
Về một điều ước
Bình chọn: 272
Bình chọn: 272
- Nếu em qua khỏi thì cũng khó mà sống yên ổn trong vòng từ hai đến tám năm nếu không có tim thay thế.
Vị bác sĩ trao đổi với người cha. Người cha van nài:
- Tôi sẽ cho con tôi được mà!
- Thì chúng tôi vẫn cố gắng hết sức mà. Mẹ em tới chưa?
- Tôi đã báo cho bên ngoại.
Người bác sĩ khẽ thở dài rồi thôi. Ông ta nhìn lên chỗ shoch điện. Điện thế QRS giảm nhanh. Dùng đến thuốc hổ trợ tim Amiodarone thay cho Epinephrine và nó đang nổi ban, sốt như thế mà không giảm, vị bác sĩ không nói gì nữa cả. Em bé không thể qua hết đêm nay sau bảy ngày cấp cứu.
Điện tâm đồ của em chạy vài nhịp dài, ngắn nữa rồi ngừng hẳn. Một người quen vội lấy cái phôn bấm số...
- Con à! Con!
Anh nhào tới. Thân xác như ngập trong bùn. Nó quắn lại, quay quắt và nhũn ra...Ôi trời! Anh rên khẽ, cố nén tiếng kêu thất thanh đang bật ra trong đau đớn. Anh lăn vào con và ôm lấy con trong hai cánh tay chẳng còn chút sinh khí không như mọi lần, anh ôm con trong những đêm mưa rơi rơi, ru con ngủ bằng cái giọng buồn hiu hắt. Hãy ráng mà sống lại rồi ba sẽ cho con trái tim, con ơi! Cho con ngay liền bây giờ! Nhưng thằng bé không nhúc nhích. Nó nằm yên trong tư thế của đứa trẻ chờ mẹ về ẩm bồng nựng nịu.
Môi nó còn nguyên vẹn một nụ cười mà lời nói dối của cha đã gắn lên môi nó. Mấy người mẹ của ba chiếc gường còn lại đang ôm chặt những đứa con vô lòng, nhỏ nước mắt. Nơi khoa sản, tiếng khóc oa oa của một em bé mới chào đời đang mang lại niềm hạnh phúc cho hai người làm cha, làm mẹ. Và trong phòng bác sĩ, những người hiếm con đang hồi hộp, chờ đợi người bác sĩ trao cho mình những đứa con mồ côi!
Ngoài kia, trong một khách sạn, một người đàn bà đang...ôm chặt tình nhân. Bên kia đại dương, tại một địa điểm gởi tiền về Việt Nam ở thành phố Paris, có một người đàn ông đang chuyển một nghìn Euro về cho một cái tên nữ: Nguyễn Hồng Châu!. Anh ta gởi xong thì bấm điện thoại. Người đàn bà trong khách sạn thò tay...tắt cái phôn di động.
Anh vuốt mắt cho con. Đôi mắt nó không chịu nhắm lại. Nó vẫn như đang mở ra chờ đợi một lời ước nguyện cuối cùng.
Điều quan trọng là làm sao hai ta lại thân được như thế, có lẽ không cần phải nhớ đúng không? Năm lớp 12, cậu là học sinh mới chuyển đến. Ngày đầu tiên đến lớp, cậu đi bằng xe hơi, đồng ph[…]
Truyện ngắn
Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói. 1. Ba Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho[…]
Truyện ngắn
Ai đem quán trọ mà ngăn nẻo về
Những chuyến đi thời sinh viên nghèo, thiếu thốn đã để lại cho tôi một "di sản văn hóa" không bao giờ phai nhòa: thích ở quán trọ . Hoặc cũng có thể là do sau này lớn lên, tình hình kinh tế […]
Truyện ngắn
Người ta nói rằng ai được năm giọt mưa xuân chạm vào môi, người đó sẽ hạnh phúc. Mùa xuân nào Nhi cũng ngửa mặt đón mưa, những hạt mưa nhỏ và mịn, nhưng chưa bao giờ có đủ năm giọt chạm xuố[…]
Truyện ngắn
Có những người tiếc công yêu đã sáu, bảy năm nên không dám bỏ để rồi ôm ấp mớ tình nhạt hơn nước ốc mà kêu đời bất công với ta quá! Ngày xưa, Phương Mai đồng nghiệp, bà chị và cũng là chiế[…]
Truyện Blog
Yêu không phải để cưới thì để làm gì?
Người ta thường chọn hôn nhân như là một cột mốc đánh dấu một đoạn đường mới, bắt đầu gắn kết hai con người thành một – một gia đình. Quyết định đi đến hôn nhân, cũng giống như hai người đa[…]
Truyện Blog
Đến khi nào đàn ông mới phân biệt được lúc nào nên hỏi ý phụ nữ nhỉ? Có những thứ anh đừng nên hỏi ý em, ví dụ như: “Anh có thể hôn em không?” “Tối nay anh có thể ở lại đây không?” “Anh có […]
Truyện Blog
"Đó là, không được vô cớ bỏ cài nút áo trên cùng! Và không đi giày đế cao tới 11 phân như thế, công việc phải chạy đi chạy lại nhiều, em biết mà!" 1. Nàng cáo tinh ranh và đẹp, trẻ nữa, tất[…]
Truyện Blog