Vợ chồng trẻ con
Bình chọn: 469
Bình chọn: 469
***
Con đã được hơn 10 tháng, cứng cáp và đang bắt đầu tập đi. Chiều nào chồng cũng chịu khó lau sàn sạch bóng để con thoải mái lăn lê bò toài. Một lần, vợ đang nấu cơm bỗng nghe tiếng con khóc ré lên ngoài phòng khách. Hốt hoảng chạy ra thì thấy con đang nằm úp mặt xuống sàn ăn vạ, bố ngồi cạnh bình thản đọc Conan. Vợ gầm lên:
- Con bị sao thế kia?
- Ngã em ạ.
Chồng cười tươi như hoa. Vợ nổi khùng:
- Anh trông con kiểu gì vậy? Mà nó ngã không biết đường đỡ nó lên à?
- Anh muốn con học cách tự đứng dậy…
Vợ xót con, vừa ôm vừa xuýt xoa, vừa kiểm tra xem có sứt mẻ miếng nào không, vừa lườm chồng khét lẹt:
- Rõ dở hơi. Chả được cái tích sự gì hết!
Vợ bế con vào phòng, chồng thở dài ngán ngẩm, người ta bảo “con hư tại mẹ” quả là chuẩn không cần chỉnh.
Con bi bô nói được vài từ, chồng nhanh nhảu:
- Nói “ba” đi con. Baaaaaaaaa…
Vợ chen vào:
- Con em đẻ ra, phải biết gọi mẹ trước chứ. Gọi mẹ đi con!
Chồng cãi:
- Tự em đẻ được à?
- Thế anh có phải mang bầu không?
- Nhưng mà…
Chưa nói hết câu thì con tè dầm, khó chịu, lại gào lên oe oé. Vợ chồng đình chiến, tạm thời hợp tác thay tã và tắm rửa cho con, lát sau là quên hết.
Vợ đi nghỉ mát với cơ quan một tuần, con lại gửi bà, chồng ở nhà đêm nào cũng lôi bạn về nhậu nhẹt, xem bóng đá. Vỏ lon bia rải từ nhà ra sân, thuốc lá đầy một gạt tàn, bát đĩa bẩn đầy bồn rửa và phòng bếp tan hoang. Vợ về đến nhà vào một buổi sáng đẹp trời, khi chồng đang trong tư thế ngủ vắt lưỡi trên ghế sopha và TV chắc là bật từ đêm qua vẫn chưa thèm tắt. Vợ bấm chuông mấy lần mới giật mình tỉnh dậy, cất giọng lèm bèm:
- Ai thế?
- Vợ anh đây!
- Thật á?
- Đừng có nói em mới đi một tuần đã quên mặt nhau rồi nhé!
Chồng nửa tỉnh nửa mơ, mắt nhắm mắt mở bước ra cửa.
- Sao em về sớm thế?
- Anh muốn em đi luôn chứ gì?
- Đâu! – Chồng gãi đầu gãi tai, e thẹn – Anh mong em về mãi…
Vợ đưa mắt nhìn đống hoang tàn một lượt, thở dài thườn thượt:
- Tôi biết anh mong tôi thế nào rồi…
***
Trời mưa như trút nước, vợ nhắn tin bảo chồng: “Lát em đi sinh nhật chị kế toán trưởng, anh không phải đón em đâu, đón con rồi ăn luôn bên bà ngoại nhé”. Chồng đọc tin nhắn, nhét điện thoại vào túi quần rồi xuống thẳng nhà xe, quyết định đội mưa về cho…mát. Đột nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn đặt lên vai chồng, nhẹ nhàng:
- Huy định cứ thế về à?
Chồng giật mình quay lại, là chị Hương – chị trưởng phòng kinh doanh, sếp của chồng. Chồng cười:
- Vâng chị ạ. Vợ em đi ăn với bạn nên không phải đón, em thì thế nào cũng được, em khoẻ lắm.
Chị Hương nói:
- À…Vậy Huy cho chị về nhờ được không? Chị có 2 cái áo mưa và xe chị hỏng từ hôm qua, vẫn đang bảo hành ngoài hãng.
- Vâng, được ạ. – Chồng lễ phép.
- Cảm ơn Huy.
- Có gì đâu sếp.
Chị Hương tủm tỉm:
- Đừng gọi chị thế nghe khách sáo lắm.
Nhà chị Hương không cùng đường, kể cũng hơi bất tiện, nhưng chồng vẫn tỏ ra niềm nở để lấy lòng sếp, mất gì đâu mà không tranh thủ cơ hội. Mưa to quá, chị cứ phải rướn người lên, mặt áp sát vào tai chồng nói nghe mới rõ. Vợ cùng mấy chị đồng nghiệp đang ngồi taxi đến nhà hàng, chuyện trò rôm rả. Chợt một chị lên tiếng:
- Giờ xe máy biển đẹp nhiều nhan nhản nhỉ? Đôi kia có con LX đỏ biển tứ quý sáu kìa. Mình cũng đang nhờ ông cậu làm bên giao thông tìm cho một “em” biển tứ quý…
Vợ điếng người:
- Ơ…xe biển đó là của nhà em mà…
Các chị nhao nhao:
- Thế chồng em đang đèo con nào kìa???
Vợ như bị hất nguyên gáo nước lạnh vào mặt. Lắp bắp:
- Em…em…không biết.
- Lại còn ngồi mà không biết? Đuổi theo xem nó là con nào!
Vợ vội vã xuống xe, bắt một chiếc taxi khác trên đường nhanh chóng đuổi theo…
Đến cổng nhà, chị Hương bảo chồng:
- Huy vào nhà chơi đã, đợt ngớt mưa rồi về.
- Dạ thôi, em…
Chị ngắt lời:
- Thôi cái gì, mấy khi đến nhà chị?
Chồng đành miễn cưỡng dắt xe vào sân. Chị bảo chồng ngồi phòng khách đợi, lát sau chị đem ra một cái khăn bông và một cái áo nam, nói:
- Huy lau khô tóc rồi thay áo đi kẻo lạnh.
- Không cần đâu chị…
Chị gắt nhẹ:
- Huy vì chị mà ốm là chị áy náy lắm đấy.
Chồng nghe theo răm rắp. Chị Hương ngồi xu
Quả là ngoài sức tưởng tượng. Thật tình tôi không nghĩ là cậu ta lại biến thái đến vậy! Nghe được câu trả lời không như mong muốn, tôi đứng dậy lẳng lặng ra về. Nói thật, mọi chuyện đã vượt[…]
Truyện ngắn

