Trăng bạc
Bình chọn: 498
Bình chọn: 498
Thời gian đều đặn đếm nhịp.
Hơn một giờ khuya, Thanh vươn vai ngáp dài. Nó vốn định đi ngủ nhưng lại đổi ý. Nó trèo lên sân thượng.
Tháng Năm, bầu trời là tiếng cười khanh khách trong trẻo. Trăng tròn uể oải ngủ vùi trên nền sao yên tĩnh. Đâu đó, tiếng ve rả rích như thứ nhạc khó nghe cứ nện thẳng vào tai, kì dị.
"Đi ngủ đi, khuya rồi!" – Thanh nhìn bóng đứa em ảm đạm dưới ánh trăng, không khỏi phiền lòng. Không biết từ lúc nào, Nam đã hình thành thói quen đứng lặng người trên sân thượng, chờ đợi đến khi tiếng xe ba mẹ đỗ xịch trước nhà mới chịu đi ngủ. Cũng không biết từ lúc nào, Thanh bị nhiễm cái thói quen ấy. Hai chị em thường đứng cạnh nhau, im lặng nhìn trời. Cho tới khi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc, cả hai mới lẳng lặng vào nhà.
"Họ vẫn chưa về" – Nam không nhìn chị gái, chỉ thông báo đơn giản.
"Mấy hôm nay gần sáng ba mẹ mới về, em ngủ trước đi!" – Thanh nói nhỏ.
Nam không trả lời.
Có lẽ bởi từ hướng nhìn của Thanh, lưng thằng bé quá cô độc, nên Thanh cũng theo đó mà yên lặng. Nó nhẹ nhàng ngồi xuống ghế, ngẩng đầu nhìn trời. Vầng trăng tròn tỏa ánh sáng bạc lấp lánh chảy qua từng kẽ tay Thanh. Nếu có thể dửng dưng như thứ ánh sáng lạnh lẽo này thì tốt biết mấy.
"Hôm qua có ông nào đó tìm chị!" – Thiên đột nhiên quay người lại, gợi chuyện – "Cao, hơi gầy, đeo kiếng nữa!"
"À" – Thanh nhíu mày một lúc rồi nhớ ra – "Chắc mượn sách ôn thi"
"Chị toàn chúi đầu học hành thì bao giờ mới có người yêu!" – Nam cố tình thở dài để trêu chọc chị gái. Thanh cảm thấy lòng mình động một chút ấm áp. Đã bao nhiêu lâu rồi em trai nó không lộ ra nụ cười thản nhiên như vậy.
"Xúi dại! Em lo mà bỏ mấy con nhỏ đang cặp kè đi. Vớ vẩn, có gì hay ho đâu không biết!"
"Cho đỡ chán thôi mà!" – Nam rút điếu thuốc trong túi, châm lửa, rồi lại dụi tắt khi bắt gặp ánh mắt nhíu chặt của Thanh. Thằng bé bắt đầu hút thuốc từ một năm trước, khi nó mới mười lăm tuổi – "Coi như giết thời gian. Thích thì quen, không thích chia tay. Đơn giản"
"Không biết mấy con nhỏ đó thích gì ở em nữa!" – Thanh chán nản gắt nhẹ em trai. Nói vậy, chứ nó biết, cũng như nó, Nam không tin vào tình cảm nam nữ.. Hai con người từng thề hứa yêu thương nhau, bỏ hết gia đình để cùng nhau chung sống, lại có thể giày vò nhau mỗi ngày. Cái thứ gọi là tình yêu có thể ấu trĩ đến vậy ư?
Chỉ là, cách phản ứng của hai chị em nó khác nhau. Thanh kiêng kị mọi thứ tình cảm lại gần mình, còn Nam, nó đơn giản coi đó là trò chơi lúc rảnh rỗi.
"Chị sẽ rời khỏi nhà nếu đậu Đại Học. Vậy, còn mỗi em ..." – Thanh càng nói càng ngần ngừ. Dạo gần đây nó hay suy nghĩ về chuyện này.
"Em hay nghĩ, chị em mình kiên cường hơn bất cứ ai ..." – Nam cười, nụ cười phảng phất như có như không. Thằng bé tiếp tục nói về vấn đề tưởng như không ăn nhập gì đến câu chuyện của chị gái – "Chị bình thản, còn em ngang ngược. Cứ như vậy ..."
Thanh cúi đầu, bóng tối không với được tới đáy mắt. Đối với chị em nó, ngôn từ của ba mẹ nói với nhau có sức sát thương như hàng nghìn mũi dao nhọn. Đó là một loại thương tổn có thể theo đến suốt đời. Chẳng gì có thể khiến họ đau lòng hơn được nữa.
"Nên chị cứ cô gắng đậu Đại Học đi. Rồi rời xa cái nhà này một chút" – Nam tiếp tục nói.
Vẫn cúi đầu, Thanh chỉ có thể nhìn thấy lưng em trai thẳng tắp đến lạnh lùng. Nhiều khi nó chẳng thể hiểu nổi suy nghĩ của thằng bé mới mười sáu tuổi đầu này. Nam cúp học, nhưng tính toán đủ số ngày để không bị đuổi. Nó chơi bời lêu lổng, nhưng bao giờ cũng về nhà đúng giờ để ăn bữa cơm cho chị gái nấu. Bây giờ, nó lại dửng dưng bảo Thanh không cần lo lắng cho nó.
"Chị lo cho mình hơn" – Thanh ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn đến viên mãn, đôi mắt long lanh không biết vì ánh sáng phản chiếu hay do nỗi sợ đã bắt đầu ướt át – "Lo mình sẽ vui vẻ rời đi mà quên mất em còn ở lại!"
"Một lúc nào đó ba mẹ sẽ dừng việc cãi cọ ..." – Thanh nói gần như thì thầm – "Sẽ có lúc họ dừng lại, nhìn chúng ta, và hối hận. Chị chắc chắn. Nhưng em còn phải đợi đến bao giờ?"
"Ai biết!" – Nam quay lưng, dựa cánh tay vào lan can, cười nhạt – "Nhưng em không mong đến lúc đó. Chịu thương tổn, em với chị đủ rồi. Lúc họ hối hận họ sẽ tự dằn vặt và tự làm bị thương mình. Thà cứ như bây giờ, tranh cãi, tự cho bản thân là đúng. Như thế lại tốt hơn!"
Thanh sững người nhìn Nam. Cảm giác như thể nó chưa từng biết đứa em trai này. Rồi khóe mắt nó ướt nhòe. Trong lòng nó có gì đó tràn ra thành muôn ngàn giọt trăng lấp lánh ánh bạc. Trong phút chốc, Thanh đã ngỡ ngàng.
Nó tự hào về em trai mình.
Trầm mặc. Bình tĩnh. Đau khổ.
Nhưng vẫn luôn yêu thương.
Thanh khép mắt, để giọt nước lành lạnh lướt qua gò má.
"Em mạnh mẽ hơn chị. Nên em sẽ không sao đâu!"
Khuôn mặt Nam nhìn thẳng lên mặt trăng, tiếng an ủi vụng về phát ra từ ngườ

