Tôi và nó
Bình chọn: 330
Bình chọn: 330
Tôi cười giả lả với nó:
- Mày cho tao. Tao sẽ không giành.
Đưa cây kẹo cho tôi, nét mặt nó vẫn đầy vẻ nghi ngờ:
- Mày thề đi! Tao cho!
Đưa cây kẹo lên miệng, tôi thề liên tiếp, nó nói sao tôi nghe vậy, miễn nó chia đều phần cho tôi là được rồi.
Rồi trưa hôm khác cũng sắp đến giờ đi ngủ, tôi phát hiện nó giấu trong gối một túi kẹo. Tôi tìm cách nằm cạnh nó, hai đứa cùng ăn hết cây này đến cây khác. Nó vui vẻ nói:
- Bà ấy hứa ngày mai sẽ cho tao nhiều hơn.
Tôi lại tức tối:
- Lạy trời cho bà ấy đừng đến.
Nó nhìn tôi mỉm cười:
- Mày lạy trời chẳng linh thiêng đâu, vì bà ấy rất thương tao.
Tôi cười chế nhạo:
- Mày làm như bà ấy là mẹ mày không bằng. Mẹ tao rất đẹp và tốt hơn nữa kìa. Nhưng chưa bao giờ cho tao nhiều quà bánh như bà ấy cho mày.
Nó nhìn tôi:
- Tại mẹ mày là người xấu.
Nghe nó nói lời này, tôi ngập ngừng. Nước mắt giàn giụa. Vứt cây kẹo sô-cô-la sang nó, tôi nằm bất động.
Trưa hôm sau, nó mỏi mòn trông đợi. Bà ấy biệt tăm. Nó buồn thiểu não, úp mặt xuống giường khóc tức tưởi. Tôi trêu chọc:
- Mày thấy tao lạy trời linh thiêng chưa?
Nó nằm im thin thít. Tôi sung sướng, nhưng cơn thích thú trong lòng tôi bỗng nhiên tắt lịm khi quay sang nó, mắt nó trợn tròng trao tráo, chân tay co giật lẩy bẩy. Tôi ngồi bật dậy:
- Cô ơi! Que Củi sao thế này?
Đám trẻ đang chìm đắm trong giấc ngủ say phải tỉnh hẳn. Chẳng mấy chốc, trung tâm đưa nó đi cấp cứu. Tôi hy vọng nó sẽ trở về trong ngày mai. Nó sẽ nhận quà bánh của người đàn bà xa lạ nào đó và chia phần cho tôi.
Nhưng chiều hôm ấy, cô bảo mẫu quay về với đôi mắt đỏ hoe. Chúng tôi hỏi han mọi chuyện về nó. Cô bảo mẫu chỉ cúi mặt khóc nức nở. Kể từ hôm đó, tôi không bao giờ gặp lại nó. Và ngay cả mẹ nó cũng không bao giờ đặt chân đến trung tâm. Người đàn bà mà nó cho là thật xinh đẹp và rất tử tế. Thế rồi, chúng tôi cũng nhanh chóng quên nó.
3.
Thời gian cứ chồng chất. Chúng tôi ngày một lớn dưới mái ấm tình thương của bao người. Cô bảo mẫu của tôi thuở đó vì quá đau đớn trước cái chết của nó nên xin chuyển công tác. Từ đó, chúng tôi sống trong vòng tay nuôi dưỡng của cô này rồi đến cô khác. Cô nào cũng hết lòng yêu thương chúng tôi. Khi tôi trưởng thành, trung tâm lại gửi đám bạn tôi đi học nghề khắp nơi. Mỗi mình tôi, trung tâm giữ lại với vai trò nuôi dưỡng trẻ khuyết tật.
Sáng nay, trung tâm nhận một bé trai. Vừa gặp, tôi đã mến nó ngay. Bởi vì thằng bé này giống hệt nó ngày trước. Tôi bàng hoàng nhớ đến nó, bạn tôi. Tôi nhớ đôi mắt đa tình của nó. Tôi nhớ cô bảo mẫu. Tôi nhớ đám bạn sống cùng trung tâm thuở trước. Tôi còn nhớ cả những giấc mơ viển vông, trông chờ ba mẹ đến đón về đoàn tụ cùng gia đình.
Đây là một câu chuyện có thật về kỹ sư John Roebling – người xây dựng cây cầu Brooklyn, ở New York, Mỹ. Cây cầu được xây vào năm 1870 và hoàn thành sau 13 năm, năm 1883. Vào năm 1870, người[…]
Truyện ngắn

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!
Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong n[…]
Truyện ngắn
Con gái đứng ngoài sân, lặng nhìn bóng mẹ đang xê xếp mọi thứ trong căn nhà nhỏ. Ngày hai mươi ba âm lịch, tết ông công ông táo. Con gái nghe lời mẹ, cũng lặn lội ra chợ từ sớm mua chút đồ[…]
Truyện ngắn
Đôi ba bữa mấy thằng bạn thân lại cùng nhau uống, cùng nhau say. Thế là nhất. Bây giờ mày thấy buồn hay vui? Vui thì sao? Đi uống rượu với tao! Còn buồn.. Cũng đi uống rượu Tao chọn ở[…]
Truyện ngắn

Là 14 câu chuyện của 14 người phụ nữ Trung Quốc được góp nhặt bởi Hân Nhiên sau 8 năm bà làm chương trình phát thanh "Gửi lời theo gió đêm". "Hảo nữ Trung Hoa" là cái tên mới đọc lên ai […]
Sách Hay
Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu 1 vãn cuộc hôn nhân. Nấu những món ăn chồng thích, mua những CD chồng thích, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng như chồng thích, vì chồng là[…]
Truyện ngắn

Lần ngồi tù thứ tư Miền đã suy nghĩ rất nhiều, anh đã đếm nếu ra tù đúng hạn thì anh đã bước sang tuổi bốn mươi, anh không thể sống thế này mãi, anh muốn thay đổi nhưng không biết phải bắt đ[…]
Truyện ngắn

Gửi tới ba mẹ triệu lời xin lỗi
Nhìn mẹ tôi ấp úng khi 2 đứa em tôi xin 20 ngàn nộp tiền lớp, lôi ra mười mấy ngàn tiền lẻ mà sao lòng tôi đau, đau lắm. Từng đó đã là gì của một cuộc chơi của tôi, từng đó đã là gì của một[…]
Truyện ngắn