Thằng bạn thân
Bình chọn: 384
Bình chọn: 384
(BlogRadio.Yn.Lt - Tham gia viết bài cho tập truyện: "Tháng năm không ở lại")
Tôi mong rằng ở nơi nào đó, nơi xa xôi nào đó Nghĩa sẽ tha thứ cho tôi, một chút thôi cũng được..
***
1. Nghĩa
Nơi chúng tôi sinh ra là mảnh đất miền Trung cằn cỗi và bạc màu, quanh năm chỉ bầu bạn với nắng và gió. Những cơn gió đeo đuổi theo những hành trình bất tận của riêng mình và nó dài như cuộc đời của mỗi con người vậy.
Làng chúng tôi ở là một làng chài nghèo ven biển, quanh năm bươn chải và mưu sinh bằng nghề đánh cá, bắt còng, bắt cua...
Năm tôi 5 tuổi, nhà chúng tôi có thêm hàng xóm mới. Đó là gia đình thằng Nghĩa, mà cũng không hẳn là một gia đình, vì Nghĩa không có bố chỉ có mẹ. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đó, cái ngày tháng 9 mưa gió não nũng...
Có một người phụ nữ cầm theo một túi vải, tay còn lại dắt theo một đứa trẻ bước đi lầm lũi về phía làng tôi, đứa trẻ đó là thằng Nghĩa và người đàn bà kia là mẹ nó. Khi đó tôi còn nhỏ cho nên không hiểu được hết sự tình trong những câu chuyện mà người lớn thường hay tám với nhau. Sau này lớn lên một chút tôi mới biết được những sự tình trong câu chuyện của thằng Nghĩa. Mẹ của nó bị một người đàn ông phụ tình, sau khi mẹ nó mang thai nó thì cũng là lúc người đàn ông đó bỏ đi và không bao giờ trở lại với mẹ con nó nữa. Rồi khi sinh nó ra, người ta đã đuổi mẹ con nó đi, tôi cũng không biết những người ta ấy là ai. Chỉ là khi nhắc đến họ thằng Nghĩa không bao giờ nói với tôi. Rồi sau cái ngày đó, mẹ thằng Nghĩa mang nó đi biệt xứ, không hiểu duyên cớ gì hai mẹ con nó lại mò tới cái mảnh đất nắng gió quanh năm đói nghèo của chúng tôi...
Dù chúng tôi nghèo khó nhưng lại sống rất có tình có nghĩa, mọi người trong xóm giúp mẹ con thằng Nghĩa dựng một ngôi nhà tranh vánh liếp nho nhỏ bên cạnh nhà tôi. Thế là chúng tôi trở thành hàng xóm của nhau. Tôi vẫn nhớ như in những giọt nước mắt của mẹ Nghĩa khi đứng trước ngôi nhà tranh đó, và có lẽ đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc!
Năm đó tôi với thằng Nghĩa cùng vào lớp 1!
2. Những câu chuyện tuổi thơ
Tôi rất thích chơi với thằng Nghĩa, tôi không giống như những đứa bạn trong lớp luôn xa lánh nó, bọn nó bảo rằng nó là đứa con hoang, đứa con không có cha. Còn ba tôi thì nói rằng: Đừng bao giờ đánh giá người khác qua quá khứ của họ, ai sống trong đời mà chẳng mắc phải sai lầm. Ba tôi là người nghiêm khắc cho nên tôi không bao giờ quên những lời dạy của ông.
Tôi với thằng Nghĩa chơi thân với nhau từ những ngày đó. Nó là một đứa hiền lành và nhút nhát, nó chẳng bao giờ dám cãi lại lời tôi hay đôi co với tôi về một vấn đề nào đó, nó luôn biết nhường nhịn tôi.
Tuy nó nhỏ con và yếu đuối là như vậy nhưng ở trong lớp nó lại là người chăm chỉ và học giỏi nhất, chính vì điều đó mà tôi không bao giờ có thể đứng ở vị trí thứ nhất, riêng về khoản này thì tôi thua hẳn nó. Và đôi khi tôi cũng cảm thấy ghen tỵ với nó.
Nó thì ngược lại hoàn toàn, nó chẳng bao giờ có ý định tranh giành bất cứ điều gì với tôi. Và đôi lúc trong một trường hợp nào đó, nó luôn là người giải cứu cho tôi.
Có một lần tôi với mấy đứa trong xòm bày trò "đua xe"với vài ba chiếc xe đạp cà tàng. Kết quả trong trận đua lần đó, tôi ngã lăn từ con đường đê xuống bờ ruộng và gẫy tay phải. Bọn nó khiêng được tôi về nhà, còn tôi thì đau điếng lắm nhưng trong đầu tôi vẫn còn nghĩ đến cơn thịnh nộ của ba khi biết được sự tình trong trò nghịch dại này. Tôi nghĩ rằng lần này mình chắc chết nhưng không ngờ lần đó ba không truy cứu gì chuyện này, ba cũng không hỏi gì thêm. Sau này tôi mới biết, đó là do thằng Nghĩa nói đỡ cho tôi, nó bày ra ba bốn lý do vẩn vơ nào đó để giúp tôi tránh tội, do gẫy tay phải nên đi học tôi cũng không thể nào chép bài nên nó cũng chép bài luôn cho tôi, giảng lại bài cho tôi...
Và cũng sau lần đó, tôi càng chơi thân với nó hơn, tôi qua nhà nó cùng nó học bài, hỏi han nó về những bài tập khó, và tôi cũng dẹp luôn cái tính sỹ diện hão hay khoe khoang của mình.
Những khi rảnh rỗi tôi không còn tụ tập mấy đứa ngổ ngáo trong xóm nghịch mấy trò dại dột nữa, chúng tôi lại rủ nhau đi ra biển bắt còng, đi tắm hay đi dạo trên bờ biển vào những buổi chiều...
"Sao mi thích đi dạo vào buổi chiều vậy, tau không thấy thú vị cho lắm ?" Có một lần tôi hỏi nó như vậy.
Nó lặng im nhìn về phía biển nơi nhưng con sóng đang đập dềnh, nhấp nhô từng đợt. Rồi sau đó nó mới nói:
" Tau thích ngắm biển, những con sóng hay đám bọt vì nó giống cuộc đời của tau, cả mẹ tau nữa, cứ dập dềnh vô định chẳng biết sẽ đi về đâu"
Khi đó tôi không hỏi gì thêm nữa, tôi chỉ lặng im nhìn về phía biển, nơi những con sóng đang tới tấp xô bờ...
Đó là mùa hè năm chúng tôi 14 tuổi.
3.
Lên cấp III, tôi và thằng Nghĩa không còn học cùng nhau nữa, tôi học trên tỉnh còn nó họ ở trường làng. Tôi bảo nó: "Học giỏi như mi thi

Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt[…]
Truyện ngắn

Đôi lúc tôi có cảm giác rằng mình là người duy nhất bị lãng quên ấy... Min da trắng bóc, người nhỏ thó, chỉ cao đến ngực tôi. Tóc Min màu nâu mịn, lúc nào cũng buộc gọn gàng thành cái đuôi […]
Truyện ngắn

Ðây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ kh[…]
Truyện ngắn
Audio "Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này." […]
Truyện ngắn
Cuộc sống luôn đổi thay từng ngày từng giờ. Không ai trong chúng ta có thể thay đổi được điều ấy. Nhưng có một điều chúng ta có thể làm được đó là lựa chọn cách sống cho mình. Khi chia tay […]
Tâm Sự

Sẽ có một người yêu em như vậy...
Là anh yêu em nhiều mà chẳng biết làm gì cho em, là anh cần em hơn nghĩa của một tình yêu bình thường khác... Không ai dùng một nụ cười để làm thước đo cho một tình yêu, một hạnh phúc. Cũng[…]
Truyện Blog
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựn[…]
Truyện ngắn

Vậy là ngày bố và tôi dự định đi du lịch cùng nhau cũng đã đến. Thay vì vui vẻ sắp xếp hành lý cho chuyến đi, tôi thẫn thờ nhìn không gian trống trải quanh mình. Giờ bố đã đi rồi, chỉ còn lạ[…]
Truyện ngắn