Tết, anh lại không về
Bình chọn: 333
Bình chọn: 333
Ấy còn gì hạnh phúc, ấm áp bằng vậy nhưng trớ trêu thay bi kịch thường ẩn nấp rình rập ở đâu đó để chờ có cơ hội sà vào cướp mất, phá tan đi tất cả những gì ngọt ngào nhất. Nó như một cái gì ám ảnh tôi sau này, mãi sợ những gì vui tươi nhất của mình cũng sớm bị tan biến đi, bị cướp mất.
Chuẩn bị mãi, dọn dẹp mãi cuối cùng cũng bước qua ngày mồng một của năm mới trong không khí thiêng liêng và phấn khởi. Theo tục lệ của gia đình thì ngày mồng một cả nhà tôi ai cũng đi thắp hương nghĩa trang cho ông bà và cúng bữa cơm chay cho ông bà tổ tiên. Chỉ có một chuyện sơ suất nhỏ đó là mẹ tôi phát hiện ra bình hoa lay ơn Đà Lạt màu vàng quý mà tết ba mươi anh và chị tôi đã cất công lặn lội trong chợ hoa tết mua về chưng ở giữa nhà có vẻ hơi heo héo do thiếu nước nên mẹ trách nhẹ chúng tôi sơ suất. Mẹ còn lẩm nhẩm hoa chưng tết mà héo là điềm báo không lành nhưng cả nhà lại lờ đi. Sáng ngày mồng hai ba tôi nhận được tin có người bà con xa trong họ bị mất do tuổi già. Ba tính sẽ đi đám một mình.
- Anh tôi bảo: Mẹ đi với ba tiện thể về thăm ông bà nội, ngoại chơi cho khuây khỏa. Anh thêm: cứ yên tâm chuyện ở nhà đã có mấy chị em con trông coi.
- Nghe vậy mẹ tôi đang loay hoay trong bếp lo bữa sáng với chị nói với ra: Con trai đã trưởng thành nên tính toán có vẻ chu đáo quá.
- Anh tôi lại đùa: Mai mốt con sẽ đưa bạn gái về nhà cho ba mẹ xem mắt nữa đấy.
Tối, ba mẹ về, anh tôi xin phép đến nhà bạn chơi để tính chuyện họp lớp phổ thông cũ vào sáng mai. Vốn bản tính hiền lành, cẩn thận anh đã nhận ra sự nguy hiểm của một đoàn xe mô tô thi nhau loạn lách đua lên phía trước, nên đưa xe chạy chầm chậm vào lề đường. Vậy mà trong chớp mắt quanh nơi anh dừng xe để tránh đoàn đua đã tụ tập đám đông hỗn loạn chỉ sau vài giây nghe tiếng va chạm mạnh. Cú va chạm ấy đã cướp mất anh đi mãi mãi. Tin dữ báo về ba tôi vội vã cùng các chú tôi đến bệnh viện. Mẹ tôi sau vài phút vật vã hoảng loạn thì ngất đi. Tôi hoang mang nghe những lời xầm sì to nhỏ của những người bà con trong nhà tôi rằng tin tai nạn lớn lắm e rằng anh tôi khó qua nổi nhưng họ dặn tôi không nên nói cho mẹ tôi biết vì mẹ có tiền sử bệnh cao huyết áp. Tôi thấy đầu óc mình bấn loạn điên cuồng không biết phải giúp anh mình bằng cách nào. Trong giây phút ấu trĩ của đứa con gái mười lăm tuổi tôi nghĩ mình sẽ vào mẹ nói sự thật rằng anh đang gặp nguy hiểm để mẹ tìm cách cứu anh nhưng khi chạy vào bên giường mẹ đang bất tỉnh thì miệng tôi cứng đơ ra.
Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc trong buổi sáng sớm ấy. Trên con đường mà mới chỉ cách đó mấy ngày anh tôi cùng chị hai mang hành lí về thì giờ người ta đang khiêng bâng ca đậy khăn cả người anh lại. Theo sau là các chú đang dìu ba tôi đang thất thần dịu quặt. Kinh hoàng khiếp đảm tôi chạy vào nhà tìm mẹ và chị đang ngất trong giàn dụa nước mắt. Khắp ngõ ngách nhà tôi vỡ òa trong tiếng khóc. Tôi chỉ kịp thét lên một tiếng rồi trước mắt mọi vật xoay tròn..... Đến khi tỉnh lại trước mắt tôi là một cô y tá hỏi thấy trong người như thế nào chứ không phải trong cơn mê tôi thấy anh về cùng nhà tôi vui vẻ.... .
Mấy năm sau mẹ tôi buồn nản cứ nằm mãi không buồn nhúc nhích. Chị hai lại lên phố tiếp tục ông việc nhưng năng về nhà hơn trước kia. Ba tôi thì làm việc này việc nọ để lo sinh nhai cho nhà và thay đổi không khí ảm đảm trong nhà. Tôi thi đỗ vào trường chuyên phổ thông nhưng trong mấy năm học khoác lên mặt tôi là một vẻ âu sầu khó hiểu trong mắt bạn bè.
Cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết đến nhìn các anh trong xóm đi học hay làm về trên đường làng nước mắt mẹ lại lăn dài. Tết nay anh lại không về!

