Thằng Nghiện.
Bình chọn: 726
Bình chọn: 726
Tính từ lúc đó đến giờ thì cũng ngót 3 tuần nó cai được thuốc. Nếu như không có cái lần gọi là " trót dại" vừa rồi.
Tô thở dài liên tục, hết ngẫm nghĩ về cuộc đời mình nó lại nghĩ tới cái gia đình nghèo đói ở quê. Không biết đứa em gái ở quê như thế nào rồi. Nó có còn ốm không? Còn bố mẹ nó nữa, mùa màng tới nơi rồi chắc bố mẹ nó bận lắm. Từ ngày dọn về với ông Sáu nó xin được chân phụ hồ, tháng chỉ đủ ăn, chắt bóp ra được có lẽ sẽ dư dả ra đôi ba trăm. Bỗng dưng Tô thấy nhớ da diết cái căn nhà nhỏ xơ xác ấy.
...
- Tô, Tô tao có cái tin này hay lắm!
Tiếng gọi khàn khàn của ông Sáu làm Tô giật mình. Nó nhổm dậy. Ánh đèn chập choạng từ chiếc đèn pin của ông Sáu cho thấy ông đã đi đến đầu ngõ. Tô vươn vai, uể oải đứng dậy, nó vừa ngáp vừa hỏi ông Sáu.
- Chắc lại tin về mấy vụ phá án làng bên hả ông?
Ông Sáu gỡ đôi dép đập phành phạch vào nhau giũ bụi, cười móm mém. Ông ngồi phịch xuống cái ghế, nhấp một ngụm nước chè đặc, nhìn Tô hớn hở.
- Mày khoan mang mâm cơm . Ngồi xuống đây tao kể cho.
Tô lững thững quay lại, ngồi vào cái ghế đối diện, chăm chăm nhìn ông Sáu. Thật tình thì nó chẳng muốn nghe ông Sáu kể chuyện chút nào, nó không khoái những tin có dính líu đến hai chữ công an.
- Mày biết thằng Kết xóm bên không?
- Không, cháu cũng ít sang xóm đấy nên không biết.- Tô vừa phát con muỗi ở chân vừa trả lời.
- Cái thằng chuyên rao thuốc phiện cho bọn thằng Phát Mặt Sẹo ở xóm này đấy?
Tô chột dạ, cái thằng Kết xóm bên? Cái tên Kết không gợi cho nó mảy may thông tin gì, nhưng cái tên Phát Mặt Sẹo làm nó hoang mang. Hay là thằng Kết cũng thuộc đường dây bán ma tuý của bọn thằng Phát? Tô liếc nhìn ông Sáu, dò hỏi.
- Thế thằng Kết bị công an bắt hả ông?
Ông Sáu nhíu mày, những nếp nhăn trên mặt xô lại.
- Mày đúng là, có cái phần hay nhất lại đoán ngay ra.- ông Sáu nhấp một ngụm nước chè, kể tiếp - Chiều nay đấy, nó đang giao hàng thì công an ập tới, tóm gọn luôn. Tao đoán không sai, sớm muộn gì nó cũng bị bắt. Mà công an bây giờ giỏi thật mày à, cái gì cũng biết.
Thế chẳng nào. Chiều nay, lúc Tô lan man tỉnh ở chỗ tụ tập của bọn thằng Phát Mặt Sẹo thì không thấy bóng dáng đứa nào, ban đầu Tô nghĩ bọn nó đi giao hàng, ra là không phải. Thì ra chúng nó đi trốn công an. May mà công an chưa tìm ra chỗ hút hít của bọn thằng Phát nếu không thì... Tô rùng mình khi nghĩ tới điều đó..
- Mày làm sao mà cứ ngây người ra thế Tô? May cho mày là mày cai nghiện rồi chứ không á...công an lần này làm căng là cũng cho vào trại hết.
Tô gượng gạo cười, nó đánh trống lảng:
- Thế ông đói chưa để cháu mang cơm ra. Cháu cũng chưa ăn, giờ đói quá.
Ông Sáu trợn mắt.
- Mày làm gì mà chưa ăn, tao đã bảo ăn trước rồi cơ mà. Đói thì mang cơm ra đi. Đúng là...
Trong bữa cơm tối, ông Sáu vẫn say sưa kể chuyện về việc công an bắt thằng Kết. Thằng Tô thì không nói gì, nó cắm cúi ăn cho qua bữa, thỉnh thoảng ậm ừ vài câu phụ hoạ. Sự mất tích của bọn Phát Mặt Sẹo làm Tô hoang mang. Chúng nó có thể lẩn trốn ở đâu trong cái xóm chợ nhỏ bé này? Khi nào thì Phát Mặt Sẹo và đồng bọn quay lại chỗ tụ tập cũ?
Màn đêm đã buông xuống, cả khu xóm chợ tối om, chỉ còn nghe thấy tiếng ếch nhái gọi bầy nháo nhác. Những con đom đóm từ sông bay đầy trước hiên cửa. Trong căn nhà lụp xụp, tiếng mọt ăn gỗ nghe thật não nề. Trên cái chõng, tiếng ngáy của ông Sáu đã đều đều. Còn thằng Tô nằm trên tấm áo mưa trải dưới nền đất trằn trọc mãi không ngủ được. Nó hết trở mình lại im lìm lắng nghe tiếng ngáy của ông Sáu.
Có vẻ hơi điên rồ, nhưng với Tô tiếng ngáy này là âm thanh mang lại cho nó cảm giác thân quen mỗi khi màn đêm buông xuống với nỗi nhớ nhà lúc nào cũng khắc khoải trong tim gan. Tô gối đầu lên tay, nhìn chăm chăm vào tấm phên đầy mạng nhện trên nhà. Nó trăn trở với cả đống câu hỏi thi nhau hiện hữu trong đầu. Vậy có nên nói với ông Sáu về việc nó đã rít thuốc vào sáng nay không? Còn chuyện băng đảng thằng Phát Mặt Sẹo nữa, sẽ phải giải quyết như thế nào? Luật giang hồ không giống như bất cứ một thứ luật nào, nó dã man hơn tất cả.
Tô tham gia băng nhóm của thằng Phát Mặt Sẹo và cũng là một thành viên của cái luật đó. Băng đảng đâu phải thích vào là vào, thích ra là ra, nó phải có luật. Chiều nay Tô đến gặp thằng Phát Mặt Sẹo kì thực cũng là về việc nó muốn ra khỏi băng đảng đó. Nó muốn yên phận là một thằng đi phụ xây, nó muốn rửa sạch vết nhơ quá khứ. Và đơn giản nó chỉ muốn là một thằng không nghiện. Chỉ có vậy.
...
Nắng sán

