Thầy của tôi
Bình chọn: 397
Bình chọn: 397
Một chút bình tĩnh lại, tôi lấy cái bút đỏ hí hoáy vài dòng chữ trong vở bài tập rồi đưa lên cho thầy. Thầy vừa hỏi bài vừa kiểm tra bài tập của tôi: "Hoàng Anh, bài tập em làm ở đâu sao thầy không thấy?". Tôi gãi gãi đầu: "Dạ..dạ...". Rồi thầy giở đến trang giấy tôi vừa viết xong, một dòng chữ to màu đỏ nổi lên: "Thầy ơi, em yêu thầy!". Liếc nhìn, tôi thấy mắt thầy trố lên, rồi nghĩ bụng phen này thì thầy "hết nước" rồi. Cũng không hiểu sao tôi lại tinh nghịch đến nỗi nghĩ ra cái trò đó để đả kích thầy và giúp mình lật ngược tình thế nữa chứ. Tôi cúi mặt xuống và cười thầm.
Giọng thầy lắng hẳn xuống: "Hôm nay thầy hơi mệt nên không kiểm tra bài cũ nữa, chúng ta sẽ vào học bài mới". Thế là tôi thoát nạn. Nhưng tôi chợt nhận ra trong giọng nói của thầy có nét buồn sâu kín mà lần đầu tiên tôi hơi sâu sắc để cho phép mình nhận ra điều đó.
Mấy hôm sau đó, tôi vẫn thản nhiên chờ xem hình phạt của thầy đến mức độ nào cho một đứa đã chai lì như tôi. Rồi bất ngờ, tôi nhận được một bức thư viết tay ngoài phong bì ghi rõ: Người gửi: Thầy hiếu và Người nhận: cô học trò tinh nghịch nhất lớp. Tôi về nhà hồi hộp mở thư ra xem.
Có lẽ chưa bao giờ, hay chưa có ai làm tôi khóc nhiều như khi đọc bức thư này đây. Và đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in những dòng chữ, những lời dạy và cả lời trách mắng của thầy. Chính thời điểm ấy, thầy đã thay đổi cách suy nghĩ trong tôi và thay đổi cả con người tôi.
Và thật lạ vì mấy ngày sau đó, chúng tôi không thấy thầy đến lớp. Và rồi tôi tình cờ nghe tin thầy đang nằm bệnh viện - nơi làm việc của bác tôi. Tôi thực sự hốt hoảng và bối rối. Nhưng rồi tôi đã đủ dũng cảm để quyết định một mình vào bệnh viện thăm thầy. Đau lòng hơn khi bác cho tôi biết rằng thầy đang mang căn bệnh suy thận giai đoạn cuối. Một cú sốc quá lớn làm tôi choáng váng... Sao có thể như thế chứ? Thấy thầy tôi mấy hôm trước còn giảng bài say sưa, vậy mà giờ đây bất động trên dường bệnh với chằng chịt ống dẫn, ống chuyền quanh người, lòng tôi đau nhói.
Từ khi biết chuyện, một ngày một lần sau khi đi học về, tôi lại đến thăm thầy và bắt đầu trò chuyện với thầy nhiều hơn. Tôi cảm tưởng thầy như một người anh trai vậy. Tôi ngượng nghịu nói ra lời xin lỗi, xin lỗi cho tất cả những chuyện phiền phức mà tôi đã gây ra. Tôi thú nhận với thầy tất cả. Thầy cười bảo: "em đã nhận ra lỗi lầm của mình như vậy là tốt rồi".
Khi thầy ở viện về, tôi mới báo cho lớp biết thầy bị ốm nên đến thăm mà không cho ai biết thầy đang bệnh vì thầy không muốn như thế. Đến nhà, tôi thực sự bất ngờ khi biết thầy chỉ sống một mình vì cả bố và mẹ đã qua đời khi thầy còn nhỏ. Càng thương thầy hơn mà chẳng làm được gì.
Thế rồi một năm học nữa cũng đã trôi qua. Bước sang lớp 12, đứa nào đứa nấy cũng lao đầu vào học vì là năm cuối cấp rồi. Đối với tôi, 2 năm qua tôi cứ vô tư chẳng mấy khi màng đến học hành nên thực sự là một nguy cơ khi kỳ thi tốt nghiệp và đại học đang đến gần. Tôi như người không biết bơi vật lộn giữa dòng sông tri thức, bị nó cuốn đi và có thể chìm bất cứ lúc nào.
Năm nay, sức khỏe của thầy có vẻ khá hơn và thầy đã tự nguyện mở lớp dạy thêm miễn phí cho chúng tôi có điều kiện nắm chắc và nâng cao kiến thức. Dù 2 năm qua, thành tích nổi bật của tôi là học lực trung bình, nhưng nhờ thầy mà thực sự tôi muốn thay đổi. Tôi muốn mình có thể làm được điều gì đó để không uổng phí công lao của thầy. Thầy hiểu điều đó và quan tâm tới tôi nhiều hơn vì biết rằng tôi sẽ phải nỗ lực, nỗ lực thật nhiều nếu muốn làm nên kỳ tích.
Cứ thế tôi bỏ dần cái tính quậy phá lúc nào không hay. Tôi không biết mình có đủ sức để vượt qua quãng đường khó khăn này không nữa. Áp lực đè nặng lên hai vai tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình phải có trách nhiệm, trước hết là với chính cuộc đời của tôi. Có những lúc thầy ốm mà vẫn lên lớp, mặt tái đi. Thương thầy quá thầy ơi!
Thầy bảo rằng thầy chỉ mong các em nên người và thực hiện được ước mơ của riêng mình, tương lai tươi sáng đang chờ các em ở phía trước, có những lúc nản lòng, ý nghĩ bỏ cuộc lóe lên trong đầu nhưng rồi lại nghĩ đến thầy, thương thầy và tôi lại tiếp tục cố gắng. Ba mẹ thì vừa mừng lại vừa lo khi thấy tôi học ngày học đêm như thế.
Và rồi hạnh phúc đến, vỡ òa sau bấy lâu chờ đợi, tôi nhận được tin mình đã đậu vào trường Đại học Ngoại Thương với số điểm có nằm mơ cũng không thấy: 25 điểm cho 3 môn. Tôi cứ ngỡ mình đang mơ. Tôi báo ngay cho ba mẹ biết và người tiếp theo chắc chắn là thầy. Càng thấy tự hào hơn khi lớp tôi có tới một nửa đậu đại học nguyện vọng một- một thành tích chưa từng có của trường. Sung sướng biết bao, chúng tôi kéo đến nhà thầy báo tin mừng. Ánh mắt ấy, ánh mắt vừa trìu mến vừa ánh lên niềm tự hào ấy có lẽ sẽ không bao giơ tôi quên được. Chúng tôi
Một con tàu đang lênh đênh trên biển thì gặp bão to và bị đắm. Chỉ có hai trong số những thủy thủ trên tàu đủ sức bơi đến một hòn đảo gần đó. Họ sống sót nhưng không biết làm gì để sinh tồn […]
Truyện ngắn
Mỗi bộ đồ chị thử rất lâu nhưng soi gương lần nào cũng chỉ thấy đôi mắt mình thâm quầng và khuôn mặt đã xuống sắc nhiều. Chị đã quên không tô một chút son môi cho tươi tắn, mà từ lâu lắm rồi[…]
Truyện ngắn

