Thằng bạn vàng
Bình chọn: 384
Bình chọn: 384
Nó đáp cụt ngủn, hắn đưa mắt dò xét.
- Sao thế?
- Mừng cho ông! - Nó nói ngắn gọn khi hắn dò hỏi về bộ mặt hình sự + sinh sự của nó.
- Mừng cái gì? Mừng gì mà giống đưa đám.
- Cũng gần như vậy!
Hắn chép miệng, chào rồi về. Nhìn từ trên cửa sổ xuống cái dáng cao cao, nó mím môi. Nổi giận vô cớ, nó đang trở thành một đứa ích kỷ sao? Hắn nữa, trả lại cho nó thằng bạn vàng, tối ngày trêu chọc, cãi cọ, chứ đâu có là cái người xa lạ biết nín nhịn thế này!
5.
Một tuần không trò chuyện. Mấy lần hắn ngập ngừng tính nói gì, nó ương bướng quay ngoắt bỏ đi. Được một đoạn sân trường, ngoảnh lại xem có ai chạy theo níu gọi như phim Hàn quốc không. Không. Thằng bạn nó đâu có đủ tinh tế như vậy, gọi không được, chán, bỏ đi đá cầu thôi.
Hai tuần không trò chuyện. Nó nằm dài, lăn qua lăn lại. Ghét thú nhận, nhưng dường như sự tức giận đang xẹp dần. Nghĩ cho đúng hơn, là một người bạn thì nên mừng cho hắn. Còn không mừng, thì lẽ nào hắn đang trở thành một người đặc biệt hơn một đứa bạn?
Ba tuần không trò chuyện. Sự cô đơn bóp nghẹt tim nó. Hắn đang dần bước ra khỏi cuộc sống của nó, nhòa dần đi.
- Ngốc! Mày đến nói một lời đi. Ôm đống tự ái to đùng chi rồi khổ sở. Ai xin lỗi trước thì có gì là quan trọng. - Con bạn gõ đầu nó, nói.
Biết là vậy, nhưng không dễ như là một lời nói...
6.
Mưa tầm tã. Nó ngán ngẩm đứng ngoài hàng hiên chờ tạnh bớt. Mùa mưa rồi, sáng mẹ dặn đi dặn lại như thế, nhưng rốt cuộc vẫn quên. Mấy đứa nhà xa thì đều mang theo áo, mấy đứa không áo thì nhà gần. Thế là nó đứng lại một mình nhìn thiên hạ lũ lượt ra về.
Nửa tiếng. Mưa chẳng có vẻ gì là sắp tạnh. Ông trời còn khuyến mãi thêm vài cái chớp đùng đùng.
Bóng người chạy lúp xúp dưới sảnh, băng qua hành lang tới chỗ nó đứng. Hắn.
Hắn cũng có vẻ bất ngờ. Nhìn nó một lượt, hắn mỉm cười hiểu ngay tình thế.
- Chưa về hả?
- Chưa. Cũng chưa về hả?
- Ừ, chưa.
Đối thoại ngớ ngẩn, hai đứa phá ra cười. Không ai có áo mưa.
- Sao thế? Ông luôn mang áo mưa bên mình mà?
- Trước đây thôi. Vì có người cần đến nó, nên tui mang theo. - Hắn nhún vai.
Nó ngập ngừng. Rồi im lặng lên một lúc lâu thiệt lâu, hắn mới ấp úng.
- Nhỏ chia tay rồi. Nhìn tui thất thần mấy ngày qua, nhỏ hiểu lầm hai đứa mình.
Mưa ngớt hạt dần. Hắn ngó đồng hồ. Trễ rồi, chờ lấy xe về cùng. Trước khi đi, thằng bạn vàng còn tinh quái quay lại mỉm cười.
- Nhưng mà cũng không thể nói là hiểu lầm được.
Nó trợn mắt, nói cái gì mà gây sóng gió thế hử? Ông mà bị sét đánh cũng vừa. Nhưng nghe lòng được dỗ dành, ngọt ngào quá.

Các cậu phải tin cái đã! – Cậu bé nhỏ con nhất nói to – Có thể mất thời gian, nhưng chúng ta sẽ cứu được! Các cậu nghĩ bọn mình có cứu được nó không? – Một cậu bé thốt lên. Tớ không biết,[…]
Truyện ngắn

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa đầu tháng sáu, hương vị của ánh nắng, của mái ngói.. Đã hai năm tớ nằm trong căn phòng trống này, khắp nơi một m[…]
Truyện ngắn
Ngày bình thường Tôi hai mươi mốt tuổi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online, ít nói và không có điểm gì nổi trội. "Đôi khi mày nhạy cảm đến sến ốm" – Đăng, thằng bạn thân tôi, n[…]
Truyện ngắn
Gia đình - nơi nương náu bình yên nhất
Chuyện kể rằng ở một khu rừng nọ, dưới gốc sồi già có gia đình nhà Sóc nâu sống rất vui vẻ. Ngày ngày bố mẹ Sóc cần mẫn kiếm ăn, Sóc nâu ở nhà trông nhà. Mỗi tối gia đình Sóc luôn rộn ràng […]
Truyện ngắn

Khuyết điểm lớn nhất của đàn ông
Khuyết điểm lớn nhất của đàn ông là cứ hay tự cho mình là thông minh, luôn cho rằng phụ nữ có ý với mình. Phụ nữ hẹn họ đi xem phim là họ nghĩ ngay phụ nữ có tình ý với mình. Phụ nữ hẹn đi […]
Truyện Blog
Tôi từng nghĩ rằng nếu có tình yêu thì dù bất cứ chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng sẽ cùng nhau vượt qua được. Nhưng tôi đâu biết rằng đôi khi tình yêu không đủ lớn... Tôi từng có một mối tìn[…]
Tâm Sự

Tôi nhớ cái dáng ngồi ấy của cha, cái dáng ngồi cứ găm mãi trong hồn tôi qua bao tháng bao năm. Mỗi sẩm tối, khi mẹ lạch cạch dọn bát đũa rồi bưng mâm ra vại nước ngồi rửa thì cha đứng dậy […]
Truyện Blog

Hạnh phúc đó đã thật xa. Có lẽ khi nhìn những áng mây bay trên trời anh cũng không còn tiếc nuối một điều gì nữa. Anh vẫn hay nhìn về nơi xa xăm ấy vì thật sự anh cũng chẳng biết ở nơi đó c[…]
Truyện Blog