Vết lằn tuổi thơ
Bình chọn: 376
Bình chọn: 376
Vội vàng và cơm cho hết bữa, ba đứa kéo nhau ra hiên bàn bạc.
Chợt thằng Ba nghĩ ra có lần má nó nói, khi gặp khó khăn gì chỉ cần thắp hương khấn vái, ông bà phù hộ sẽ tai qua nạn khỏi. Hội ý xong, ba chị em nó kéo nhau lên gác như sợ má nó nghe thấy, chúng rủ rỉ nhẹ nhàng. Hân lấy cho mỗi đứa ba nén nhang, ngày thường thì chỉ một thôi, nhưng hôm nay chúng định hối lộ ông bà nên lấy thêm ba cho chắc ăn.
Chợt thằng Út hỏi:
- Khấn gì đây Hai?
- Thì xin cho ba đừng đánh nữa. Bà Lan đừng báo thôn bắt mình. Ngu rứa!
Thằng Út tự dưng khóc oà lên. Nén nhang cháy trên tay run run như nỗi sợ đang dâng lên lạnh lùng trùm lấy nó.
Thằng Ba mạnh dạn:
- Khóc gì, cùng lắm bị đánh vài roi.
Nó mạnh dạn nhưng nỗi sợ như chực trào ra mi mắt.
- Hai! Khấn ai đây?
Câu hỏi của thằng Ba làm Hân suy nghĩ, có lần má nói, đó là bàn thờ Bà Tổ Cô của ba nhưng bọn nó gọi là gì thì nó không biết.
- Gọi là bà đi!
Gọi bà dù không chính xác nhưng không sai. Ba đứa thi nhau lầm bầm trong miệng. Khói hương nghi ngút linh thiêng chứng kiến lòng thành của chị em nó.
Khấn xong, cả ba yên tâm chui vào chuồng. Thường ngày trước khi ngủ ba đứa phải trẫn giỡn, làm ụn ịt như heo, nhưng hôm nay chúng lủi vào nằm yên. Tấm chăn từ từ phủ kín lên chúng nhẹ nhàng. Trời hầm giông nóng bức, rúc trong chăn mồ hôi rịn ra khét mùi làm cả ba nghẹt thở. Thằng Út không chịu nỗi, nhưng chỉ dám he hé tìm chút không khí hiếm hoi.
Nằm trong chăn, nỗi sợ cứ thay nhau trỗi dậy chứ không lắng dịu được chút nào. Mỗi lần nghe tiếng bước chân, chúng lại nín thinh. Cái nơm nớp làm chúng đến khổ sở.
Đêm đó, ba nó không về, tới khuya thằng Út lên cơn sốt. Cả ngày dầm nắng, cộng với nỗi sợ hãi đòn hư, thêm phần tắm hơi cao cấp nên thằng nhỏ phát bệnh. May mà má nó trở ra trông chừng.
Nghe tiếng gà gáy Hân trở dậy. Hôm nay nó không cần ai đánh thức.
Vung gàu kéo nước, sợi dây vô tình quất vào vai nó đau buốt, thì ra là vết lằn chiều qua đang mọng lên rát bỏng, một vết lằn mà mãi vẫn không lặn đi trong kí ức tuổi thơ của nó.
Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người. Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về m[…]
Truyện ngắn

Nghĩ lại ngày trước lúc còn mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão chỉ muốn vẫy vùng biển cả, xách ba lô lên và đi đâu đó ra khỏi vùng quê nghèo khổ. Giờ đây đã đặt chân lên một thành phố xa[…]
Truyện ngắn

Cậu ấy vẫn hỏi cái câu cũ rích năm xưa "mẫu con trai cậu thích là gì?" và tôi cũng thành thật khai báo "mình không biết". Tôi luôn ganh tỵ với người khác những người có thể cười[…]
Truyện ngắn

Tâm tự lực thi vào công ty ấy, do chính giám đốc tuyển từ vòng thi viết đến vòng phỏng vấn. Chị kế toán trưởng có vẻ không hài lòng khi Tâm là người giành mất tấm vé vào công ty mà em họ chị[…]
Truyện ngắn
“Anh đã khác đi và cười nói với quá nhiều người!”
Vậy ra dạo này anh đã nói nhiều và cười nhiều quá mức đến nỗi ai cũng nhận ra? Anh vừa soi mặt mình trong gương và thấy nó vẫn bình thản như ngày nào. Em yêu, có thật sự là anh đã nói cười q[…]
Tâm Sự

Cầm phiếu chuẩn đoán bệnh trên tay, tôi như rơi xuống địa ngục không đáy. Thế giới bây giờ chỉ một màu đen tối. Tôi nhìn người bác sĩ như nhìn một tên đao phủ đã không thương tiếc giáng một […]
Truyện ngắn

Đừng xóa những gì mình không tự tay làm nên!
Chiều nay, khi vô tình lang thang trên voz, em kích chuột vào threat của một bạn trẻ. Bạn ấy nói lời vĩnh biệt trước khi từ bỏ một cộng đồng ra đi mãi mãi. Ngày xưa, khi lần đầu tiên được s[…]
Truyện ngắn

Ta đau đớn hay hạnh phúc, cũng là cái mầm của quá khứ mà thôi. 14.8 âm lịch. Đang làm gì thế? Đang đi dự trung thu dưới thôn. Có bánh không cho Huy xin miếng? Hôm qua thấy chở đầy bánh[…]
Truyện ngắn
"Chị không có cảm xúc gì về mẹ sao?"
"Sao chị hay viết báo, chị viết về rất nhiều thứ về nhiều người nhưng sao chưa lần nào em thấy chị viết về mẹ, chẳng lẽ chị không có cảm xúc gì về mẹ sao"... Nghe em gái hỏi như thế con ch[…]
Tâm Sự