Vợ xấu
Bình chọn: 365
Bình chọn: 365
Vậy là Sanh lấy vợ. Không ngờ anh lại có vợ sớm như thế, mới hai hai tuổi đầu thôi. Có lẽ cuộc sống xa nhà đã khiến con người ta muộn phiền nên muốn kiếm tìm một ai đó để bầu bạn chăn gối.
***
Lấy vợ thì không có gì ngại, chỉ ngại là lấy phải vợ xấu thôi! Và Sanh ngại thật, bởi vợ Sanh xấu ngoài sức tưởng tượng.
Sanh quen nàng cách đây hai tháng. Số phận đưa đẩy thế nào nàng lại sang Minsk, trong lúc Sanh chỉ còn một năm nữa sẽ trở về Việt Nam. Ngay từ lần gặp đầu tiên, Sanh đã đem lòng thích nàng. Hôm ấy, đám đông rất nhiều những người xinh đẹp, bao nhiêu ánh mắt đàn ông chăm chú nhìn vào những cô trắng trẻo dễ thương.
Còn Sanh thì lại để ý đến nàng - cô gái xấu nhất bữa tiệc gặp mặt. Nàng ngồi thu lu nơi chiếc ghế kê ở phía ít ánh sáng của căn phòng. Sanh biết nàng tự ti vì cái dung nhan kém cỏi ấy.
Có lẽ phải làm một việc không mấy thích thú, đó là mô tả dung nhan tướng mạo của nàng. Da nàng đen. Mồm miệng thì hô, răng mọc như thể lũy hàng rào mới bị bão xô nghiêng. Mũi vừa tẹt lại ưng ửng đỏ. Mắt đã một mí lại còn lé. Tóc khô cứng, thô ráp. Tướng đi nguay nguảy quê mùa. Thôi không cần tả nữa đâu. Chừng đó đủ biết nàng xấu tới cỡ nào rồi.
Bạn bè không thân thiết thì cười nhạo Sanh. Bạn thân hơn một chút thì khuyên Sanh nên tỉnh táo, sao lại đem lòng thích một cô gái xấu đến vậy. Riêng thằng bạn thân nhất thì hắn kiên quyết cấm Sanh lấy nàng. Hắn nói nếu Sanh lấy nàng thì sẽ không bạn bè gì nữa. Nhưng Sanh vẫn mặc kệ. Bạn bè có nuôi nhau được suốt đời đâu mà sợ mất. Sanh vẫn lấy nàng.
Hôm làm bữa tiệc nhỏ gọi là lễ cưới, chẳng ai đến chia vui cả. Thì có gì vui đâu mà chia với chác. Thế là Sanh và nàng tự nâng ly nhấp rượu và thề nguyền sẽ sống với nhau suốt đời. Sanh tin đức Chúa trời ngự ở trên kia sẽ chứng giám cho lời thề này.
Sau tiệc cưới, Sanh và nàng sống trong một căn hộ nhỏ mới thuê. Bạn bè thi thoảng vẫn ghé đến chơi. Họ ngồi với Sanh một chốc rồi chào về vì... không nhìn nổi khuôn mặt xấu xí của vợ Sanh.
Nàng biết ý, mỗi lần có khách đến chơi nàng lại trốn ở trong buồng ngủ. Sanh thì không ngại, gọi nàng ra ngoài này cùng tiếp khách, có vợ có chồng ngồi với nhau. Không lẽ cưới vợ về chỉ để dùng vào... ban đêm?
Nhưng nhiều lần như vậy, nàng cũng mặc cảm. Hôm ấy nàng nói với Sanh rằng chúng mình chia tay đi, sống thế này xấu mặt anh lắm. Em xấu thì em chịu được, nhưng không thể làm ảnh hưởng đến anh. Sanh không đồng ý, khuyên nàng đừng để bụng đến miệng lưỡi thiên hạ. Ở đời người ta vốn cạn nghĩ, cứ ưa gièm pha những chuyện không đâu.
***
Gần đây nàng có biểu hiện bất thường. Ngày chủ nhật nàng thường không ở nhà, bảo là có việc phải đi. Kiểu úp úp mở mở đó khiến Sanh nghi ngờ nàng đang làm điều gì đó không thật trong sáng.
Hôm chủ nhật vừa rồi, nàng trở về với mái tóc suôn hơn một chút, bóng hơn một chút. Hóa ra nàng dành những ngày chủ nhật để đi thẩm mỹ viện. Không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết làm đẹp. Danh ngôn nói vậy, và đó là niềm an ủi cho rất nhiều chị em thiếu may mắn. Quả thế, những cái phòng thẩm mỹ viện kia đúng là nhà lột xác cho chị em.
Nhưng người ta xấu vừa vừa thì mới làm cho đẹp lên. Còn vợ Sanh xấu quá mức, xấu kiểu bẩm sinh thì chỉ có phẫu thuật chỉnh hình mới giải quyết được. Nàng thủ thỉ với Sanh cái ý tưởng táo bạo này. Sanh mắng ngay:
- Không được, rất nguy hiểm, mà cũng chẳng cần thiết đến vậy! Nếu em khác bây giờ thì anh sẽ không còn yêu em nữa, em hiểu không?
Nàng trố mắt lên ngạc nhiên rồi bật khóc.
- Nhẽ nào anh không muốn vợ mình đẹp hơn?
- Đúng, anh không cần vợ đẹp. Không cần bất cứ người phụ nữ nào khác ngoài em, em của bây giờ.
Nàng ôm choàng lấy Sanh, úp khuôn mặt xấu xí ấy vào ngực Sanh và thút thít:
- Anh tuyệt vời lắm. Nhưng em không thể để anh mất mặt với bạn bè được. Anh thương em thì cho em đến thẩm mỹ viện thêm một lần nữa. Một lần này thôi, anh nghe!
Sanh gật đầu đồng ý. Cho nàng đến thẩm mỹ viện thêm một lần nữa, tút tít lại tóc tai trước khi hai vợ chồng rời Minsk để bay về Việt Nam. Thực lòng, Sanh cũng có ngài ngại chuyến về nước lần này để ra mắt nội ngoại hai đằng. Anh nghĩ chắc bên đằng nội sẽ có nhiều người không ưa nàng vì nàng xấu.
***
Hôm nay là chủ nhật, nàng vừa từ thẩm mỹ viện trở về với bộ dạng uể oải buồn rầu. Sanh đón nàng ở cổng, bình thản và không dám hỏi han gì. Nàng ôm chầm lấy Sanh rồi nói chậm rãi:
- Anh ạ. Người ta bảo không thể phẫu thuật chỉnh hình cho em được. Tại em xấu quá và nếu có phẫu thuật cũng không thể đẹp lên được bao nhiêu. Em đã rất buồn khi nghe bác sĩ nói vậy. Em khóc rất nhiều và chạy ra khỏi cái thẩm mỹ viện chết tiệt kia. Nhưng anh yêu, anh có biết không? Ngay khi ra đến cổng thì em gặp bác bảo vệ. Bác ấy nói với em rằng có một thẩm mỹ viện tốt nhấ

