Tôi quên rằng mình cũng đã từng yêu
Bình chọn: 367
Bình chọn: 367
Không đợi lâu, cô giáo đã lên tiếng ngay:
- Sở dĩ cô cho em ngồi bàn thứ ba lại cạnh bạn nữ vì đầu năm họp lớp mấy bạn trong ban cán sự ý kiến em hay nói chuyện riêng trong giờ. Ngồi bàn trên để em hạn chế nói chuyện đi. Vừa tốt cho em lại vừa không ảnh hưởng tới người khác. Ngồi ở đâu là do sự sắp xếp của giáo viên. Không phải em thích ngồi đâu là được ngồi đó. Thái độ của em vừa xong cũng đáng để em bị hạ một bậc hạnh kiểm.
Cô giáo dứt lời. Mặt thằng Nam đỏ bừng lên vì xấu hổ. Cả lớp cũng im phăng phắc chờ phán xét của cô giáo. Thằng Nam lúng túng cúi gằm mặt xuống lí nhí nói:
- Thưa cô. Em biết em sai rồi. Em xin lỗi cô ạ.
- Thôi ngồi xuống đi. Biết mình sai mà sửa và rút kinh nghiệm cho lần sau là được rồi.
Thằng Nam chậm rãi ngồi xuống. Không quên đưa mắt thăm dò tôi. Tất nhiên lúc này không những tôi nhìn nó mà còn " tặng" nó một cái lườm cháy sém mặt và nó cũng không vừa đáp lại bằng con mắt liếc dài ngoãng và hơi hếch lên.
* * *
Mấy ngày đầu tôi với thằng Nam phải ngồi cạnh nhau như một việc bất đắc dĩ. Bởi mất ấn tượng ngay từ lần đầu nên cả hai chả ai thèm mở lời nói chuyện một câu nào. Lòng " thù hận" đó được chứng minh bằng việc hai đứa bắt đầu chia chỗ ngồi. Tôi vạch một đường kẻ phấn dài từ bàn kéo xuống tận ghế, trong lúc tôi vạch thằng Nam chăm chú nhìn theo xem phía bàn ghế của nó có bị ăn bớt phần nào không. Hai đứa thỏa thuận ai lấn sang là đánh luôn không cần hỏi.
Nhớ có lần khủyu tay tôi hơi chạm vạch trắng mà thằng Nam bắt được đánh mạnh một cái rõ đau. Tôi đau đến phát khóc. Trong khi đó, nó cứ ngồi cười to xem chừng sung sướng lắm. Tôi càng nhăn mặt ngậm chặt miệng nghiến răng vì đau thì nó lại càng ngoác miệng cười ằng ặc. Tôi giận điên người nhưng đành bất lực nhìn nó.
Đánh nhau nhiều cũng chán, lườm nguýt nhiều cũng mệt. Hết tám tuần kì một cả tôi và thằng Nam hình như đã quen với việc phải ngồi cạnh nhau. Mặt mũi khi ấy nhìn thấy nhau cũng đỡ khó chịu và cả hai đã "đình chiến" và bớt gây sự với nhau dần dần.
Tôi học khá môn văn nhưng kém toán. Nam thì giỏi toán. Được đi ôn đội tuyển học sinh giỏi. Có bài nào không làm được tôi đều quay sang hỏi Nam. Nó cũng giảng khá nhiệt tình nhưng cuối lời giảng lúc nào cũng thêm câu bình luận " Mày ngu như nhợn ý " hay " giốt như con tốt" . Tôi bực lắm nhưng vẫn phải cố chịu vì nếu đánh nhau với thằng Nam thì lấy ai giảng bài cho tôi .Với lại lớp 9 rồi, nên vụ này tôi vẫn nhẫn nhịn chờ dịp trả thù khi thi xong vào cấp ba đã.
Một hôm đang trong giờ lịch sử. Giọng cô giáo cứ đều đều làm tôi buồn ngủ, đầu óc lơ mơ như sắp gục xuống ngủ. Cảm giác loáng thoáng có ai đó đang nhìn mình. Tôi liếc mắt quay sang bắt gặp Nam đang nhìn tôi. Mà sao " vô duyên" thế không biết, lại nhìn công khai nữa chứ. Tôi quay sang quát to:
- Mày nhìn gì?
- Tao nhìn mây nhìn gió chứ nhìn gì mày – Nó nhe răng cười.
Giờ tôi mới để, trừ buổi đầu tiên ngồi chung với tôi còn lúc nào cũng thấy nó cười. Đánh nhau cũng cười, giảng bài cho tôi xong cũng cười và giờ thì nhìn lén tôi cũng cười. Nhưng công nhận nhìn kĩ điệu cười của nó cũng duyên duyên. Tự nhiên tôi lại thấy thích điệu cười đó của nó.
Những buổi học sau thỉnh thoảng tôi bắt gặp thằng Nam nhìn trộm mình. Tôi cũng không phản ứng gay gắt như lần trước nữa mà chuyển sang giả vờ như không biết. Trong lòng tôi thật sự cũng rối bời và hình như cũng có gì đó là lạ với thằng Nam.
* * *
Thứ bảy cuối tuần cả lớp học liền hai tiết đầu môn văn. Tôi không gét học môn này nhưng ngồi lâu cũng thấy mất tập chung. Sang tiết thứ hai cả lớp hình như đều ẻo lả, không thấy hứng thú học như tiết trước. Tôi chống cằm kiểu như đang đăm chiêu suy nghĩ bài học nhưng thực chất là che đi cơn buồn ngủ đang kéo tới.
Bỗng bàn tay của thằng Nam bên cạnh lay nhẹ cổ tay tôi. Tôi tỏ ý khó chịu gắt:
- Cái gì ! Tao đang mệt.
Thằng Nam vẫn tiếp tục lay tay tôi. Tôi bực mình quay sang định tuôn một tràng dài vì tội dám làm phiền nhưng thằng Nam chỉ đưa một mảnh giấy nhỏ cho tôi rồi lúng túng quay đi. Tôi vừa tò mò lại vừa tỏ ý ngạc nhiên liền nhanh tay mở ra xem.
Lật nhanh từng nếp gấp của tờ giấy. Mặt tôi đỏ bừng lên. Hai má tôi nóng ra như vừa đi ra nắng mà không đội mũ nón. Trong người như có một luồng điện chạy xoẹt qua. Tôi ngại ngùng không dám nhìn thằng Nam. Trong tờ giấy đó chỉ có duy nhất dòng chữ nghệch ngoạc không rõ chữ do viết vội trong giờ " I LOVE YOU".
Suốt buổi học, cả hai không ai bảo ai đều im lặng. Những ngày sau cũng thế. Đến lớp chỉ liếc nhìn nhau tí rồi ai làm việc của người đấy. Thỉnh thoảng ánh mắt khẽ chạm phải nhau. Hai bên cười mỉm rồi quay đi. Cứ thế thời gian trôi. Chúng tôi thích nhau như thế. Đơn giản ngày nào cũng nhìn thấy nhau, giảng bài cho nhau rồi những cái nhìn yêu thương ....chỉ thế thôi mà tôi thấy vui lắm rồi.
Vậy là năm học cũng sắp kết thúc . Hai đứa đều gấp rút chuẩn bị thi vào cấp ba nên tình cảm cũng tạm gác lại một bên
" Một người đàn ông to lớn như tôi đang đứng đây, lẽ nào lại là đàn ông giả?" Trên đoàn tàu Thống Nhất Bắc Nam, cô soát vé hết sức xinh đẹp cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông lớn tuổi áng […]
Truyện ngắn
Tôi không biết ngày mai đôi chân ngựa con của tôi sẽ dừng ở nơi nào, trái tim tôi sẽ yêu thương ai đó, tôi không biết và cũng chẳng cần biết đâu. Tôi đi chân trần trên cát ẩm ướt, từng làn […]
Truyện ngắn

