Vết lằn tuổi thơ
Bình chọn: 385
Bình chọn: 385
Vội vàng và cơm cho hết bữa, ba đứa kéo nhau ra hiên bàn bạc.
Chợt thằng Ba nghĩ ra có lần má nó nói, khi gặp khó khăn gì chỉ cần thắp hương khấn vái, ông bà phù hộ sẽ tai qua nạn khỏi. Hội ý xong, ba chị em nó kéo nhau lên gác như sợ má nó nghe thấy, chúng rủ rỉ nhẹ nhàng. Hân lấy cho mỗi đứa ba nén nhang, ngày thường thì chỉ một thôi, nhưng hôm nay chúng định hối lộ ông bà nên lấy thêm ba cho chắc ăn.
Chợt thằng Út hỏi:
- Khấn gì đây Hai?
- Thì xin cho ba đừng đánh nữa. Bà Lan đừng báo thôn bắt mình. Ngu rứa!
Thằng Út tự dưng khóc oà lên. Nén nhang cháy trên tay run run như nỗi sợ đang dâng lên lạnh lùng trùm lấy nó.
Thằng Ba mạnh dạn:
- Khóc gì, cùng lắm bị đánh vài roi.
Nó mạnh dạn nhưng nỗi sợ như chực trào ra mi mắt.
- Hai! Khấn ai đây?
Câu hỏi của thằng Ba làm Hân suy nghĩ, có lần má nói, đó là bàn thờ Bà Tổ Cô của ba nhưng bọn nó gọi là gì thì nó không biết.
- Gọi là bà đi!
Gọi bà dù không chính xác nhưng không sai. Ba đứa thi nhau lầm bầm trong miệng. Khói hương nghi ngút linh thiêng chứng kiến lòng thành của chị em nó.
Khấn xong, cả ba yên tâm chui vào chuồng. Thường ngày trước khi ngủ ba đứa phải trẫn giỡn, làm ụn ịt như heo, nhưng hôm nay chúng lủi vào nằm yên. Tấm chăn từ từ phủ kín lên chúng nhẹ nhàng. Trời hầm giông nóng bức, rúc trong chăn mồ hôi rịn ra khét mùi làm cả ba nghẹt thở. Thằng Út không chịu nỗi, nhưng chỉ dám he hé tìm chút không khí hiếm hoi.
Nằm trong chăn, nỗi sợ cứ thay nhau trỗi dậy chứ không lắng dịu được chút nào. Mỗi lần nghe tiếng bước chân, chúng lại nín thinh. Cái nơm nớp làm chúng đến khổ sở.
Đêm đó, ba nó không về, tới khuya thằng Út lên cơn sốt. Cả ngày dầm nắng, cộng với nỗi sợ hãi đòn hư, thêm phần tắm hơi cao cấp nên thằng nhỏ phát bệnh. May mà má nó trở ra trông chừng.
Nghe tiếng gà gáy Hân trở dậy. Hôm nay nó không cần ai đánh thức.
Vung gàu kéo nước, sợi dây vô tình quất vào vai nó đau buốt, thì ra là vết lằn chiều qua đang mọng lên rát bỏng, một vết lằn mà mãi vẫn không lặn đi trong kí ức tuổi thơ của nó.
Quả là ngoài sức tưởng tượng. Thật tình tôi không nghĩ là cậu ta lại biến thái đến vậy! Nghe được câu trả lời không như mong muốn, tôi đứng dậy lẳng lặng ra về. Nói thật, mọi chuyện đã vượt[…]
Truyện ngắn

Em biết không? Người ta bảo chị tên Vân mà đẹp người nữa nên sẽ sướng lắm. Nhưng chị lại khổ sở sống dở chết dở như thế này đây. Ông trời thật quá bất công... Chị Bông xuất hiện... Dưới cá[…]
Truyện ngắn

Truyền thuyết về cây đàn Guitar
Đâu chỉ có thế, tiếng đàn của Citra còn có năng lực chữa bệnh thần kỳ như tiếng hát của nàng ngày trước. Dân chúng thường tìm đến yêu cầu nàng đàn mỗi khi có dịch bệnh phát sinh.... Ngày xư[…]
Truyện ngắn

"Dạ, thù gì chú! Chẳng qua em Ly cháu không muốn đứa trẻ nào giống bốn anh em nhà cháu thôi. "Còn cha gót đỏ như son/ Mất cha như... cây đàn đứt dây" mà chú"... Một. Vừa tan học trên bách k[…]
Truyện ngắn
Người ta nói rằng ai được năm giọt mưa xuân chạm vào môi, người đó sẽ hạnh phúc. Mùa xuân nào Nhi cũng ngửa mặt đón mưa, những hạt mưa nhỏ và mịn, nhưng chưa bao giờ có đủ năm giọt chạm xuố[…]
Truyện ngắn

Đàn ông không có xe cũng như đàn ông không có chim. Xe ở đây không nhất thiết là xe ô tô mà xe ở đây là xe gì cũng được, miễn là có thể cưỡi lên xe, xe có bánh xe và bánh xe có thể quay được[…]
Truyện Blog

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. Nhà Hoa Cúc rất nhiều chuột. Đương nhiên rồi, đó là căn nhà cấp 4 duy nhất còn lại trong khu phố. Giữa Hà Nội, được s[…]
Truyện ngắn

Tôi đang thích một cô gái. Thích ngay sau lần đầu gặp gỡ, thích ngay cả khi không biết tên của nàng. Tôi gọi nàng là " Rơi tự do". Tôi gặp "Rơi tự do" lần đầu ở thư viện. Vốn dĩ trong suốt[…]
Truyện ngắn