Vì vợ rồi lại vì con
Bình chọn: 291
Bình chọn: 291
Thấy tôi hiền lành, chân chất, lại có ý tiếp cận tìm hiểu Hoan, mẹ và chị nàng rất mừng, cố ý vun vén cho hai đứa. Hoan dường như cũng đón nhận tình cảm của tôi. Qua tìm hiểu, tôi biết trước đây có rất nhiều đối tượng đến với nàng, khi nàng tuyên bố chỉ chung sống với kẻ nào tuân thủ giới luật tu hành cùng nàng thì nhiều chàng phải bỏ số de. Trong đó có một chàng thề sống thề chết lấy cho được nàng nhưng người trong gia đình nhà chàng trai nhất quyết ngăn cản. Cuối cùng, không chịu nổi áp lực từ gia đình, chàng ta đành bỏ cuộc.
Tôi xác định lại tình yêu của mình dành cho nàng, biết rằng đến với nàng, tôi sẽ gặp nhiều phong ba bão táp trong cuộc đời. Để có được nàng, dẫu có vào núi đao biển lửa, tôi cũng nguyện cam lòng. Và cũng đúng như tôi đã dự liệu, tôi cưới nàng trong sự hờ hững, lạnh lùng của gia đình, sự chê trách của dòng họ. Chúng tôi đến với nhau đúng là trong tình cảnh "một túp lều tranh, đôi trái tim vàng".
Vùng quê tôi ở thuần sản xuất nông nghiệp, theo giới luật của Cô thì trong nhà tuyệt không được nuôi gia súc, gia cầm nào. Không nuôi trâu bò heo gà thì lấy đâu ra phân để bón ruộng. Sống ở nông thôn mà không chăn nuôi, không làm ruộng, quả là một bất lợi lớn.
Tôi xoay được chân thợ nề còn nàng đi bán sữa đậu nành. Cuộc sống gia đình tuy hơi chật vật nhưng tương đối hạnh phúc. Tôi mãn nguyện về mái ấm của mình.
Khi đã yên bề gia thất, tôi tưởng vì chồng, vì hạnh phúc gia đình, nàng sẽ yêu thương, quan tâm tới tôi nhiều hơn. Nhưng không. Trước đây, vì để có được tôi, nàng dành ra nhiều thời gian, công sức. Nay có tôi rồi, tất cả tâm tư, tình cảm của nàng phần lớn đều dành cho Cô. May mà Phật của nàng là đàn bà, nếu Phật của nàng là đàn ông thì có lẽ tôi đã không còn kiềm chế mình nổi nữa.
Thời gian rỗi, tôi mượn tranh ảnh, sách báo, băng hình của Cô mà nàng có xem kỹ lại. Không đọc, không xem thì thôi, đọc xem rồi, tự dưng tôi có ác cảm với người đàn bà gọi là Cô này. Người gì mà da mặt mỏng tang; ánh mắt lạnh lùng, khô khốc; giọng nói thì nhừa nhựa, the thé của người thiếu sức sống nhưng phải làm công việc nói nhiều; cử chỉ thì kênh kiệu, trịch thượng; giảng đạo thì lải nhải nhại lại những điều người ta đã biết rồi, khổ lắm, nói mãi về đạo Phật....
Ôi! Làm vĩ nhân thật khó lắm thay .Làm vĩ nhân thì sẽ có hàng trăm, hàng ngàn con mắt nhìn vào, luận trí tuệ, đạo hạnh, công đức...đánh giá mình là bậc chân tu hay giả tu, nếu là bậc chân tu thì đạo hạnh tu hành đã đến mức độ nào. Qua con mắt của tôi, Đức Thanh Hải Vô Thượng Sư còn chưa chứng được đạo làm người, làm sao chứng được đạo làm Phật.
Qua năm sau, chúng tôi có con. Đối với người phụ nữ, con cái dường như là tất cả của đời họ. Có con rồi, Hoan quan tâm, lo lắng cho gia đình hơn. Tôi vui mừng vô hạn. Đến năm thằng cu con tôi đến tuổi đi học mẫu giáo thì bị nhiễm cảm, ho lâu ngày không dứt rồi sinh biến chứng viêm phổi. Tôi theo con trai tôi từ trạm xá y tế xã đến bệnh viện huyện rồi bệnh viện tỉnh. Cả hai vợ chồng quắt queo, gầy rộc đi vì lo lắng cho bệnh trạng của con trai mình.
Ở bệnh viện tỉnh, bác sĩ phụ trách ca bệnh của con tôi, sau khi xem kỹ hồ sơ bệnh án, bảo: " Bệnh của con anh chị kéo dài triền miên không dứt, nguyên nhân chính là do cháu bị suy dinh dưỡng quá nặng. Chúng tôi sau khi khám tổng quát, thấy các cơ quan nội tạng của cháu đều tốt, suy dinh dưỡng là do ăn uống thiếu hụt. Có lẽ ở nhà, cháu không được chăm sóc tốt, phải không?".
Tôi tình thực đem chuyện hai vợ chồng tin theo đạo của Cô, ăn chay trường kỳ, thằng cu con tôi cũng phải tuân thủ theo chế độ ăn uống đó. Nghe xong, vị bác sĩ hầm hầm tức giận nói : "Bệnh viện chỗ tôi đây đã phải chữa trị hàng chục ca do suy kiệt, suy dinh dưỡng từ những người tin theo đạo của Cô mà anh nói đó. Tuần trước, có một cụ bà chết do suy kiệt, do người nhà đem bệnh nhân đến quá trễ. Hừ! Ăn chay! Nhưng cũng năm, bảy đường ăn chay. Các thiện nam tín nữ bây giờ đến chùa cúng dường rất nhiều. Đến bữa, nhìn mâm ăn của các sư thầy cũng khá tươm tất, vả lại, các vị ấy chỉ ăn không ngồi rồi, tiêu tốn ít năng lượng. Còn các anh, con nhà lao động, ăn chay thì chỉ có cơm trắng với tương cà muối ớt, lại còn phải lao động nặng nề, chịu sao nổi. Tội nghiệt ấy các anh tự gánh chịu thì tôi không nói nhưng đừng dồn nỗi bất hạnh ấy lên đầu những đứa trẻ vô tội này. Mà tôi cũng phải nói cho anh rõ, những đứa trẻ này đang trong giai đoạn phát triển, nếu không cung cấp cho chúng nguồn dinh dưỡng tốt, sau này lớn lên, chúng sẽ có thân thể còi cọc, đầu óc chậm phát triển".
Tôi đem những lời nói của bác sĩ ấy kể lại cho vợ tôi. Nghe xong, nàng chỉ im lặng, không nói gì. Đến bữa cơm, nàng dành tất cả miếng ngon cho chồng cho con, còn nàng ăn kham ăn khổ hơn.
Tôi biết để thuyết phục nàng cho con ăn uống theo chế độ mà tôi mong muốn là không thể được, đành phải làm the

