng, rồi bán hàng giúp chúng, cũng vì thích?
- Ừ, tất nhiên tôi trả lời khi đang chỉnh lại dây đàn, cậu ta thật phiền phức.
- Vì thích, câu trả lời đơn giản nhỉ, nhưng thuyết phục - cậu ấy lẩm bẩm và cười một mình.
Hơn 2 tuần làm bạn, tôi phát hiện ra cậu ấy rất hiền

Ba từng nói nghề của ba cũng chỉ là cán bộ thôi, ba muốn con gái được người ta yêu quý coi trọng bằng nghề của con. Ngày tôi còn bé gia đình sống ở một huyện miền núi nhỏ thị trấn Thạnh […]
Truyện ngắn

42 lời khuyên của cha mà bạn cần ghi nhớ
Con số 42 tưởng rằng rất nhiều, nhưng mỗi lời khuyên đều ngắn gọn và vô cùng sâu sắc. Chắc hẳn có không ít bạn, khi cha mẹ cất lời khuyên sẽ gạt phăng đi và nghe tai phải cho ra tai trái[…]
Truyện ngắn

Không ai có thể thành công một mình
Không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng h[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa có đôi vợ chồng họ có một cậu con trai 12 tuổi và một con lừa nhỏ. Một hôm họ quyết định đi chu du thiên hạ để xem nhân tình thế thái. Khi qua một làng đầu tiên họ nghe thấy những […]
Truyện ngắn

Người bán rùa lòng dạ đen tối ấy tuy có một vạn đồng bỏ túi nhưng nhà bị ăn trộm, rồi lâm bệnh nặng, sau đó còn bị cháy nhà khiến cho một vạn đồng tiền bị thiêu rụi, cuối cùng xơ xác lại hoà[…]
Truyện ngắn
Audio Ở một làng nọ, có một người đàn ông rất khótính, ông luôn nghĩ vợ mình chẳng làm được việc gì cho gia đình cả. Một bu[…]
Truyện ngắn

Trẻ con thật đơn giản. Chúng chẳng cần phải suy nghĩ hai lần để thực hiện một điều gì đó chúng cho là đúng, và cho dù người lớn có cho rằng hành động ấy ngu dốt đi chăng nữa thì ít ra, trẻ c[…]
Truyện ngắn
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựn[…]
Truyện ngắn