Xa vắng những mùa mưa
Bình chọn: 337
Bình chọn: 337
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện: Tháng năm không ở lại)
"Có những kỷ niệm vội qua đi như những cơn mưa"
***
1.
Mẹ bảo tớ rằng lúc còn nhỏ tớ sinh ra ở Sài Gòn, ở đó được vài năm thì gia đình tớ chuyển ra bắc sống. Trong những miền ký ức sâu thẳm của tớ không có một hình ảnh nào của Sài Gòn còn đọng lại cả, có thể do lúc đó tớ còn quá nhỏ để nhớ hết được mọi điều. Nhưng không hiểu sao trong thâm tâm của tớ, tớ lại rất yêu Sài Gòn, yêu tha thiết cái mảnh đất mà tớ không nhớ nổi một kỷ niệm cỏn con.
Cho đến lúc tớ quen cậu, nói chuyện với cậu, tớ lại càng yêu thích nó hơn, yêu Sài Gòn và yêu cả những mùa mưa.
Chúng ta quen nhau qua Facebook, không hiểu sao tớ lại app nick cậu, tớ nghĩ đơn giản vì ở thông tin cá nhân của cậu. Khi đó cậu đã inbox cho tớ:
"Tôi và bạn có quen không?" Cậu hỏi tớ
"Thì trước lạ, sau quen mà". Tớ trả lời
Cậu inbox lại nhưng không nói gì cả chỉ để một biểu tượng mặt cười.
Rồi những ngày sau đó, tớ với cậu chat với nhau nhiều hơn...
Và chúng ta quen nhau...!
Cậu tên là Vũ, cậu kể với tớ rằng: Mẹ cậu bảo cậu sinh ra vào mùa mưa Sài Gòn nên mới đặt tên cậu là Vũ. Cậu yêu Sài Gòn cũng như tớ luôn nghĩ về nó vậy, trong những câu chuyện của cậu tớ có thể thấy được những khung cảnh đang chuyển động của Sài Gòn qua từng tháng ngày. Cậu kể rằng vào những ngày mưa cậu thường ra ngoài và trú mưa ở một nhà chờ xe buýt nào đó hay một quán cà phê nhỏ ven ngoại ô thành phố để ngắm mưa. Cậu chia sẻ cho tớ những hình ảnh thân thương về Sài Gòn, và đôi lúc cậu còn bật webcam để cho tớ xem những hình ảnh về nơi cậu đang sống. Qua webcam, tớ có thể nhìn thấy nơi cậu đang sống, trong căn phòng của cậu hay hình ảnh về cả một thành phố.
Căn phòng nơi cậu ở là một căn phòng nhỏ bé nhưng vô cùng ngăn nắp với một khung cửa sổ xinh xắn nơi đặt những chậu hoa ti-gôn màu tím nhạt. Cậu nói rằng mẹ cậu là kiến trúc sư nên mới bày trí khéo léo như vậy. Tớ thích thú mỗi khi cậu hướng màn hình webcam ra bên ngoài cửa sổ, khi đó tớ có thể thấy được toàn bộ những hình ảnh thu nhỏ về một Sài Gòn xa lạ mà thân thương vô cùng.
Tớ cảm thấy thích thú mỗi khi nghe những cậu chuyện của cậu... Và rồi trong tâm trí tớ mường tượng ra bao nhiêu thứ vẩn vơ về những cơn mưa, những ly campuchino ngọt ngào hay cả về cậu!
2.
Cậu cũng rất thích mùa thu Hà Nội...
Tớ cũng kể cho cậu nghe những câu chuyện về Hà nội nơi mà tớ đang ở, cậu cũng thích thú với những điều tớ kể, những cậu chuyện tầm phào của tớ. Cậu nói rằng cậu thích cái mùa đông lạnh lẽo của Hà Nội và muốn được tận hưởng những cảm giác lạnh thấu xương, tê tái da thịt mỗi khi mùa đông về hay cậu thường mơ màng nghĩ về những mùa thu Hà Nội qua những câu chuyện của tớ, cậu rất muốn cùng một ai đó dạo chơi và ngắm lá vàng rơi trên những con phố ngập tràn xác lá. Qua những điều đó, tớ đoán cậu là người rất lãng mạn, mà con trai lãng mạn thì thường hiếm lắm.
Tớ cũng bật webcam mỗi khi thu về để cho cậu xem những chiếc lá vàng khẽ khàng rơi trong mùa thu Hà Nội, cậu ngẩn ngơ ngắm những chiếc lá vàng, cậu ước gì được chạm vào nó. Những lúc đó trong đầu tớ cũng mơ màng hiện lên những hình ảnh vẩn vơ nào đó về một chiếc xe đạp với những vòng quay lạo xạo trên thảm lá.
3. Đi qua những mùa mưa...
Thời gian sau, rồi sau nữa. Tớ và cậu vẫn nói chuyện thường xuyên với nhau. Tớ lặng im nghe những câu chuyện về mùa mưa Sài Gòn của cậu
Căn phòng của cậu bỗng trở nên thân thuộc với tớ, tớ cảm thấy nó như thuộc về tớ vậy dù nó đang ở một nơi rất xa, căn phòng nhỏ bé nhưng vô cùng ngăn ngắp đó với khung cửa sổ nơi đặt những chậu hoa ti-gôn màu tím nhạt. Tớ không bao giờ cảm thấy chán mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh thân thương đó, nó gắn với cậu, những hình ảnh về cậu. Nhưng đôi khi tớ vẫn cảm thấy có điều gì đó kì lạ và xa vời lắm, ít nhất là về khoảng cách địa lý. Vào những buổi chiều mưa ở Hà Nội, tớ lặng im bên khung cửa sổ bé nhỏ và lặng lẽ ngắm nhìn những hạt mưa đang rơi... tí tách rơi. Những lúc đó tớ luôn nghĩ về cậu...nhớ về cậu!
Màn hình laptop của tớ đi qua những mùa mưa Sài Gòn...
Có một lần tớ hỏi cậu rằng: "Cậu thấy con gái bắc thế nào?". Cậu nói rằng: "Con gái bắc hiền dịu và dễ thương".
"Vậy cậu có thích con gái bắc không?" Tớ lại hỏi.
Lần đó cậu cũng inbox lại cho tớ, nhưng cậu không nói gì cả, cậu chỉ để lại một biểu tượng mặt cười
Những lần đó tớ lại chơi vơi giữa những suy nghĩ vẩn về cậu và về cả những cơn mưa.
"Những cơn mưa ùa về mang cảm xúc
Để rồi lại, chóng vánh...vội qua mau"
4. Cậu chuyện của chúng ta có sự xuất hiện của một người nữa.
Trong những status của cậu hay trong những cậu chuyện của cậu xuất hiện hình ảnh về một cô gái nào đó. Rồi cậu kể tớ nghe những cậu chuyện về bạn ấyvà tớ biết bạn ấy là con gái miền bắc, bạn
Mình nhìn xuống dưới. Bạn bè vừa dứt tràng vỗ tay. Hội đồng phản biện đang hội ý cho điểm. Giá mà họ cứ hội ý mãi. Bởi vì chỉ ngay sau đấy thôi, đời sinh viên của mình đã kết thúc rồi. 16 nă[…]
Truyện Blog
Một câu chuyện hay lý giải vì sao phụ nữ lại khóc. Nếu là phụ nữ hãy đọc để trân trọng những giọt nước mắt của mình không rơi phí hoài. Nếu là đàn ông hãy đọc để hiểu lý do thực sự một người[…]
Truyện ngắn