Thời gian dù có mang những tháng năm đi nhanh qua khung cửa cũng chẳng thể nào cuốn đi những hồi ức tươi đẹp của một thời tuổi trẻ đầy nhiệt tình ấy. Tôi mỉm cười, thong thả ngồi xuống vị t[…]
Truyện ngắn
Nhưng gã cũng biết, gã sẽ chẳng thể nào xua được hình ảnh cô gái có mái tóc nhuộm vàng nâu óng ánh dưới nắng khi đứng đợi xe taxi. Không bao giờ. Không bao giờ! Vẫn đến đó hả em? Dạ...[…]
Truyện ngắn

Sao tôi thấy mình yếu đuối thế này, cái cảm giác đau lòng và ân hận cứ ùa vây lấy tôi... Vào một ngày cuối thu, lúc đó tôi khoảng sáu bảy tuổi, tôi ngồi ở bậc thềm trước hiên nhà để chơ[…]
Truyện ngắn

Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn

Ai là định mệnh của ai - Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ếch ba chân mới khó kiếm, chứ tại sao một người yêu hai chân cũng khó kiếm đến vậy? Ai sinh ra để thuộc về ai? Ai là phù hợp với ai nhất? Cùng đọc "Ai là định mệnh của ai", theo bước chân c[…]
Sách Hay

Thậm chí khi Brian 17, còn tôi 16, tôi vẫn phải để mắt trông nom anh ấy. Bạn có thể nghĩ rằng anh tôi có bất ổn gì đó về tâm lý hay thể chất – không, anh ấy chẳng làm sao cả. Chỉ là do khi […]
Truyện ngắn

Hắn ngà ngà say, thất thểu, loạng choạng. Đời nghĩ còn gì thú hơn nữa, tiền bạc, rượu, đàn bà hắn có tất. Có ai sung sướng như hắn? Chưa bao giờ hắn thấy lòng phơi phới như hôm nay, cứ nghĩ […]
Truyện ngắn

Thiếu nữ hớn hở: Cần Sida. Cần ngay lập tức! Bác sĩ há hốc mồm: Thứ ấy tôi không có. Bác sĩ trưởng khoa xét nghiệm của trung tâm Dịch tể học là người rât khó tính. Thậm chí ngưòi ta đồn c[…]
Truyện ngắn