Bạn và tôi, thế hệ tuổi trẻ của chúng ta có thể nhiều bằng cấp hơn Ông Bà Cha Mẹ, trình độ hơn hẳn các Cụ... song có điều chắc chắn ta luôn thua các Cụ, đấy là ở sự khôn ngoan; đấy là nhữn[…]
Truyện ngắn

"Lương tâm là vô giá, làm người có thể để mất cái gì thì mất nhưng nhất thiết không được để mất lương tâm". Hà Tam là lái xe chở hàng hóa. Hôm nay, xe đang bon bon chạy trên đường bỗng nhiê[…]
Truyện ngắn
Tôi không cố gắng bắt hoa mặt trời hướng về phía mình nữa, vì đơn giản nắng mới là thứ nó cần. Cái bạn lớp trưởng 12A dễ thương nhỉ? Nghe nói còn học giỏi nữa. Thì sao? Lại say nắng nữa h[…]
Truyện ngắn

Tháng cuối cùng trước khi ra trường
Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào […]
Truyện ngắn
Anh mệt rồi, em đừng buông tay...
Anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, vì nhớ em mà anh không làm được gì, anh như người mất hồn...Nhiều lúc anh chỉ muốn chạy đến bên em và ôm chặt lấy em để em hiểu anh yêu em như thế nào, để em hi[…]
Tâm Sự

"Su đẻ trứng, con gửi mẹ cất vào tủ lạnh. Con sẽ đi làm siêng năng. Khi nào có nhiều tiền, Su sẽ ấpquả trứng cho nở ra em bé. Con sẽ chăm sóc Su thật tốt, không để bạn ấy mệt tí nào bố ạ." […]
Truyện ngắn

Bởi chiến tranh đâu phải trò đùa
Chiến tranh không đùa với ai cả, cũng không phải cứ hạ súng thì đã là kết thúc thế nên, còn hòa bình được ngày nào, hãy cố mà gìn giữ. Bố em, 18 tuổi vào bộ đội. Năm đó là 1974, chiến tr[…]
Truyện ngắn

Nếu có một bảo vật, có thể biết rõ người đang đứng trước mặt mình, không chỉ nhìn thấy dáng vẻ của họ mà còn có thể biết được những câu chuyện khó nói và những nỗi đau riêng trong lòng họ, v[…]
Sách Hay
Sự phản bội khiến chị hoá điên
Chưa bao giờ chị nghĩ mình lại rơi vào hoàn cảnh bế tắc như vậy, một hoàn cảnh trớ trêu mà ngay cả sự việc đã xảy ra rồi chị vẫn còn cho rằng đó không phải là sự thật. Nhưng sự thật vẫn là s[…]
Tâm Sự