Tôi và nó
Bình chọn: 342
Bình chọn: 342
Tôi cười giả lả với nó:
- Mày cho tao. Tao sẽ không giành.
Đưa cây kẹo cho tôi, nét mặt nó vẫn đầy vẻ nghi ngờ:
- Mày thề đi! Tao cho!
Đưa cây kẹo lên miệng, tôi thề liên tiếp, nó nói sao tôi nghe vậy, miễn nó chia đều phần cho tôi là được rồi.
Rồi trưa hôm khác cũng sắp đến giờ đi ngủ, tôi phát hiện nó giấu trong gối một túi kẹo. Tôi tìm cách nằm cạnh nó, hai đứa cùng ăn hết cây này đến cây khác. Nó vui vẻ nói:
- Bà ấy hứa ngày mai sẽ cho tao nhiều hơn.
Tôi lại tức tối:
- Lạy trời cho bà ấy đừng đến.
Nó nhìn tôi mỉm cười:
- Mày lạy trời chẳng linh thiêng đâu, vì bà ấy rất thương tao.
Tôi cười chế nhạo:
- Mày làm như bà ấy là mẹ mày không bằng. Mẹ tao rất đẹp và tốt hơn nữa kìa. Nhưng chưa bao giờ cho tao nhiều quà bánh như bà ấy cho mày.
Nó nhìn tôi:
- Tại mẹ mày là người xấu.
Nghe nó nói lời này, tôi ngập ngừng. Nước mắt giàn giụa. Vứt cây kẹo sô-cô-la sang nó, tôi nằm bất động.
Trưa hôm sau, nó mỏi mòn trông đợi. Bà ấy biệt tăm. Nó buồn thiểu não, úp mặt xuống giường khóc tức tưởi. Tôi trêu chọc:
- Mày thấy tao lạy trời linh thiêng chưa?
Nó nằm im thin thít. Tôi sung sướng, nhưng cơn thích thú trong lòng tôi bỗng nhiên tắt lịm khi quay sang nó, mắt nó trợn tròng trao tráo, chân tay co giật lẩy bẩy. Tôi ngồi bật dậy:
- Cô ơi! Que Củi sao thế này?
Đám trẻ đang chìm đắm trong giấc ngủ say phải tỉnh hẳn. Chẳng mấy chốc, trung tâm đưa nó đi cấp cứu. Tôi hy vọng nó sẽ trở về trong ngày mai. Nó sẽ nhận quà bánh của người đàn bà xa lạ nào đó và chia phần cho tôi.
Nhưng chiều hôm ấy, cô bảo mẫu quay về với đôi mắt đỏ hoe. Chúng tôi hỏi han mọi chuyện về nó. Cô bảo mẫu chỉ cúi mặt khóc nức nở. Kể từ hôm đó, tôi không bao giờ gặp lại nó. Và ngay cả mẹ nó cũng không bao giờ đặt chân đến trung tâm. Người đàn bà mà nó cho là thật xinh đẹp và rất tử tế. Thế rồi, chúng tôi cũng nhanh chóng quên nó.
3.
Thời gian cứ chồng chất. Chúng tôi ngày một lớn dưới mái ấm tình thương của bao người. Cô bảo mẫu của tôi thuở đó vì quá đau đớn trước cái chết của nó nên xin chuyển công tác. Từ đó, chúng tôi sống trong vòng tay nuôi dưỡng của cô này rồi đến cô khác. Cô nào cũng hết lòng yêu thương chúng tôi. Khi tôi trưởng thành, trung tâm lại gửi đám bạn tôi đi học nghề khắp nơi. Mỗi mình tôi, trung tâm giữ lại với vai trò nuôi dưỡng trẻ khuyết tật.
Sáng nay, trung tâm nhận một bé trai. Vừa gặp, tôi đã mến nó ngay. Bởi vì thằng bé này giống hệt nó ngày trước. Tôi bàng hoàng nhớ đến nó, bạn tôi. Tôi nhớ đôi mắt đa tình của nó. Tôi nhớ cô bảo mẫu. Tôi nhớ đám bạn sống cùng trung tâm thuở trước. Tôi còn nhớ cả những giấc mơ viển vông, trông chờ ba mẹ đến đón về đoàn tụ cùng gia đình.

Hóa ra anh yêu tôi hơn tôi tưởng
Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hỏi "anh sao thế" thì bỗng có hai bàn […]
Truyện ngắn
Cô gái trăm phần trăm hoàn hảo
Cuộc thử thách này thực ra là vô ích, họ chẳng việc gì phải thực hiện nó, bởi vì họ thực sự là trămphầntrămhoànhảo với nhau, và cuộc gặp gỡ của họ quả thực là một điều kỳ diệu của cuộc đời. […]
Truyện ngắn
Audio Ở một làng nọ, có một người đàn ông rất khótính, ông luôn nghĩ vợ mình chẳng làm được việc gì cho gia đình cả. Một bu[…]
Truyện ngắn

Hôm ấy là ngày một tháng Tư. Ngày nầy, người đời hay đùa lắm. San có điện thoại. Chẳng sung sướng gì khi phải chạy cồng cộc qua hai mươi tư bậc thang lên tầng hai , mở cánh cửa kiếng mới và[…]
Truyện ngắn

Đều đặn suốt nửa năm, tuần nào hắn cũng "đổ" 2 chỉ. Không biết bà chủ nói gì, chỉ thấy cô con gái xuất hiện nhiều hơn và thay mẹ thu tiền, giao vàng cho hắn. Hắn hơn 20 tuổi, lên thành phố […]
Truyện ngắn

"Đó là, không được vô cớ bỏ cài nút áo trên cùng! Và không đi giày đế cao tới 11 phân như thế, công việc phải chạy đi chạy lại nhiều, em biết mà!" 1. Nàng cáo tinh ranh và đẹp, trẻ nữa, tất[…]
Truyện Blog
Này em cô gái 20. Đừng buồn đừng suy nghĩ ưu tư gì nữa. Tuổi trẻ có là bao nhiêu,cuộc sống này ngắn ngủi lắm. Đời người duy nhất có một lần 20 thôi. Đừng sống hoài sống phí. Này em cô […]
Tâm Sự