Ring ring
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Trạm dừng cho trái tim - BlogRadio.Yn.Lt
Trạm dừng cho trái tim

Trạm dừng cho trái tim

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 372

Trạm dừng cho trái tim

01:56 - 06/09/2015
phê, mất thêm chút thời gian nhắn tin báo cho chị trưởng nhóm vài câu.


Khang và tôi ghé qua hồ Than Thở cách trung tâm thành phố khoảng sáu ki-lô-mét về phía Đông. Hồ nằm trên một đồi cao với rừng thông tĩnh mịch bao quanh. Chúng tôi đi bộ men theo bãi cỏn xanh mượt ven hồ. Hồ tĩnh lặng và bình yên đến lạ, buồn như chính cái tên của nó, như câu chuyện tình truyền thuyết gắn liền với cái tên Than Thở ấy. Tôi ngước mắt nhìn lên đồi thông yên lặng đầy nắng, bóng thông in dấu xuống mặt hồ trong vắt.


Đột nhiên Khang dừng bước, cậu đặt tay lên vai tôi, đôi mắt nâu cà phê sâu thăm thẳm như muốn hút hồn người khác:


- Rin đã nghe về truyền thuyết hồ Than Thở chưa?


- ... Rin... Rin đã nghe qua... Một câu chuyện tình... buồn. – Tôi thấy mặt mình thoáng nóng lên.


- Đúng vậy, một câu chuyện tình buồn.


Khang chỉnh lại chiếc khăn len choàng hờ trên cổ tôi, rồi bàn tay cậu nắm lấy những ngón tay mảnh của tôi kéo đi. Bàn tay tôi bé nhỏ lọt thỏm trong bàn tay cậu to rộng.


Có lẽ Tùng đã nói sai một điều, tôi mãi mãi không phải sóng của cậu, bởi những con sóng dù đi xa đến đâu cũng sẽ tìm về với bờ cát. Còn tôi, với những chuyến đi mải miết, tới nhiều nơi khác nhau, gặp gỡ với nhiều người xa lạ, trái tim tôi sẽ lại rung động không biết bao nhiêu lần trong cuộc đời. Có thể, tôi sẽ không bao giờ trở lại trạm dừng chân năm nào, trạm dừng chân mà tôi từng cho rằng bình yên nhất trong cuộc đời tôi.


Đêm Đà Lạt lạnh, tôi đeo chiếc găng tay nhỏ Tùng đưa, theo nhóm bạn ùa ra phố. Đà Lạt về đêm rực rỡ với những ánh đèn, hồ Xuân Hương ở trung tâm thành phố lấp lánh phản chiếu những màu xanh đỏ. Một vẻ đẹp đến không ngờ. Khang khẽ nắm tay tôi và tách khỏi đoàn. Cậu không mang theo khăn và có vẻ cậu bị lạnh. Tôi lục trong túi tìm chiếc khăn len tự đan mà tôi đã mang theo và đưa cho Khang. Khang hơi nhíu mày:


- Cái này... Chiếc khăn này bị đan lỗi rồi.


- Rin tự đan nên có vẻ không được đẹp lắm. – Tôi cúi đầu nhìn những viên gạch đường vuông vức dưới chân.


Khang gãi đầu gãi tai:


- Khang không có ý đó... Rin cầm lấy đi, Khang không lạnh.


Bao nhiêu cảm tình với anh chàng này từ hôm qua đến giờ bỗng dưng biến mất sạch sành sanh. Lòng tự ái nổi lên, ý nghĩa Khang không dám quàng chiếc khăn len này cho dù nhiệt độ giảm xuống không quá 10°C chỉ vì cậu ta sợ mất hình tượng.


Khang chẳng mảy may suy nghĩ kéo tôi sà vào một hàng bán đồ lưu niệm. Tôi chọn một chiếc vòng nhựa với những hạt tròn màu xanh dương.


- Màu xanh không hợp với tay cậu đâu. – Khang giơ một chiếc vòng vải màu nâu lên – Chọn cái này đi.


Tôi lấy tiền trong ví trả cho chị chủ hàng, rồi đeo chiếc vòng xanh vào tay, ngoái đầu lại vẫy vẫy với Khang:


- Rin hơi mệt nên về nhà nghỉ trước. Tạm biệt Khang.


Rồi bỏ mặc Khang sau lưng tôi chạy những bước dồn dập. Món quà đầu tiên Tùng tặng sau khi chúng tôi chính thức hẹn hò là một cuốn sổ tay bìa xanh dương rất đẹp. Tôi đã hỏi cậu tại sao lại biết tôi thích màu xanh dương khi chưa một lần tôi nói? Khi ấy Tùng gãi đầu gãi tai thật dễ thương: "Để ý là tớ nhận ra mà. Rin đi giày xanh này, khoác ba lô màu xanh này, cặp tóc cũng có màu xanh nữa."


Về đến nhà nghỉ quẳng chiếc túi xách xuống giường, tôi mới phát hiện điện thoại có một tin nhắn từ Tùng, cậu hỏi tôi đi chơi có vui không, Đà Lạt ban đêm có lạnh lắm không? Cuối tin nhắn còn có một dòng chữ nho nhỏ: "Tớ nhớ Rin vô cùng." Tôi vừa nhắn lại cho Tùng vừa mân mê đôi găng tay màu xanh dương. "Tớ cũng nhớ cậu, Tùng ạ."


