Vợ và bão
Bình chọn: 197
Bình chọn: 197
Viết cho N và những điều bất khả của tình yêu.
***
Nhà tôi và vợ cùng thành phố. Nhà vợ bề thế, kiên cố. Nhà tôi chỉ là nhà cấp 4 trong một con hẻm nhỏ bên sông. Bố mẹ tôi mất từ lâu, những tháng năm trước đây nhà chỉ một mình, cảnh buồn liêu tịch. Từ khi có vợ về, nhà như được hồi sinh. Dù là nhà nghèo đơn sơ chan chứa.
Mai bão về thành phố. Đài nói đó là cơn bão mạnh, có thể nhà tôi sẽ không trụ nổi. Tôi bảo vợ "em và con về nhà ngoại đi nhé, ở đây không được..."
Vợ nhìn vào mắt tôi "có đi thì cả nhà cùng đi, anh tưởng anh là ai chứ?"
Tôi tính nói thêm, nhưng nhìn vẻ quyết tâm của vợ, đành thôi.
Nửa đêm, tôi thì thầm vào tai cô ấy "Mai cả nhà mình cùng về ngoại nhé". Rồi mai chúng tôi đèo nhau về nhà ngoại, ngoài đường phố mưa bắt đầu làm đau mặt người.
Khi cô ấy ru thằng Mỏ ngủ trưa trong ngôi nhà khang trang của bố mẹ, tôi trốn đi. Tôi thương vợ con mình, cũng không muốn bàn thờ bố mẹ tổ tiên lạnh tanh, bị mưa bão quật đổ. Tôi phóng xe như điên về nhà. Mưa rát mặt. Gió rót vào từng góc phố hoác hơ.
Bão tới thật. Nhà tôi đã yếu lắm rồi, nhỏ bé lắm rồi, trước sức mạnh cuồng dại của thiên nhiên. Nhà dột tứ tung, tôi hì hục căng bạt để che bàn thờ, hương hỏa. Một viên ngói rơi trúng đầu, máu chảy lênh láng. Tự băng xong, một mình tôi lại quật với gió với bão. Che chắn cho phòng ngủ của vợ con, nhưng mà đành bất lực, gió mở đường cho nước, tưới ướt hết cả cơ ngơi. Một mình không thể làm xuể, buộc đầu này lại tuột đầu kia. Tôi bất lực thực sự. Không những bất lực trước thiên nhiên. Mà còn bất lực trước nỗi cô đơn, nghèo yếu của đời mình.
Tự nhiên thương bố mẹ, thương vợ con mình vô hạn. Tôi ngồi một mình dưới tấm bạt che bàn thờ, cố gắng quẹt lửa một điếu thuốc và không chịu nổi tôi đã khóc.
Trong tiếng gió gào tôi nghe tiếng vợ mình kêu lên "anh bị điên à, có muốn chết không, sao lại bỏ về đây một mình". Vợ tôi ướt mèm, thả xe máy đổ ra sân chạy lại ôm tôi. Cô ấy khóc, cô ấy sờ lên đầu tôi đang rỉ máu.
"Anh bị điên à, anh bị điên à, em chẳng cần nhà cửa gì cả, anh biết không hả, em chẳng cần......". Cô ấy đánh vào người tôi, nói đi nói lại như thế.
Tôi vội quẹt đi dòng nước mắt đang chảy dở, rồi nói như hét vào tai cô ấy "em bị điên thì có, em yêu à, em ấy, em có bị khùng không hả? ". Tôi giấu cảm xúc chực trào của mình trong gió trong mưa. Ôm siết lấy cô ấy, như sợ bị tạo hóa vồ mất. Sao cô ấy lại ngốc nghếch thế chứ, nhỡ cô ấy có chuyện gì thì sao. Thì tôi biết làm thế nào đây? Mất nhà có thể làm lại, nhưng mất đi người thân yêu thì.....
Tôi không hiểu sức mạnh nào, mà mưa bão thế, vợ có thể chạy về với tôi. Nhưng tôi hiểu, trên cõi đời này, không gì có thể chiến thắng nổi tình yêu thương được cả.
Rồi bão cũng đi qua, nó phá tan nhiều thứ của chúng tôi. Nhưng tình yêu thì vĩnh viễn không thể nào. Làm gì có sức mạnh nào hơn thế. Phải không vợ của anh ?
Mẹ có thể không ở cạnh con khi con đau đớn và thất vọng nhất, nhưng khi nhìn lại mọi thứ đã qua, con nhận ra rằng mẹ yêu con nhiều lắm, vì thế mẹ dạy con cách tự mình khôn lớn và trưởng thàn[…]
Truyện ngắn

Vào ngày cuối cùng trước Lễ Giáng Sinh tôi vội vã tới siêu thị để mua các món quà tặng còn sót lại mà trước đó chưa kịp mua. Trời ơi, sao mà đông người như thế. Tôi bực bội tự nhủ thầm: "Cả […]
Truyện ngắn

Truyền thuyết về cây đàn Guitar
Đâu chỉ có thế, tiếng đàn của Citra còn có năng lực chữa bệnh thần kỳ như tiếng hát của nàng ngày trước. Dân chúng thường tìm đến yêu cầu nàng đàn mỗi khi có dịch bệnh phát sinh.... Ngày xư[…]
Truyện ngắn
Này anh, khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ không đủ giấc thì em vẫn muốn vợ chồng mình ăn sáng ở nhà, một bữa sáng ấm cúng đón chào một ngày mới. ... […]
Truyện ngắn

Mây bay qua và nắng vàng tràn ngập ... An không thể tưởng tượng được một ngày như hôm nay! Đầu tiên là việc An dậy muộn đến hai mươi phút, tiếp theo là chiếc xe máy trở chứng trên đường đi[…]
Truyện ngắn
Ngày xưa, khi tạo ra người mẹ đầu tiên trên thế gian, ông Trời đã làm việc miệt mài suốt 6 ngày liền, quên ăn quên ngủ mà vẫn chưa xong việc. Thấy vậy, một vị thần bèn hỏi:"Tại sao ngài lại […]
Truyện ngắn

"Hãy dành thời gian cho mọi người quanh mình cho dù đó là một việc nhỏ nhoi. Hãy làm điều mà bạn chẳng được hưởng lợi lộc gì ngoài đặc quyền làm liều đó" Albert Schweitzer Cụ ơi, con tr[…]
Truyện ngắn
Trời ơi, quen nhau hơn năm nay mà cô ấy không hiểu tính tôi à. Tôi mà có cái tính ngoại tình thì đã ngoại tình từ lâu lắm rồi chứ chẳng đợi đến ngày hôm nay. Tôi giải thích rồi, cũng nhờ mấy[…]
Tâm Sự

Tên của đóa hồng - Umberto Eco
Có lẽ, Umberto Eco muốn trao cho độc giả một cuốn sách để họ có thể thốt lên sau khi đọc xong: "Tôi đã đi cùng khắp, kiếm sự an bình, rốt cuộc chỉ tìm thấy nó khi ngồi ở một góc phòng với mộ[…]
Sách Hay