Vũ cầu
Bình chọn: 468
Bình chọn: 468
- Thiên Vũ, Thiên Vũ.
Em thất thần lay lay vai anh:
- Anh mộng du à? Em Vi đây mà.
Anh như chợt tỉnh, ngồi sụp xuống bên cạnh em, luống cuống:
- Anh có chuyện muốn nói với em. Nhưng thấy em ngủ say quá. Ban ngày có bố anh không tiện nói - rồi anh nghiêm giọng- Thiên Vi à, anh muốn nói với em, không có cái gọi là Tiên cầu. Chỉ có con người , bằng xương bằng thịt, đánh cầu bằng cả đam mê của mình. Đánh cầu giỏi là bằng trí óc và khổ luyện, nhưng tuyệt chiêu của cầu phải từ đam mê, từ trái tim. Em phải nhớ lấy.
Em nhìn anh đam mê:
- Em nhớ rồi.
Anh quay lưng đi. Một tia sét xộc thẳng nhói đến buốt tim em.
Em đang nằm trên giường của Thiên Vũ. Đêm nay 2 chị em nằm ôm nhau nói chuyện đến khi em ngủ quên thiếp đi và chị Vũ đã qua phòng em ngủ tạm. ANh không biết điều đó.
Em ra đi khi trời chưa rạng sáng, hành lý chỉ vỏn vẹn vài bộ đồ, 1 cái kẹp hoa của chị Thiên Vũ và cây vợt cũ kỹ chạm khắc kỳ quái của anh.
Em đi mải miết về phía bến xe, đầu cúi gằm, toàn thân lạnh ngắt. Cho đến khi thị trấn nhỏ chỉ là một vệt sương mù xám cuối chân trời.
***
Nhiều năm về sau nữa, khi đã đoạt hết giải thưởng cấp quận, rồi cấp thành phố, và toàn quốc, số huy chương , và cúp vàng chất ngập tràn một căn phòng nhỏ, em không còn mơ những giấc mơ em biến thành trái cầu và bay vút vao không trung nữa. Thay vào khuôn mặt của mẹ là khuôn mặt trái xoan thanh tú của Thiên Vũ và đôi mắt ngơ ngác.
Một lần lang thang ở đảo quốc Singapore, tham dự 1 giải quốc tế, em bắt gặp hình ảnh đám tang của bố đăng trên mạng internet, cựu Huấn luyện viên vũ cầu, cựu vô địch qua đời vì cơn đau tim, và ảnh anh đứng bên cạnh chị Thiên Vũ, trên tay ẳm 1 bé trai giống anh như tạc.
Trận cầu đêm đó đánh dấu đỉnh cao chói lọi của vũ cầu Việt nam, trái cầu trong tay em lảo đảo, quay cuồng, lung linh như sương khói. Và trái tim em cũng nhói buốt chếnh choáng như trong cơn say. Tay em vừa chạm vào chiếc cúp vô địch, trong tiếng quốc ca vang lên ngời ngợi, là lúc em gục xuống. Trái tim em đã vỡ tan ra vì không thể chịu nổi niềm vui và nỗi đau quá lớn, cùng một lúc.
Một khối cầu trắng vút bay mang em theo vào khoảng không lạnh ngắt.
Mỗi một câu chuyện ra đời thường là sau khi có biến cố hay sự kiện nào đó. Tôi viết ra câu chuyện thật của đời mình bằng sự thúc giục của trái tim. Tôi tin rằng mỗi chúng ta trong cuộc đời đ[…]
Truyện ngắn

Ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư. Họ muốn làm thủ tục ly hôn. Lúc đầu vị luật sư vô cùng ngạc nhiên, nhưng sau khi nói chuyện với đôi vợ chồng già, ông đ[…]
Truyện ngắn

Năm giờ chiều, em bắt đầu công việc như thường lệ. Quán em làm ở gần bờ kè vốn nổi tiếng là chốn ăn nhậu họp mặt của đủ mọi dạng người. "Anh uống bia này của em nha, ngon lắm anh ạ! Uống giú[…]
Truyện ngắn
Tôi mong rằng ở nơi nào đó, nơi xa xôi nào đó Nghĩa sẽ tha thứ cho tôi, một chút thôi cũng được.. 1.Nghĩa Nơi chúng tôi sinh ra là mảnh đất miền Trung cằn cỗi và bạc màu, quanh năm chỉ bầu[…]
Truyện ngắn

Khi tôi còn nhỏ, tức là cái thời chỉ thích được ngủ với bố mẹ vì có thể tránh được những con ma tóc dài đến trong những giấc mơ đêm hay trong tượng tưởng khi nhìn ra khung cửa sổ tối mịt, mỗ[…]
Truyện ngắn
Kể từ đó tôi chẳng còn gặp cậu ấy một lần nào nữa cho đến chiều hôm qua. Tự nhiên tôi nghĩ ra một chuyện, phải rồi, sao tôi không thử nhỉ? 1. Mỗi buổi chiều cuối tuần, tôi thường thả bộ lan[…]
Truyện ngắn

Và nếu mỗi lần đau là một giọt nước, một hạt cát thì chị thành sông, thành đồi cát năm ba mươi tuổi. Ở nhà coi chừng em... Chị dạ. Má rải lời dặn dò nằm lển nghển khắp nơi. Chị ngó ngoài s[…]
Truyện ngắn

Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức!
Con không nghĩ là một năm sống với một khoảng trống lớn lại trôi nhanh thế, người ta cứ mông lung ngày này qua ngày khác về một khoảng trời xa xăm cả năm trời liền mà không nghĩ mình đã mông[…]
Truyện ngắn