Viên sỏi
Bình chọn: 300
Bình chọn: 300
Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi đi xa mãi, xa mãi...
***
Chồng đi mua sỏi nhỏ về để trải ở vườn.
Ra nghịch sỏi, lựa những viên tròn nhẵn để chơi, chồng lắc đầu cười: "Sao vợ anh lại giống con nít thế nhỉ?"
Lẫn trong đám sỏi nhỏ, có một viên sỏi rất to, tròn, tuy thô ráp nhưng đều và đẹp.
- Cái này chặn giấy cũng hay đấy chứ? – Tôi nhặt lên ngắm nghía và tự nhủ.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc, những mảnh vỡ thời gian lắp ghép vào nhau, hình thành một bức tranh như cỗ xe thời gian đưa tôi ngược vào miền ký ức.
- Cái Hà về đấy à, ra đây cụ nhờ cái này. - Vừa nhìn thấy tôi ngoài cổng, Cụ tôi đã mừng rỡ nói to như thế.
Lúc đó, Cụ bà sanh ra ông ngoại tôi đã ở tuổi 92.
Tôi dựng chống xe chạy vào, thấy cụ đã xăm xăm xách một xô nước đầy từ giếng vào cái sân giếng nhỏ, tôi vội đỡ cho cụ và hỏi:
– Cháu đổ vào cái thau cho Cụ nhé?
- Ừ, rồi để cụ kéo thêm một xô nữa – Cụ bảo tôi.
- Để cháu làm cho
- Chỉ có mày là lo cho cụ, nhà này, đứa nào cũng lười cả.
- Sao cụ nói thế, chắc tại cụ không nhờ ai...nên ai biết lúc nào cụ đi tắm giặt mà giúp cho cụ được?
- Ối, chúng nó có nhìn thấy cũng chẳng giúp, mà tao có què đâu, tao còn làm được thì tao làm, nhờ ông mày (ông ngoại tôi) thì cũng được nhưng mà nó cũng bận, thôi thì mình tự làm, đỡ phiền ai.
- Thì cụ cứ nhờ đi xem thế nào nào, cháu có phải lúc nào cũng về nhà đâu, cụ già rồi, kéo nước từ giếng lên rồi lại xách ra đây, nhỡ bị ngã thì làm thế nào?
- Giờ mày lấy hòn sỏi này, kỳ lưng cho cụ, cụ không với ra được đằng sau nên lúc nào tắm xong cũng vẫn cứ cảm thấy bẩn.
- Dạ được ạ.
Tôi kỳ lưng cho Cụ, lúc đầu tôi kỳ nhẹ, vì sợ Cụ tôi đau, nhưng cụ bảo: – Kỳ mạnh nữa lên cháu.
- Cháu sợ cụ đau lắm
- Sợ gì mà sợ, cụ già rồi, da cũng già rồi, đau gì mà đau nữa, cứ kỳ mạnh vào, thật mạnh vào cho nó sạch ghét
- Vâng ạ
- Sao kỳ nhẹ thế?
- Cháu kỳ mạnh rồi đấy ạ
- Kỳ mạnh nữa vào
Tôi kỳ mạnh và kỳ mạnh nữa, cụ vẫn phàn nàn: – Kỳ gì mà giống như gãi ngứa cho cụ thế?
Tôi đính chính: – Không, cháu kỳ mạnh hết sức rồi đấy chứ ạ?
Cụ giận: – Thôi để tao làm, đúng là không nhờ cậy được ai.
Ông ngoại vừa lúc đi ra, nghe được ít nhiều, liền cười bảo tôi: – Ôi giời, da của Cụ là da cóc rồi, chai cảm giác rồi, có kỳ thế nào cũng thế thôi.
- Ông ơi, nhưng mà lưng của cụ sạch rồi, cháu kỳ kỹ lắm rồi. Cụ ơi, lưng của cụ hết ghét rồi ạ. Cháu cũng đi tắm đây.
Tắm xong, sang thăm cụ, tôi thấy cụ đang lọ mọ vò quần áo một mình, càng nghĩ sao mà càng thấy thương cụ nhiều, tôi bảo: – Cụ ơi, để cháu giặt cho, cháu giặt nhanh lắm, một tí là xong.
Tôi giặt bộ quần áo cho cụ, mà cứ nghĩ luẩn quẩn hoài, buồn hoài.
Kỷ niệm về cụ của tôi còn nhiều, nhưng mà tôi sẽ khép lại câu chuyện viên sỏi ở đây vì tôi phải mang viên sỏi này vào trong phòng làm việc.
Tôi dùng viên sỏi ấy để chặn một tệp hồ sơ trên bàn, hình ảnh của cụ tôi như còn đâu đây rất gần, dù Cụ đã về với thiên thu hơn 10 năm về trước...
Nhớ Cụ, mà chưa về được để thắp cho cụ một nén nhang, vì cuộc đời cứ kéo tôi đi xa mãi, xa mãi...

Audio Khi còn nhỏ, mỗi buổi chiều tôi lại háo hức đứng ở ngõ ngóng bố về. Bóng ông đổ dài theo chiếc xe đạp thồ cũ rích, nhọc nhằn đạp từng vòng. Phía sau xe, những bao tải lá lớn chất cao […]
Truyện ngắn

Mấy bữa nó mon men lại gần mẹ, muốn ỉ ôi xin mẹ cho nó thi, rồi lại chùn chân ôm bộ hồ sơ về phòng. Chị nó bảo, bớt mơ mộng đi em, ngày xưa chị cũng như mày, chị biết. Tan học, nó về nhà vớ[…]
Truyện ngắn

Audio Người đó đến nhà và mang bàn tay xòe ngửa trước mặt bà. Nghe nói cô Năm Nguyệt giỏi coi tay, vậy đọc giùm thằng đàn em tôi vận số này. […]
Truyện ngắn

Hồi tôi còn nhỏ cũng thế, nếu không sợ mẹ đau lòng thì tôi đã không đem đổ cả lũ tượng đất lớn nhỏ mà tôi hì hụi nắn được trong góc vườn. Bắt đầu biết nghịch đất sét, tôi đã mày mò nặn con c[…]
Truyện ngắn

Quá khứ sẽ chẳng bao giờ ngủ yên được nếu như một trong hai ta cứ cố tình đánh thức nó dậy. Đi qua bao nhiêu sóng gió của yêu thương, giờ đây em chọn cách lặng yên để đương đầu với tất cả. […]
Truyện Blog

Ngày trước, tôi luôn có suy nghĩ rằng thất bại và thành công là hai thứ đối lập nhau, cũng như đúng và sai không thể nào cùng gán cho một điều gì đó.Đã thất bại nghĩa là không thể nào chạm đ[…]
Truyện ngắn
Trăm người quen, mấy người thân?
Tôi nhận ra mình vừa tát Chi.Trong khi tôi sững người, Chi giơ tay, và một bên má tôi đau rát. Tôi đã từng bực mình. Tại sao cứ mỗi lần tình cờ đụng mặt, tôi luôn là người quay đi trước? Đ[…]
Truyện ngắn
Vậy là cô ả ăn một trận đòn nhừ tử, cho dù đã là sinh viên nhưng nên nhớ vẫn có những thành phần không có ý định tốt nghiệp. Nhà văn thì nói mưa đẹp, nhà thơ thì nói mưa là nỗi nhớ trong ai[…]
Tâm Sự