Thắp sáng một gia đình
Bình chọn: 421
Bình chọn: 421
***
Thời gian trôi ....
Chắc hôm nay ba mẹ bận quá mà quên mất.
- Bận mà đến giờ này vẫn còn dẫn em đi chơi để mặc nó ở nhà một mình ư? Bận đi chơi đến quên cả sinh nhật nó!
Nó thấy buồn và cảm thấy không còn sự hiện diện trong cuộc sống của ba mẹ
...một lần nữa nó lại khóc...
reng ...reng. điện thoại kêu!
A Lô! vâng.......
Nó sững người... Chiếc điện thoại rơi xuống đất.
Nó lao ra khỏi cửa nhà, cố hết sức để đi nhanh đến bệnh viện. Người ta bảo ba mẹ và em nó bị tai nạn giao thông, đang cấp cứu.
Phong được băng bó và chuyển vào phòng. Nó ập vào, nó không tin vào điều đang xảy ra trước mắt. Nó không tin! Sao Phong có thể nằm đó chứ. Em luôn là một đứa trẻ náo động mà, luôn nghịch ngợm hết mức, hay la ó những bài hát mà nó học được ở lớp vào tai chị. Và cứ nhìn thấy chị là phải mang phim ra kể nể ngay. Không, không phải! Sao Im lặng quá. Sự im lặng làm cho nó sợ, nước mắt nó trào ra.
Trong phòng, một đứa trẻ 6 tuổi, tay run run, thổn thức. Đang cố gọi chị thật to mà không nổi.
Nó cố gượng bình tĩnh nhưng tim nó như vỡ òa. Nó thấy thương em nhiều lắm, đến bên em: Này, nhanh khỏe lại đi nhá. Chị cho nợ ngày hôm nay thôi. Mày mà ở đây lâu thì ai xem "Tom & Jerry" với chị, đĩa mới nhất luôn nhá. Còn cả " Cừu vui vẻ và sói xám nữa". Ai sẽ cãi nhau, ai thi hát với chị, hôm qua mày thách đấu trước cơ mà. Chỉ ngày hôm nay thôi đấy, hiểu chưa!
- Sao chị lại khóc, nín đi đồ con nít. Chị quên em là siêu nhân à, Em chỉ cần ngủ xong là sáng mai lại khỏe ngay. Em có cái này cho chị.
Phong chìa tay ra ... Là kẹo mút, kẹo mút sao?
-Chúc mừng sinh nhật chị. Em yêu chị nhiều lắm.
sầm!
Có một cái gì đó ập vào đầu
Bao nhiêu hình ảnh ùa về. Những ý nghĩ vây bủa lấy nó: Tại sao những thứ mà nó có được, em lại không được phép có cơ chứ! Tại sao mình lại phải giận rỗi vì điều đó, mình đã quá ích kỉ, quá tham lam, không bao giờ để ý đến em.
Nó đã phát điên lên vì những trò chơi mà em bầy ra chỉ để thân với chị hơn. Nó đã cau có với em. Nó đã ghét em, thậm chí là ghét rất nhiều.
Vậy mà, em nó lại....
Nước mắt của nó chảy ra giàn giụa. Nó thấy hối hận, hối hận lắm. Giờ, nó lại ghét chính bản thân mình. Thậm chí, nó còn không biết em thích chơi trò gì nhất, thích ăn món gì nhất..
Cầm những chiếc kẹo mút trên tay mà lòng nghẹn lại. Nó nhận thấy Phong thật vô tư, một đứa trẻ yêu ba mẹ và chị nó bằng cả trái tim mình. Nó nhận ra rằng thật hạnh phúc khi có một người em như thế. Nhưng giờ thì sao? Giờ nó mới nhận ra ư, phải chăng là quá muộn? Nó thấy có lỗi với em nhiều, nhiều lắm. Đầu óc nó trở nên choáng ngợp sự xấu hổ chen lẫn những hối hận.
Em nó lịm đi tự lúc nào....
Không, không em chỉ ngủ thôi phải không, Phong? Nó càng khóc to hơn. Lần đầu tiên nó nhận ra một lỗi lầm to lớn. Nó thấy đau nhói vào tận trong tim, một nỗi đau, một sự hối hận mà không bù đắp lại được.
Rồi nó ngất đi...
Sáng hôm sau, mọi thứ trở nên yên lặng lạ thường.
Em nó, em nó đâu? Nước mắt lại lăn dài...
Ông bác sĩ hôm qua đến trước mặt nó: Đêm qua, bác rất tiếc, bác không thể làm gì hơn. Mẹ cháu trước lúc đi đã nhờ bác đưa cho cháu cái túi này.
Mở ra là một chiếc áo khoác mà nó từng ao ước có được. Những tiếng nấc lên của nó làm ông bác sĩ cũng ngậm ngùi theo: Hãy cố lên con gái.
Con gái ư? Cái câu mà ba hay nói hồi trước...Nó nhớ ba, nhớ lắm!
Hóa ra ba mẹ về muộn là tìm áo cho nó! Tìm chiếc áo mà nó muốn mua khi đi ngang qua cửa hàng. Lúc đó, nó đã rất giận khi mẹ không mua cho nó mà chỉ mua cho em. Giờ, nó nhận ra rằng: Dù gì đi chăng nữa thì ba mẹ vẫn thương nó, thương rất nhiều. Hơn cả trước khi có em. Chỉ là yêu thương theo một cách khác. Đặc biệt hơn.
Nó đã giận, đã khóc khi mẹ mua quần áo cho em,không mua cho nó. Mà đâu biết rằng khi nó khóc. Khóe mắt mẹ cũng cay cay. Đâu biết rằng số tiền để mua bộ quần áo cho em chỉ bằng 1/10 số tiền mua chiếc áo khoác đó. Và nó cũng đâu có để ý là mẹ cũng mặc những bộ quần áo đã cũ kĩ, đã sờn rách, giành dụm tiền để nuôi nấng nó ăn học đến ngày hôm nay.
..có lẽ đây là chiếc áo cuối cùng ba mẹ mua cho ...
Cầm chiếc áo trên tay mà cổ đắng nghẹn. Nó biết để mua chiếc áo này mẹ Phải dành dụm cả tháng lương. Nó thấy thương mẹ quá!
Cảm giác cô đơn, lạnh lẽo bao trùm, một cảm giác mà không ai hiểu nổi. Nó đã mất hết mọi thứ. Những thứ mà trước đây nó không biết quý trọng, không biết nâng niu, gìn giữ mà còn chả đạp lên.
Nó hối hận, hối hận lắm. Nó không thể nào chấp nhận được sự thật này. Tại sao chứ, tại sao lúc nó nhận ra lỗi lầm thì ba mẹ và em đều rời bỏ nó mà đi cả. Sao mọi người không để nó bù đắp lại những vết thương mà nó đã gây ra.
Ba mẹ ơi, ba mẹ trở về bên con đi. Con biết lỗi rồi. Con còn chưa đền đáp được những công lao, tình yêu thương mà ba mẹ dành cho con. Con nhớ những ngày ba mẹ đội nắng đội gió, kiếm từng miếng cơm manh á
Tôi không đồng ý, nhưng tụi nó bảo nếu tôi không nhận thì không bạn bè gì hết và khuyên tôi nên nhận số tiền đó. Tuổi học trò ai cũng có những ký ức đẹp, khó quên để rồi nó sẽ mãi sống tro[…]
Truyện ngắn

Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé
Con ạ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nên con đừng bất ngờ hay gục ngã trước những khó khăn tầm thường, nhỏ nhặt. Không phải đến giờ con mới biết thế nào là khó khăn, mà con đã […]
Truyện ngắn

Hồi đó, khoái nhất là cả đám tụ tập lại nghe kể chuyện ma, thịnh hành nhất thì chỉ có thể là truyện ma của Nguyễn Ngọc Ngạn. Cứ luôn miệng nói " tao không sợ". Thế nhưng, tai đứa nào cũng nh[…]
Truyện ngắn

Mọi chuyện không còn bình yên nữa khi mà một hôm, Tôi nhận được một giấy mời ra xã xác nhận có người tố cáo tôi cố ý gây thương tích và bỏ trốn. Khoảng giữa trưa, những tia nắng từ trên cao[…]
Truyện ngắn
Anh sinh ra làm khổ chị, làm khổ biết bao cuộc đời nhưng lại mang đến hạnh phúc cho em đến hơi thở cuối cùng... Em gái ạ. Khi chị biết về em, là khi chị biết em đang ở một vị trí giống chị […]
Tâm Sự
Đánh mất tình yêu chỉ vì một câu nói
Người đàn ông nào cũng có lòng tự trọng, chính tôi đã vô tình làm anh tổn thương, anh sẽ không tha thứ. Anh chưa bao giờ làm tôi khóc nhưng chính tôi đã làm cho anh khóc rất nhiều. Tôi que[…]
Tâm Sự

Nhiều khi anh cũng chẳng thể hiểu nổi sao mình lại yêu vợ mình, phải chăng tình yêu là một sự tình cờ nào đó hay cái bài hát đó nó vận vào anh. Béo, béo, anh bảo. Nói gì nói đi, mà gọi[…]
Truyện ngắn

Hôm ấy là ngày một tháng Tư. Ngày nầy, người đời hay đùa lắm. San có điện thoại. Chẳng sung sướng gì khi phải chạy cồng cộc qua hai mươi tư bậc thang lên tầng hai , mở cánh cửa kiếng mới và[…]
Truyện ngắn