Về một điều ước
Bình chọn: 316
Bình chọn: 316
- Nếu em qua khỏi thì cũng khó mà sống yên ổn trong vòng từ hai đến tám năm nếu không có tim thay thế.
Vị bác sĩ trao đổi với người cha. Người cha van nài:
- Tôi sẽ cho con tôi được mà!
- Thì chúng tôi vẫn cố gắng hết sức mà. Mẹ em tới chưa?
- Tôi đã báo cho bên ngoại.
Người bác sĩ khẽ thở dài rồi thôi. Ông ta nhìn lên chỗ shoch điện. Điện thế QRS giảm nhanh. Dùng đến thuốc hổ trợ tim Amiodarone thay cho Epinephrine và nó đang nổi ban, sốt như thế mà không giảm, vị bác sĩ không nói gì nữa cả. Em bé không thể qua hết đêm nay sau bảy ngày cấp cứu.
Điện tâm đồ của em chạy vài nhịp dài, ngắn nữa rồi ngừng hẳn. Một người quen vội lấy cái phôn bấm số...
- Con à! Con!
Anh nhào tới. Thân xác như ngập trong bùn. Nó quắn lại, quay quắt và nhũn ra...Ôi trời! Anh rên khẽ, cố nén tiếng kêu thất thanh đang bật ra trong đau đớn. Anh lăn vào con và ôm lấy con trong hai cánh tay chẳng còn chút sinh khí không như mọi lần, anh ôm con trong những đêm mưa rơi rơi, ru con ngủ bằng cái giọng buồn hiu hắt. Hãy ráng mà sống lại rồi ba sẽ cho con trái tim, con ơi! Cho con ngay liền bây giờ! Nhưng thằng bé không nhúc nhích. Nó nằm yên trong tư thế của đứa trẻ chờ mẹ về ẩm bồng nựng nịu.
Môi nó còn nguyên vẹn một nụ cười mà lời nói dối của cha đã gắn lên môi nó. Mấy người mẹ của ba chiếc gường còn lại đang ôm chặt những đứa con vô lòng, nhỏ nước mắt. Nơi khoa sản, tiếng khóc oa oa của một em bé mới chào đời đang mang lại niềm hạnh phúc cho hai người làm cha, làm mẹ. Và trong phòng bác sĩ, những người hiếm con đang hồi hộp, chờ đợi người bác sĩ trao cho mình những đứa con mồ côi!
Ngoài kia, trong một khách sạn, một người đàn bà đang...ôm chặt tình nhân. Bên kia đại dương, tại một địa điểm gởi tiền về Việt Nam ở thành phố Paris, có một người đàn ông đang chuyển một nghìn Euro về cho một cái tên nữ: Nguyễn Hồng Châu!. Anh ta gởi xong thì bấm điện thoại. Người đàn bà trong khách sạn thò tay...tắt cái phôn di động.
Anh vuốt mắt cho con. Đôi mắt nó không chịu nhắm lại. Nó vẫn như đang mở ra chờ đợi một lời ước nguyện cuối cùng.

Tại một ngôi chùa Trung Quốc ngày xưa, có một vị sư nổi tiếng về hạnh ở dơ... Thầy không đủ điều kiện thân tướng trang nghiêm để thụ giới, vì thế mặc dù thầy ở chùa đã lâu, thầy vẫn giữ chứ[…]
Truyện ngắn

Tôi ghét gia đình tôi! Phải, tôi ghét căn nhà tôi đang sống, tôi ghét cái giường tôi đang ngủ, tôi ghét cái bàn ăn, tôi ghét cái nhà tắm, thậm chí cái toilet,... Tôi ghét tất cả mọi thứ. Bở[…]
Truyện ngắn
Cẩm tú cầu vẫn nở hoa, chỉ có lời hứa năm nào đã cùng người bay tới một nơi khác, xa thật xa. Tôi gấp những trang cuối cùng của cuốn thám tử Conan tập mới nhất lại, đôi mắt mỏi mệt chỉ muố[…]
Truyện ngắn

Hắn đuổi ả ra khỏi nhà. Hình như ả chỉ chờ có vậy. Thật ra nếu không đuổi thì ả cũng đã thu xếp xong để mang con đi khỏi nhà hắn rồi. Hắn đứng nhìn bó bía rồi khẽ chép miệng. Chả là hắn rấ[…]
Truyện ngắn

Tôi đã gặp một thiên thần như thế
"Khi cuộc sống đủ đầy, hãy nghĩ tới những người kém may mắn hơn bạn, làm một điều gì đó cho họ, dù là nhỏ bé, để thấy thế giới này vẫn còn nhiều lắm những phép nhiệm màu..." Tôi guồng chân […]
Truyện ngắn

Thực tình, má còn không biết cái thai trong bụng mình là của ai thì làm sao trả lời ba cho được. Cuối cùng thì ngày cưới của chị tôi cũng đã được ấn định. Còn ngót một tháng nữa Hai sẽ chí[…]
Truyện ngắn

Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!". Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đ[…]
Truyện ngắn

Dĩ nhiên dì cũng bỏ sang Úc và cũng chẳng ai chịu lấy một kẻ tâm thần như cậu tôi dù có đẹp trai đến đâu. Mùng 2 tết. Tôi vẫn đang cùng các cậu và anh chị chơi bài. Xoàng... tiếng bể vang […]
Truyện ngắn

"Chúng ta không nhớ thời gian, mà nhớ những khoảnh khắc." YÊU Sinh nhật nàng, gã mua cho nàng chiếc bánh kem thật to và một bó hồng thật lãng mạn, định cho nàng một sự ngạc nhiên thú vị.[…]
Truyện ngắn

Chuyện kể thành phố - Nàng và cây đàn
Chuyện về nàng được viết rất vội vào một ngày mà nỗi niềm nàng như tiếng đàn vang giữa thành phố này, cô đơn nhưng kiếm tìm sự đồng vọng. Nàng cầm tờ giấy báo, nước mắt lưng tròng. Hỏi nàng[…]
Truyện ngắn