Pair of Vintage Old School Fru
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
Thầy của tôi - BlogRadio.Yn.Lt
Thầy của tôi

Thầy của tôi

Đánh giá: 7/10

Bình chọn: 369

Thầy của tôi

22:43 - 15/09/2015
i quay ngang, quay dọc mượn vở đứa bạn liệu thầm trong bụng phải chép đến tốc độ tối đa có thể. Nhưng thôi rồi, đâu có kịp nữa. Cái tên Hoàng Anh nằm đầu sổ đã bị gọi lên. Tôi nghe như có một luồng điện rân rân chạy dọc sống lưng. Lần này thì chết thật rồi.


Một chút bình tĩnh lại, tôi lấy cái bút đỏ hí hoáy vài dòng chữ trong vở bài tập rồi đưa lên cho thầy. Thầy vừa hỏi bài vừa kiểm tra bài tập của tôi: "Hoàng Anh, bài tập em làm ở đâu sao thầy không thấy?". Tôi gãi gãi đầu: "Dạ..dạ...". Rồi thầy giở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên: "Thầy ơi, em yêu thầy!". Liếc nhìn, tôi thấy mắt thầy trố lên, rồi nghĩ bụng phen này thì thầy "hết nước" rồi. Cũng không hiểu sao tôi lại tinh nghịch đến nỗi nghĩ ra cái trò đó để đả kích thầy và giúp mình lật ngược tình thế nữa chứ. Tôi cúi mặt xuống và cười thầm.


Giọng thầy lắng hẳn xuống: "Hôm nay thầy hơi mệt nên không kiểm tra bài cũ nữa, chúng ta sẽ vào học bài mới". Thế là tôi thoát nạn. Nhưng tôi chợt nhận ra trong giọng nói của thầy có nét buồn sâu kín mà lần đầu tiên tôi hơi sâu sắc để cho phép mình nhận ra điều đó.


Mấy hôm sau đó, tôi vẫn thản nhiên chờ xem hình phạt của thầy đến mức độ nào cho một đứa đã chai lì như tôi. Rồi bất ngờ, tôi nhận được một bức thư viết tay ngoài phong bì ghi rõ: Người gửi: Thầy hiếu và Người nhận: cô học trò tinh nghịch nhất lớp. Tôi về nhà hồi hộp mở thư ra xem.


Có lẽ chưa bao giờ, hay chưa có ai làm tôi khóc nhiều như khi đọc bức thư này đây. Và đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in những dòng chữ, những lời dạy và cả lời trách mắng của thầy. Chính thời điểm ấy, thầy đã thay đổi cách suy nghĩ trong tôi và thay đổi cả con người tôi.


Và thật lạ vì mấy ngày sau đó, chúng tôi không thấy thầy đến lớp. Và rồi tôi tình cờ nghe tin thầy đang nằm bệnh viện - nơi làm việc của bác tôi. Tôi thực sự hốt hoảng và bối rối. Nhưng rồi tôi đã đủ dũng cảm để quyết định một mình vào bệnh viện thăm thầy. Đau lòng hơn khi bác cho tôi biết rằng thầy đang mang căn bệnh suy thận giai đoạn cuối. Một cú sốc quá lớn làm tôi choáng váng... Sao có thể như thế chứ? Thấy thầy tôi mấy hôm trước còn giảng bài say sưa, vậy mà giờ đây bất động trên dường bệnh với chằng chịt ống dẫn, ống chuyền quanh người, lòng tôi đau nhói.


Từ khi biết chuyện, một ngày một lần sau khi đi học về, tôi lại đến thăm thầy và bắt đầu trò chuyện với thầy nhiều hơn. Tôi cảm tưởng thầy như một người anh trai vậy. Tôi ngượng nghịu nói ra lời xin lỗi, xin lỗi cho tất cả những chuyện phiền phức mà tôi đã gây ra. Tôi thú nhận với thầy tất cả. Thầy cười bảo: "em đã nhận ra lỗi lầm của mình như vậy là tốt rồi".


Khi thầy ở viện về, tôi mới báo cho lớp biết thầy bị ốm nên đến thăm mà không cho ai biết thầy đang bệnh vì thầy không muốn như thế. Đến nhà, tôi thực sự bất ngờ khi biết thầy chỉ sống một mình vì cả bố và mẹ đã qua đời khi thầy còn nhỏ. Càng thương thầy hơn mà chẳng làm được gì.


Thế rồi một năm học nữa cũng đã trôi qua. Bước sang lớp 12, đứa nào đứa nấy cũng lao đầu vào học vì là năm cuối cấp rồi. Đối với tôi, 2 năm qua tôi cứ vô tư chẳng mấy khi màng đến học hành nên thực sự là một nguy cơ khi kỳ thi tốt nghiệp và đại học đang đến gần. Tôi như người không biết bơi vật lộn giữa dòng sông tri thức, bị nó cuốn đi và có thể chìm bất cứ lúc nào.


Năm nay, sức khỏe của thầy có vẻ khá hơn và thầy đã tự nguyện mở lớp dạy thêm miễn phí cho chúng tôi có điều kiện nắm chắc và nâng cao kiến thức. Dù 2 năm qua, thành tích nổi bật của tôi là học lực trung bình, nhưng nhờ thầy mà thực sự tôi muốn thay đổi. Tôi muốn mình có thể làm được điều gì đó để không uổng phí công lao của thầy. Thầy hiểu điều đó và quan tâm tới tôi nhiều hơn vì biết rằng tôi sẽ phải nỗ lực, nỗ lực thật nhiều nếu muốn làm nên kỳ tích.