Khép lại rồi những tháng ngày của quá khứ, giá mà ngày đó tôi đủ can đảm bước đến nói rõ ràng mọi chuyện với nó... Ngày nhỏ, tôi là một con nhóc hiếu động và nghịch ngợm. Suốt ngày tôi ron[…]
Truyện ngắn

Khi sử dụng ma tuý, chị vẫn là một nhạc công nhạc rock cừ khôi, chính do cô bạn Tiểu Tam đã chặt đứt tiền đồ của chị. Cô bạn Tiểu Tam cầm một điếu thuốc trong tay, nói với mọi người ngồi ch[…]
Truyện ngắn

Không đến nỗi mà vẫn cô đơn... Vỗ đầu lên con Wave xì, mình ngậm ngùi: "Lần sau, có nàng rồi tao sẽ đưa mày đi thả phanh!" Con chiến mã xanh dương nằm im như ấm ức. Vậy là kế hoạch phượt 3[…]
Truyện Blog

Khi bạn hỏi một người : "Anh có yêu em không?" hoặc là "Anh yêu em hay yêu cô ta", anh ta trả lời rằng : "Em cho anh một chút thời gian". Như vậy anh ta đã trả lời bạn rồi đó. Một cô gái[…]
Truyện Blog
Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Một hôm, một vị samurai đến thu nợ […]
Truyện ngắn

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho chó sói ăn thịt... Joo sinh ra và lớn lên tại một ngôi làng nhỏ. Ngôi làng nằm khuất sâu trong rừng, mỗi […]
Truyện ngắn