Không ai có thể thành công một mình
Không có ai, chắc chắn không có ai, có thể thành công một mình bao giờ! Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng h[…]
Truyện ngắn

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la lên "Điện thoại!" chứ không bao giờ tự tay đi nhấc điện thoại cả. Có một ông chồng chạy từ phòng khách và[…]
Truyện ngắn

Đã gần 10 giờ. Yên và Linh đang ngóng những chiếc xe tải. Từ sáng tới giờ kiếm được cũng khá. Yên mới mua chiếc xe đạp điện cho thằng con. Nó đã 12 tuổi, có thể tự đạp xe đi học. Yên bận bị[…]
Truyện ngắn

Khi những ngày tháng 6, những niềm vui đơn giản với bạn bè, những phút giây hạnh phúc với bố mẹ trở nên thật hơn trong cuộc sống, thì quên anh sẽ không còn khó nữa. Tôi cãi nhau với anh, mỗ[…]
Truyện Blog
Tôi chẳng biết là có phải tại tôi thay đổi, hay vì chúng tôi quá hiểu nhau rồi nên chẳng còn nhiều thú vị trong tình yêu. Chào các bạn đọc giả của trang truyện ngắn,Tôi là Linh, sinh viên […]
Tâm Sự

Đôi khi ta cần một mối quan hệ "mập mờ"
Đôi khi ta lại thích một mối quan hệ mập mờ, một mối quan hệ thích thì thích đấy, thương thì chưa hẳn, yêu thì chưa tới.... Đôi khi tình cảm mập mờ mang cho ta nhiều niềm vui, nhiều cung[…]
Truyện Blog

Thế nhưng khi cô giáo phát cho nó phiếu học tập về cho gia đình kí thì nó lại ôm cái tờ giấy đó mà bật khóc. Vì nó biết rằng không còn dòng chữ của Ba trên tờ giấy đó nữa. Ngoài trời, mưa […]
Truyện ngắn