Tôi trở lại quê hương sau hơn 10 năm xa cách, 10 năm không phải thời gian quá dài, nhưng chừng đó cũng đủ để làm mọi thứ đổi thay. Những con đường, dãy phố, hàng cây... tất cả khoác lên mình[…]
Truyện ngắn

Thể diện cái gì, giận dỗi cái gì, trong tình yêu không nên quá cố chấp. Khoan dung một chút! Cảm thông một chút! Hiểu nhau một chút! Một căp vợ chồng đã lấy nhau được 20 năm thì quyết đị[…]
Truyện ngắn
Gia Anh chăm sóc tôi vô tư và trìu mến. Đến nỗi có đôi lần tôi tự hỏi liệu tình cảm này có tiến xa hơn nữa chăng? Đó là năm chúng tôi mười sáu tuổi. Nhưng đến ngày hôm sau, tôi dường như quê[…]
Truyện ngắn

Có lẽ duyên phận đưa anh đến bên cô. Mặc bao lời khuyên ngăn, một lễ cưới xinh đẹp diễn ra ở thánh đường. Anh gặp cô trong một lần theo đoàn về tình nguyện khám chữa bệnh ở vùng sâu vùng xa.[…]
Truyện ngắn

Cậu nghĩ điều gì sẽ chia cách chúng ta ? Điều duy nhất tớ nghĩ được cho đến lúc này đó chính là sự tự do tung bay của tuổi trẻ... "Chúng tôi đã ở bên nhau lâu đến mức có thể tạm gọi là đủ[…]
Truyện ngắn

Tôi vẫn thích ngồi nghe em đệm một vài bản nhạc mỗi khi, nhưng dường như càng lúc em càng chẳng mang lại điều gì mới mẻ. Bằng cách nào đó, từ cơn mưa của buổi tối cuối cùng tháng 5 mà tôi v[…]
Truyện Blog
1. Tịnh không một vệt gió. Ngoài xa, mặt biển tựa tấm kính khổng lồ bị bẻ cong, hắt sắc xanh bất biến lên nền trời trơn nhẵn. Ánh nắng chói chang bọc kín các thanh vịn cầu thang hồ bơi, nung[…]
Truyện ngắn

Số phận con người phải chăng đã được định sẵn từ trước?
Có thể nhìn ra, có thể chứng kiến sự việc trước sau 80 năm, có hai người khác nhau đều nhờ một cuốn sách mà đăng khoa bảng, tuổi thọ và lộc vận đều có thể nhìn ra, như vậy số mệnh con người […]
Truyện ngắn