Cứ thế tôi bỏ dần cái tính quậy phá lúc nào không hay. Tôi không biết mình có đủ sức để vượt qua quãng đường khó khăn này không nữa. Áp lực đè nặng lên hai vai tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình phải có trách nhiệm, trước hết là với chính cuộc đời của tôi. Có những lúc thầy ốm mà vẫn lên lớp, mặt tái đi. Thương thầy quá thầy ơi!


Thầy bảo rằng thầy chỉ mong các em nên người và thực hiện được ước mơ của riêng mình, tương lai tươi sáng đang chờ các em ở phía trước, có những lúc nản lòng, ý nghĩ bỏ cuộc lóe lên trong đầu nhưng rồi lại nghĩ đến thầy, thương thầy và tôi lại tiếp tục cố gắng. Ba mẹ thì vừa mừng lại vừa lo khi thấy tôi học ngày học đêm như thế.


Và rồi hạnh phúc đến, vỡ òa sau bấy lâu chờ đợi, tôi nhận được tin mình đã đậu vào trường Đại học Ngoại Thương với số điểm có nằm mơ cũng không thấy: 25 điểm cho 3 môn. Tôi cứ ngỡ mình đang mơ. Tôi báo ngay cho ba mẹ biết và người tiếp theo chắc chắn là thầy. Càng thấy tự hào hơn khi lớp tôi có tới một nửa đậu đại học nguyện vọng một- một thành tích chưa từng có của trường. Sung sướng biết bao, chúng tôi kéo đến nhà thầy báo tin mừng. Ánh mắt ấy, ánh mắt vừa trìu mến vừa ánh lên niềm tự hào ấy có lẽ sẽ không bao giơ tôi quên được. Chúng tôi

1[2]3
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
Trở về

Trở về

Thời gian qua đi. Cái gì quen? Cái gì lạ? Cái gì xa? Cái gì gần? Cái gì đã quên? Cái gì còn nhớ? Ai lặng lẽ đi xa? Và rồi ai, lại lặng lẽ trở về? Nắng vẫn vàng. Vàng những căn nhà cao tầng[…]

Truyện ngắn

Giấc mơ không có con dế nhỏ

Giấc mơ không có con dế nhỏ

Nơi ấy tôi đã từng sống. Nơi ấy có một dòng sông. Nó chảy qua vùng đất nghèo quê nội tôi như một ký ức tuổi thơ xam xám. Tôi đã từng cởi trần cùng lũ trẻ nhảy ào xuống dòng nước đen ấy để vù[…]

Truyện ngắn

Làm anh

Làm anh

Thậm chí khi Brian 17, còn tôi 16, tôi vẫn phải để mắt trông nom anh ấy. Bạn có thể nghĩ rằng anh tôi có bất ổn gì đó về tâm lý hay thể chất – không, anh ấy chẳng làm sao cả. Chỉ là do khi […]

Truyện ngắn

Chàng trai của biển

Chàng trai của biển

Tôi gắng gượng với tay để nắm lấy đôi tay chai sần của Biển. Chàng trai của biển à, cậu sẽ không lẻ loi nữa đâu, ít ra mùa hè này, còn có tớ ở đây... Trong giấc ngủ chập chờn, dường như có […]

Truyện ngắn

Bí quyết của sự thành công

Bí quyết của sự thành công

Có một chành thanh niên rất ngưỡng mộ thành công của một nhà triệu phú, nên anh đã đến hỏi nhà triệu phú đó rằng, bí quyết gì đã giúp ông thành công đến vậy? Sau khi hiểu rõ câu hỏi của chà[…]

Truyện ngắn

Ngày hai đứa là vợ chồng

Ngày hai đứa là vợ chồng

Chồng gặp vợ lần đầu tiên vào một buổi tối trăng sao sáng vằng vặc. Vợ đang ngồi ăn ngô nướng bên ven đường. Chồng bị mẹ sai đi mua gói muối. Vợ ngồi ăn một mình, cạnh người vứt lỏng chỏng m[…]

Truyện ngắn

Chửi mắng và lời dạy của Đức Phật

Chửi mắng và lời dạy của Đức Phật

Còn chúng ta, những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận.Còn chúng ta do si mê, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miê[…]

Truyện ngắn

Thời đại số

Thời đại số

"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!" "Bỏ cái máy xuống ngay cho bố!" Tí mếu máo, tay vẫn ôm khư khư cái iPad trên tay chẳng chịu buông. "Nghe không!" Miễn cưỡn[…]

Truyện ngắn

Tờ bạc năm trăm

Tờ bạc năm trăm

Tối đó, đồng tiền với đủ mùi thơm, thối, hôi, tanh, chua, cay cùng bao nhiêu vi khuẩn bám trên mình còn thấm đẫm vị mặn của nước mắt cậu con trai mới lớn. Ông cho một tờ bạc năm trăm mới cứ[…]

Truyện ngắn

Tuổi thơ trong tôi

Tuổi thơ trong tôi

Hồi đó, khoái nhất là cả đám tụ tập lại nghe kể chuyện ma, thịnh hành nhất thì chỉ có thể là truyện ma của Nguyễn Ngọc Ngạn. Cứ luôn miệng nói " tao không sợ". Thế nhưng, tai đứa nào cũng nh[…]

Truyện ngắn

  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất