Thằng bé
Bình chọn: 502
Bình chọn: 502
Nó không nhớ nó đã lang thang đến làng này bằng cách nào nữa. Nó chỉ biết vào cái năm "mẹ" nó mất, cả làng đã nhìn nó bằng ánh mắt hằn học, đã nói với nó bao điều mà chính nó cũng không hiểu hết bằng một ngữ khí nặng nề. Nó bị bọn trẻ trong làng đẩy ngã, lấm lem hết cả quần áo mình mẩy. Và nó phải đi. Đi đâu mới được chứ ? Nó có chỗ nào để đi ? – Thằng bé năm ấy đã nghĩ mãi, nghĩ mãi, nó vẫn không hiểu những chuyện đang diễn ra..
Có lẽ nó không hề biết, bắt đầu từ lúc ấy, nó đã bị đẩy ra khỏi xã hội rồi.
Nó lang thang khắp nơi, nó xin làm thêm cho các cửa hàng bán đồ ăn. Nhưng mỗi nơi chỉ làm được một thời gian thì lại bị đuổi, không vì lí do này thì vì lí do khác. Đã có những lần đói quá, nó phải lục lọi thùng rác của nhà dân để tìm miếng ăn. Đêm xuống, nó tìm một chỗ kín nhất có thể để nghỉ ngơi. Mùa hè thì bị muỗi đốt sưng hết cả người, mùa đông thì co ro trong đống rơm rạ cũng chẳng đủ ấm. Người nó gầy rộc đi mỗi ngày. Nó không hiểu sao mình có thể tồn tại đến lúc này nữa.
Cho đến một hôm, khi mà suốt 3 ngày trời không có gì vào bụng, nó đã lấy cắp...
Từ ấy, nó sống qua bữa bằng việc lấy của người này một chút, của người kia một chút. Cả làng này hầu như đều biết nó, họ gọi nó là thằng nhỏ ăn xin, thằng nhỏ ăn cắp. Nó quen rồi. Mỗi lần thế nó thường cúi mặt, cắn chặt môi lại, đôi mắt sa sầm. Thỉnh thoảng cũng có người đuổi đánh nó, những lúc ấy là nó sợ nhất. Nó thường chạy thục mạng cố thoát thân, vì nó biết bị bắt lại sẽ đau như thế nào...
Nó ngậm ngùi bỏ quả xoài xuống trong dòng suy nghĩ mông lung. Ăn uống thế này càng thấy cồn cào gan ruột, mặt nó khẽ nhăn lại. Nó tìm đến một đám lá cây, co người nằm lên đó. Ánh nắng bướng bỉnh lần này buông tha cho nó, tặng nó một khoảng râm khiến khuôn mặt thằng bé nhẹ nhõm đôi chút.
"Bố ơi, ngày mai là sinh nhật con rồi! Bố phải mua cho con cái bánh gatô to bự nhé!!!!"
Có tiếng trẻ con lanh lảnh ở đâu vọng tới, đôi mắt thằng bé khẽ nheo lại. Mặt nó xị ra. Sinh nhật, bố, bánh gatô... Những thứ nghe thật bình thường mà với nó sao khó thế, sao mà xa vời và thiêng liêng thế? Nó cần một người bố, nó khát khao tình thương của một người mẹ. Người phụ nữ đã nhận nuôi nó là người tốt, có điều thị không biết cách dạy dỗ nó ra sao, đến một cái tên nó cũng không có nữa. Nước mắt nó lại lưng tròng.
Nó là thế, nó hay khóc lúc không có ai. Còn trước mặt mọi người, nó thường kìm nén cảm xúc lại. Nó không khóc, vì nó sợ sẽ làm phiền mọi người. Nó cứ tưởng như thế nó sẽ là đứa trẻ ngoan, sẽ được mọi người quan tâm tới, nhưng trái lại khiến nó càng bị hắt hủi. Cuộc đời là một chuỗi những điều thằng nhỏ không bao giờ ngờ tới. Nó quá nhỏ bé giữa cuộc đời. Nó quá yếu đuối giữa cuộc đời. Nhưng nó buộc phải chống chọi với cuộc đời...
Lại có tiếng học sinh đi học về cười vang cả một góc đường. Nó nín thở, cố vùi mình kín hơn trong đám lá cây, nhưng vẫn vểnh tai lên nghe tiếng trò chuyện to dần. Nó thích như thế, vì mỗi lần như thế nó lại cảm thấy mình biết thêm một chút về cuộc sống đi học. Nó nghe được chuyện các bạn phải kiểm tra Toán, môn Toán khó ơi là khó, rắc rối ơi là rắc rối. Nó nghe được về môn Thể dục, các bạn phải nhảy xa mà tập mãi không xong. Nó nghe được cả về môn Văn, có lẽ đó là một môn khá dễ chịu, dạy người ta cách làm người. Nó nghe được cả chuyện ai đó thích ai đó... Được đi học là như thế sao? Ước gì...
Đã không biết bao nhiêu lần nó thầm nghĩ như thế. Dẫu suy nghĩ cũng chỉ là suy nghĩ mà thôi...
Người ta nói không có từ đầu còn hơn là từng có để rồi mất đi. Nhưng nó nghĩ khác. Nó thà có một lần còn hơn là chưa bao giờ có... Để ít nhất, nó được thấy mình một lần làm người.
Nó từng khèm khát có bạn bè biết bao. Nhiều buổi chiều nhìn các bạn tầm tầm như mình chạy thả diều dọc trên bờ đê, nó lại thấy mủi lòng. Nó cũng muốn được hoà mình vào trong đó, nó cũng muốn cười khanh khách theo tiếng sáo diều... Nó hay trò chuyện với chim, với bướm. Nó cảm thấy có một vật thể sống lắng nghe mình là một điều may mắn lắm rồi.
Đang nằm nghĩ vẩn vơ, nó chợt thấy động ở đằng sau. Nó giật mình ngồi dậy. Một chú cún nhỏ đang ngây người ra nhìn nó, thấy nó cử động thì giật mình lùi lại một bước. Chú chó con với bộ lông trắng mướt, rất đáng yêu, giương đôi mắt to tròn về phía nó. Nó cũng ngây người mất một lúc, rồi khẽ mỉm cười, vẫy vẫy chú cún nhỏ, đồng thời cũng đi thật chậm về phía đó.
Con chó lúc đầu hơi sợ sệt, nhưng rồi không hiểu sao lúc sau cũng tiến dần từng bước một lại gần con người gầy gò nhỏ bé ấy. Nó mừng rơn, nó thầm nghĩ nó đã có một người bạn. Nó có thể vuốt ve con vật nhỏ ấy, nó có thể ôm đám lông trắng muốt đó vào lòng. Nó từng thấy cảnh người và chó thân thiết rất nhiều rồi!

Hoàng cực kỳ ghét cái thằng hàng xóm sát vách bên cạnh. Nó đi là đi, về là về, chẳng thèm liếc mắt hỏi han đến ai. Trong xóm cũng có người có vẻ nể. Nể thôi chứ không trọng. Căn bản là, tuy[…]
Truyện ngắn
Rồi như chợt nhớ ra mình cũng có một thủa đuổi bắt nhau với một cậu bạn ngay trên bãi biển này, kí ức bỗng ùa về ... Chiều nay, cô bé ngồi thinh lặng bên cửa sổ, cô ngắm nhìn ánh nắng xuyên[…]
Truyện ngắn
Người ta nói rằng ai được năm giọt mưa xuân chạm vào môi, người đó sẽ hạnh phúc. Mùa xuân nào Nhi cũng ngửa mặt đón mưa, những hạt mưa nhỏ và mịn, nhưng chưa bao giờ có đủ năm giọt chạm xuố[…]
Truyện ngắn

Audio Nếu có ai hỏi ba và mẹ tôi thương ai nhiều hơn, tôi sẽ không do dự mà trả lời là "mẹ". Vì với tôi ba là người để lại cho tôi quá nhiều kí ức đau lòng, và có lẽ những kí ức đó sẽ theo[…]
Truyện ngắn
Khi còn cách con bò khoảng một bước chán, ông giáo già rút ra một con dao găm mà ông mang theo bên mình. Ngày xửa ngày xưa, có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền c[…]
Truyện ngắn

Em là em, anh là anh, chúng mình đâu cần phải là của nhau, đúng không anh? Anh là một ông anh trai quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho em mỗi khi em ốm, anh là một cô bạn gái có thể ngồi hàng g[…]
Truyện Blog

Có những khoảnh khắc mà bạn cảm giác như tất cả tất cả mọi gánh nặng đều ập xuống vai bạn. Không phải nỗi buồn, không phải nỗi đau, không phải sự mất mát, không phải cảm xúc. Mà là tất cả.[…]
Truyện Blog

Là con gái, trước tiên hãy sống cho chính mình
Trước khi bị ai đó làm tổn thương, hãy biết cách bảo vệ mình, hãy biết cách miễn dịch khỏi những lời dối trá, không muốn phải thất vọng thì đừng dễ dàng đặt niềm tin. Người ta nói, con gái […]
Truyện Blog