Thời đại số
Bình chọn: 452
Bình chọn: 452
"Suốt ngày chơi!" – Bố nghiêm giọng.
"Đúng rồi, chơi nhiều quá lại than nhức đầu bây giờ. Chờ mẹ nấu cơm cho hai bố con nhé!"
"Hai bố con mình phụ mẹ lặt rau đi Tí!"
"...Vâng ạ..."
Chỉ có thế mới khiến Tí buông iPad ra được thêm một lúc. Bố khẽ lắc đầu.
***
Cơm nước xong, mọi chuyện dường như đâu lại vào đấy.
Bố ngồi xem ti-vi, hết thời sự lại đến các thể loại phim trên truyền hình cáp. Dù đôi lúc thấy chán nhưng đã trở thành thói quen của bố vào mỗi buổi tối rồi.
Mẹ thì lướt phây-búc bằng iPhone – cũng lại xuất phát từ lời rủ rê của mấy bà bạn. Tuy nhiên có vẻ mẹ tiếp thu và thích ứng nhanh hơn bố, tay vuốt màn hình nhoay nhoáy.
"Lướt phây-búc mà biết được khối chuyện hay, anh ạ!"
"Vậy à..." - Bố ậm ừ vì còn đang mải xem phim.
Bất chợt quảng cáo cắt ngang.
Thừ người mất một lúc bố mới đảo mắt sang hai mẹ con.
Vẫn là những cử chỉ, động tác ấy.
Bố nhớ lại khi nãy ngồi ăn cơm, cả nhà cũng chẳng trò chuyện với nhau là mấy.
Tùng - thằng con trai lớn - chỉ xuất hiện vào đúng bữa cơm. Gọi nó xuống cũng phải vất vả khó khăn lắm vì có khi cả ngày nó nhốt mình thu lu trong phòng trên lầu ngồi "luyện" game. Đến bữa thì lầm lầm lì lì chẳng nói chẳng rằng cố và cho nhanh chén cơm rồi chạy tót ngay lên phòng. Mẹ vừa ăn vừa tranh thủ lướt phây-búc xem có gì mới không. Tí cũng cố ăn cho nhanh để còn chơi iPad tiếp.
Ngay cả bố cũng vừa ăn vừa ngó ti-vi.
Đột nhiên, bố rùng mình. Trước mắt bố là gì thế kia? Bố dụi dụi mắt, nhìn về hướng hai mẹ con.
Cái đầu húi cua của Tí đang dí sát iPad rồi bỗng chốc chìm dần vào trong. Rất nhanh, đến cổ, vai, toàn bộ thân người béo tròn của nó bị hút tuột vào màn hình cảm ứng. Bố nghe tiếng nó kêu la í ới nhưng toàn thân như bị tê liệt, chẳng thể chạy đến kéo nó ra được.
Mẹ cũng không khá hơn. Chiếc iPhone bấy giờ dính chặt lên khuôn mặt của mẹ, che kín cả đôi mắt. Bố nghe tiếng mẹ thất thanh cầu cứu mà bất lực, đôi chân không làm cách nào nhấc lên nổi.
Vọng từ trên lầu xuống là tiếng thằng Tùng. Xen lẫn tiếng "pằng pằng, chéo chéo" rõ ràng là tiếng hét của nó.
"Cứu con! Cứu con với, bố ơi!"
Tay chân bố tựa như bị một sợi dây vô hình trói chặt. Sợi dây ấy lôi tuột bố về phía màn hình ti-vi với một lực rất mạnh. Thôi rồi, bố chẳng thể làm gì được nữa. Cái màn hình kia sẽ nuốt chửng lấy bố, không thương tiếc.
Bố cố mở miệng kêu cứu nhưng không sao cất lên thành tiếng.
Tại sao? Tại sao vậy? Chuyện quái gì xảy ra thế này?
***
Tiếng "bíp bíp, chíu chíu" dần lay bố dậy.
Quay sang, lại thấy Tí đã mải mê với iPad rồi.
Thì ra là mơ. Hóa ra từ nãy đến giờ chỉ toàn là cơn mơ.
Không. Là ác mộng thì đúng hơn.
Mồ hôi đẫm trên trán bố, chảy xuống làm hai mắt cay xè.
Tí đang quẹt quẹt ngón tay lia lịa trên màn hình cảm ứng, miệng cười toe toét có vẻ khoái chí lắm.
"Tí ơi!"
Nó không nghe thấy. Bố sợ hãi lay mạnh nó.
"Tí ơi! Nghe bố không con!"
"Dạ..."
"Bố con mình ra ngoài chơi nhé con, đi sở thú nhé!"
"Hai bố con đang làm gì đấy?" – Mẹ bước vào nhà, tay xách lỉnh kỉnh đồ mua ở siêu thị về.
Bố thốt lên, trong một nỗ lực phi thường nào đó:
"Thôi nhé! Không iPad, iPhone, phây-búc, ti-vi gì nữa! Ra ngoài! Ra ngoài thôi mẹ cu Tí! Gọi thằng Tùng xuống, nhà mình ra ngoài ngay!"
"Sao lại thế?" – Mẹ ngỡ ngàng.
"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!"
Lưu Quang Minh – 1/2013

"Người ta cứ bảo em khôn, lấy ông Việt kiều đi Tây đi Mỹ cho sướng chứ theo chi chú tiểu trọc đầu. Nhưng đi Tây đi Mỹ không phải là chí nguyện của em. Lấy một người mình không thương, đến mộ[…]
Truyện ngắn

Sao? Là Linh ư? Tôi như không tin vào mắt mình, ngực thì đánh từng nhịp một rõ nhanh. Linh thích Duy thật ư? Không thể nào? Người tôi yêu thích bạn thân của tôi? Tôi và Duy là một đôi bạn t[…]
Truyện ngắn

Tương kính như tân, cử án tề mi Vợ chồng coi nhau như khách quý, tôn trọng lẫn nhau mà giữ gìn hạnh phúc. Câu chuyện sau đây được trích từ sách “Đắc Nhân Tâm” của Dale Carnegie Bạn có biết[…]
Truyện ngắn

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành. Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó[…]
Truyện ngắn

Có những yêu thương chỉ còn là quá khứ
"Khóc mãi rồi cũng sẽ nín Đau mãi rồi cũng sẽ chai Ngừng lại để thêm đau .......... Hay............ Hay bước mau tìm hạnh phúc ? Dù thế nào đi nữa... Thì sau cùng vẫn là sự lựa chọn của bản […]
Tâm Sự

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn
Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!
Suốt những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan t[…]
Truyện ngắn

Anh Hai kể Trung nghe chuyện nhà trong làn khói bếp nghi ngút của nồi bánh tét đêm 30. Khi xưa nhà anh nghèo, nghèo tới nỗi cái con đường lên phố huyện rộng xanh nhường thế mà anh Hai ch[…]
Truyện ngắn

Gió mang kí ức thổi thành những cánh hoa
Tuổi mười bảy đẹp đẽ với bất kì cô gái nào, nhưng với Mộc Mộc lại là thời khắc đen tối nhất trong cuộc đời cô. Gia đình xung đột, bố chết, mẹ đối diện với cái án tử hình lơ lửng, cú shock t[…]
Sách Hay