Tình cảm đặc biệt đó nó không định nói ra. Nó biết, cứ giữ khư khư trong lòng không phải chuyện tốt, nhưng mà... ...như bao cuộc tình đơn phương khác, nó sợ tất cả sẽ vội bay đi mất...cả tìn[…]
Truyện ngắn
Bằng này giờ chiều chắc cu Sứt đang bò ra nền nhà bậm môi viết chính tả. Nhà cu Sứt có cu Sứt, có dì và có cha. Nhà tôi chỉ có 2 mẹ con, vì cha đã ở bên nhà cu Sứt. Tôi ngồi thõng chân trê[…]
Truyện ngắn

Mặc cho mẹ quỳ lạy, van xin bố ở lại với mẹ con tôi. Bố cầm tay mẹ giật mạnh, mẹ ngã ngửa ra đằng sau. Bố quay lại liếc nhìn tôi một cái rồi xách vali đi một mạch ra ngõ. Cuối cùng mọi cố gắ[…]
Truyện ngắn

Tiền bạc, danh vọng và những quả đấm
"Chẳng có gì khác nhau khi thực hiện 1 cú đấm để giật lại mấy gói đậu phộng và 1 cú đấm để kiếm triệu USD trong thời điểm hiện tại. Lòng khát khao chinh phục chiến thắng bao giờ cũng như nha[…]
Truyện ngắn

Audio Ngày cưới, nhìn cả hai tươi rói, mẹ Nhân thở dài, nói với mấy bà bạn: "Chẳng biết có được dăm bữa nửa tháng không đây?". Mấy người bạn Nhân xì xào: "Cũng tội con bé, xấu mà lấy chồng đ[…]
Truyện ngắn

Thật ra anh không hề hiểu được đại học là gì, nhưng anh hiểu, em trai đã mang lại cho cả nhà niềm tự hào vì cả làng chỉ có mỗi mình tôi đậu đại học. Chính sách kế hoạch hóa gia đình là mỗi[…]
Truyện ngắn
Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ con, đủ màu đủ kiểu, trông thật đẹp. Thằng Hiếu mới ở Thanh Hóa lên với anh nó và xin chân phụ việc vặt tro[…]
Truyện ngắn

Bữa trưa hôm đó, sau giờ tan làm thì nó thấy một gói mì tôm để góc giường của anh chàng người dân tộc kia. Biết chắc chắn là của anh chàng này, nó bèn nảy sinh ý muốn trêu chọc cho vui... Ở[…]
Truyện ngắn