Đôi mắt người con gái bản Trảng
Quá khứ có thể hiện về trong ta một giây phút nào đó như chỉ để nhắc ta đừng quên trân trọng những gì đang có ở hiện tại vì có thể đó là cả một sự đánh đổi trong quá khứ và những tháng ngày […]
Truyện ngắn

Hắn đóng cửa phòng, ánh mắt ngấu nghiến như con sói đói khát sắp xử lý miếng mồi. Mọi thứ bung ra và người hắn nóng rực. Tôi khẽ rùng mình khi những đầu ngón tay chạm vào da thịt hắn. Hắn, m[…]
Truyện ngắn
Tôi đã không bật khóc khi được biết con tôi là một đứa trẻ bị bệnh tâm thần. Tôi vẫn ngồi im và không nói gì khi vợ chồng tôi được thông báo rằng Kristi đứa con hai tuổi của chúng tôi đúng […]
Truyện ngắn

Cuộc sống lấy đi của ta những thứ ta không ngờ, cho ta những điều ta không muốn. Những sẽ có một ngày chính vì thế những niềm hạnh phúc bất ngờ lại đến bên ta. Khi gả về nhà anh, chị mười s[…]
Truyện ngắn

Mùa thu... Mùa thu. Cô học trò nhỏ dọn dẹp sách vở. Đi lên đi xuống. Mướt mải mồ hôi. Thành quả là hai chống sách vở báo chí cũ nặng trịch. Cô khệ nệ bê xuống dưới nhà, gọi chị ve chai. Kho[…]
Truyện ngắn

Tôi cứ nghĩ người ta chỉ khủng hoảng tuổi 18, rồi tuổi 30 những cái tuổi đánh dấu các mốc của cuộc đời con người, chứ nào có mấy ai lại khủng hoảng ở cái tuổi 23 vui tươi này. Nhưng sự thật[…]
Truyện Blog

Con mèo cầu hôn và chiếc quần không khóa
Cho nên mỗi khi đang vui vẻ, nếu có ai đó nhắc tới hai chữ "khóa quần", tim tôi giật thon thót, còn mấy thằng bạn tôi như nhớ ra điều gì đó, lại quay sang nhìn khổ chủ với con mắt đêu đểu: "[…]
Sách Hay
Những cây phượng trong sân trường đồng lọat nở hoa, đỏ rực một màu lửa. Đó là mùa phượng cuối cùng trong đời học sinh của Hạ. Vào buổi học cuối cùng, Vũ chồm người qua bàn, đưa Hạ cuốn […]
Truyện ngắn