Làm sao có thể quên được những kỉ niệm vui buồn sau ba năm học chung với nhau? Làm sao có thể quên được những trò quậy phá làm thầy chủ nhiệm bị trừ lương? Làm sao có thể quên được chọc phá […]
Truyện ngắn

Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen. Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây. Anh cúi đầu trả lời […]
Truyện ngắn

Khi những ngày tháng 6, những niềm vui đơn giản với bạn bè, những phút giây hạnh phúc với bố mẹ trở nên thật hơn trong cuộc sống, thì quên anh sẽ không còn khó nữa. Tôi cãi nhau với anh, mỗ[…]
Truyện Blog

Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến […]
Truyện ngắn

Nó ngồi vắt vẻo nơi lan can tầng hai, chân thả xuống khoảng không trước mặt. Không sợ ngã. Nó ngước mắt lên nhìn mảng sao trời sáng rực. "Không ngôi sao nào phải ở một mình!" Nó lẩm bẩm và […]
Truyện ngắn

Sao các đại gia không vào hành lang bệnh viện mà tìm tình một đêm? Năm trăm đô, hai trăm đô cũng được. Tôi cao 1m68, ba vòng đủ chuẩn, mặt xinh, da trắng. Tôi sẽ bán tôi ngay để đủ tiền phẫu[…]
Truyện Blog