Ngày xưa có 3 cái cây mọc gần nhau trong rừng. Chúng thường nói rì rào với nhau về ước mơ và những hy vọng của mình. cây thứ nhất bảo : Tớ muốn được trở thành một hộp gỗ quý, được đựng tr[…]
Truyện ngắn

Mẹ tôi dù muốn hay không cũng gượng dậy từ từ, tôi không còn thấy Mẹ bước chân vào phòng em nữa, chỉ có Ba hay vào lau dọn và lại đặt mọi vật ở nguyên chỗ cũ. Tôi nghiện cà phê, Ba tôi ngh[…]
Truyện ngắn

Hồi đó tôi ghét bố mình ghê ghớm. Tôi luôn đặt ra câu hỏi tại sao bố lại ghét tôi đến thế, sao bố không thương tôi. Trong hai đứa thì bố thương em trai tôi nhiều hơn. Bố bảo vì nó còn nhỏ ch[…]
Truyện Blog

Chiếc hộp rỗng chứa đầy những nụ hôn của cô con gái chính là món quà vô cùng quý giá mà người cha luôn giữ bên mình. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta nhận được những món quà quý giá như vậy[…]
Truyện ngắn
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn

Chuyện cổ tích dành cho người lớn
Nhưng rất may là vợ tôi đi vắng. Hình như cô ta đi ra chợ từ sáng sớm. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bởi vì tôi cũng chưa biết tôi định sẽ là người chồng như thế nào. Mọi chuyện đều bắt đầu từ cái[…]
Truyện ngắn