Chuyến đi kết thúc sớm hơn so với dự định một ngày vì vài người bạn cần về thành phố gấp. Nắng lên ấm áp tinh khôi. Xuống xe tôi dáo dác đưa mắt tìm Tùng, sao tôi nhớ quá chừng bóng Tùng cao lênh khênh đứng đâu đó trong bến xe và hô: "Rin ơi Rin."? Xong mới chợt nhớ tôi chưa nhắn cho cậu một cái tin thông báo.


Xách túi lỉnh kỉnh, tôi lững thững đi bộ qua nhà Tùng. Cậu ra mở cửa với mái tóc vẫn rối bù và đôi mắt nheo lại vì chưa mang kính. Giọng Tùng thảng thốt:


- Giờ này Rin phải ở Đà Lạt chứ?


- Nhớ Tùng quá nên tớ bay về đấy. - Tôi òa khóc nức nở và ôm lấy Tùng. Tôi sẽ kể cho Tùng nghe những ngày ở Đạt Lạt, về Khang và những nỗi nhớ dịu dàng dành cho cậu.


Trong vòng tay ấm, qua những tiếngh tổn thức của chính mình, tôi nghe thấy Tùng khẽ thì thầm:


- Rin ngốc quá. Rin là Nhân Mã, Rin có đôi chân của ngựa con, mà ngựa thì phải đi, phải bay nhảy. Tớ chẳng thể hứa sẽ chờ Rin cả đời, nhưng bất kì khi nào đi mệt hãy tìm tớ, tớ luôn luôn sẵn sàng ở bên Rin.


Tôi không biết ngày mai đôi chân ngựa con của tôi sẽ dừng ở nơi nào, trái tim tôi sẽ yêu thương ai đó, tôi không biết và cũng chẳng cần biết đâu. Bởi vì ở thì hiện tại này, Tùng đang là trạm dừng chân của tôi, đôi chân tôi sẽ ngừng bay nhảy để đi bên cạnh cậu. Trạm dừng cho trái tim.





12[3]
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Cuồng nhiệt như phút đầu

Cuồng nhiệt như phút đầu

Hắn đóng cửa phòng, ánh mắt ngấu nghiến như con sói đói khát sắp xử lý miếng mồi. Mọi thứ bung ra và người hắn nóng rực. Tôi khẽ rùng mình khi những đầu ngón tay chạm vào da thịt hắn. Hắn, m[…]

Truyện ngắn

Lưu bút mùa ấy

Lưu bút mùa ấy

Tình yêu học trò vốn mong manh lắm và khi tôi và nàng không có thời gian dành cho vì cả hai đứa ở xa ít có thời gian liên lạc thì việc tan vỡ cũng không lấy gì làm lạ. Ê,"mọt sách", quay […]

Truyện ngắn

Bán chữ

Bán chữ

Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp Các em có nghe tôi nói không? Vẫn im lặng. Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng h[…]

Truyện ngắn

Lão già và ngọn lửa

Lão già và ngọn lửa

Với một chiếc roi mây, lão đã quất thật lực vào người bà vợ. Chuyện đánh đập chỉ diễn ra hai lần. Trận đòn thứ hai vợ lão đã liệt giường. Lão kiếm thêm được một khoản nhỏ nhờ việc dọn dẹp […]

Truyện ngắn

Này nhỏ, hãy đợi đấy!

Này nhỏ, hãy đợi đấy!

Tôi xoay hắn lại gằn từng tiếng vào tai hắn: Này Nôbita hãy đợi đấy tập ba! Nói xong tôi chạy vội vào nhà. Hắn vẫn kịp hét lên: Xuka, tôi sẵn sàng đợi! Vẫn như thói quen ở thành phố, sáng[…]

Truyện ngắn

Trở về

Trở về

Thời gian qua đi. Cái gì quen? Cái gì lạ? Cái gì xa? Cái gì gần? Cái gì đã quên? Cái gì còn nhớ? Ai lặng lẽ đi xa? Và rồi ai, lại lặng lẽ trở về? Nắng vẫn vàng. Vàng những căn nhà cao tầng[…]

Truyện ngắn

Học trò đầu tiên

Học trò đầu tiên

Vào đại học được 2 tháng tôi tình nguyện dạy kèm tiếng Anh cho 4 học sinh lớp 6 ở một nhà trẻ tình thương. Tôi háo hức soạn bài, mua sách bài tập, bổ trợ, nâng cao cho lần đầu tiên đi dạy. K[…]

Truyện ngắn

Ngày hạnh phúc

Ngày hạnh phúc

Hôm nay, facebook thông báo anh " in a relationship" với ai đó, một người biết mà chẳng quen, không biết người đó ra sao anh nhỉ, có tốt như tôi tưởng tượng không ... Ngày lại qua ngày, tìn[…]

Tâm Sự

Lá thư cho em

Lá thư cho em

Tôi bỗng thảng thốt: Em đã yêu ai? Từ bao giờ? Em yêu người ấy nhiều đến mức đau lòng vậy sao? Anh Linh ơi, làm sao để quên một người? Tôi trả lời: "Đau quá thì tự buông thôi", hôm qua em[…]

Truyện ngắn

Con vàng và xe đạp

Con vàng và xe đạp

Tôi mở cổng, con Vàng chui ngay vào lòng tôi. Tôi ôm con Vàng oà khóc, con Vàng rên rỉ mãi. Một hôm trên đường đi học, tôi trông thấy một con chó nhỏ lông vàng ngồi dưới một gốc cây, tôi đ[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất