
Tên con là Mạn Châu
Bình chọn: 264
Bình chọn: 264
Khi xe cáng được đấy đến trước cửa phòng sinh, cô nhìn thấy Hùng hớt hải chạy tới, trong mắt anh còn vằn lên những tia máu và đau xót không thể che giấu. Trực giác nói cho cô biết sẽ có tin dữ đến với mình. Cô vẫn bình tĩnh mà hỏi Hùng:
- Quân thế nào rồi anh?
- Nó...
- Anh hãy nói thật với em – Chưa bao giờ thấy giọng nói của Trang lại bình tĩnh và kiên định đến như vậy
- Nó... đi rồi!
Trang không nói gì, cũng không khóc, yên lặng tiến vào phòng sinh. Hùng cũng mặc áo chống khuẩn đi vào cùng. Tuy đây không phải bệnh viện của anh, anh không có tư cách đỡ đẻ cho Trang, nhưng giúp được gì thì anh vẫn sẽ giúp. Khi bác sĩ y tá còn đang định tiêm một loạt thuốc vào Trang, cô đã kiên định mà nói rằng: "Không cần đâu, tôi không đợi được nữa rồi, cho tôi lên bàn luôn đi". Cũng nhờ Hùng tham gia nói đỡ vài câu chuyên môn, Trang đã yên vị nằm trên bàn đẻ. Nghĩ đến câu nói cuối cùng của Quân với mình, cô ngẩng đầu lên nói với Hùng: "Anh Hùng, tên cháu là Mạn Châu. Lê Mạn Châu."
Hùng gật đầu, tiến tới nắm chặt tay cô, hướng dẫn cô cách lấy hơi. Có lẽ do tác động của va đập, Trang chỉ cần rặn ba hơi là đã sinh. Hùng vẫn nhớ như in, khoảnh khắc vị bác sĩ kia túm được đầu đứa bé lôi ra, nước mắt anh đã chảy xuống. Nó khóc không to lắm, chỉ oa lên vài tiếng lấy lệ rồi lại nhắm tịt mắt lim dim vì chưa thích nghi được với ánh sáng bên ngoài. Anh gạt mồ hôi đang tuôn trào trên trán mình, cúi xuống định thông báo tin mừng này cho Trang nhưng... cô nằm đó, mắt nhắm tịt, sắc mặt trắng bệch, hô hấp đã ngừng hoàn toàn. Hùng không bao giờ quên được nét mặt Trang lúc đó, bình thản, lặng lẽ, dường như đã không còn gì oán hận, không còn gì tiếc nuối. Vị bác sĩ trực tiếp đỡ đẻ cùng ê kíp hôm đó không ai kiềm được nước mắt. Giọng nói trầm thấp gắng gượng vang lên trong gian phòng: "Lê Mạn Châu, sinh lúc 10h30, 3300g!".
***
Mười tám năm sau...
Hôm nay là sinh nhật của Mạn Châu. Cô vẫn không hiểu sao bao năm nay, cha cô luôn tự tay làm bánh sinh nhật cho cô, nhưng cho dù là lần sinh nhật thứ bao nhiêu đi nữa, trên bánh sinh nhật của cô cũng chỉ cắm đúng hai ngọn nến. Khi cô hỏi lý do thì cha cô chỉ nói rằng đến năm cô mười tám tuổi sẽ trả lời cho cô biết. Cuối cùng thì Mạn Châu cũng đợi được đến ngày hôm nay. Buổi tối, cả nhà cùng quây quần bên chiếc bánh sinh nhật mà Hùng đã tự tay làm cho Mạn Châu. Như thường lệ, trên bánh vẫn cắm hai ngọn nến.
- Bố, đừng châm nến vội. Bố hãy nói bí mật đó cho con nghe trước đi.
Vợ chồng Hùng nhìn nhau, rồi lại thở dài. Trầm ngâm một lúc sau, Hùng mới nói:
- Mạn Châu, hôm nay con đã tròn mười tám tuổi. Có lẽ cũng đã đủ tuổi để có thể hiểu, có thể lắng nghe. Thực ra... con họ Lê. Đúng ra, con tên là Lê Mạn Châu. Năm đó...
Hùng đã đem câu chuyện của mười tám năm trước một lượt kể cho cô bé nghe. Mạn Châu nghe xong, ngoài dự đoán của vợ chồng anh, cô bé không khóc, không tỏ bất cứ một thái độ gì, chỉ thất thần ngồi đó. Một lúc sau cô bé đứng lên rồi chạy như bay vào phòng. Vợ chồng Hùng sốt ruột nên cũng đi theo vào, chỉ thấy cô bé đang lên mạng tìm hiểu hai chữ Mạn Châu.
"Truyền thuyết nói, rất lâu rất lâu trước đây, ven thành thị nở một dải lớn Bỉ Ngạn hoa – cũng chính là Mạn Châu Sa Hoa. Bảo vệ bên cạnh Bỉ Ngạn hoa là hai yêu tinh, một người tên là Mạn Châu, một người tên là Sa Hoa. Bọn họ đã canh giữ Bỉ Ngạn hoa suốt mấy nghìn năm nhưng trước giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương... Bởi vì lúc hoa nở nhìn không thấy lá; khi có lá lại không thấy hoa. Giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp nhau, đời đời lầm lỡ. Thế nhưng, bọn họ điên cuồng nhung nhớ đối phương, và bị nỗi đau khổ hành hạ sâu sắc. Cuối cùng có một ngày, bọn họ quyết định làm trái quy định của thần, lén gặp nhau một lần.
Năm đó, sắc đỏ rực rỡ của Mạn Châu Sa Hoa được sắc xanh bắt mắt bao bọc lấy, nở ra đặc biệt yêu diễm xinh đẹp. Thế nhưng vì việc này mà Thần trách tội. Mạn Châu và Sa Hoa bị đánh vào luân hồi, và bị lời nguyền vĩnh viễn không thể ở cùng nhau, đời đời kiếp kiếp ở nhân gian chịu đựng nỗi đau khổ. Kể từ đó về sau, Mạn Châu Sa Hoa chỉ nở trên con đường Hoàng Tuyền, hoa có hình dạng như những cánh tay hướng về thiên đường để cầu khẩn, mỗi khi Mạn Châu và Sa Hoa luân hồi chuyển thế, trên con đường Hoàng Tuyền ngửi thấy mùi hương của Bỉ Ngạn hoa thì có thể nhớ lại bản thân ở kiếp trước, sau đó thề không bao giờ chia lìa nữa nhưng vẫn lần nữa bị lời nguyền kéo vào vòng luân hồi."
Hóa ra cái tên của Mạn Châu lại có ý nghĩa như vậy, lúc hoa nở nhìn không thấy lá, khi có lá lại không thấy hoa. Cô chính là bông hoa trà, bông hoa bỉ ngạn nở vào mùa thu. Khi cha mẹ cô còn sống thì cô chưa ra đời, khi có cô rồi thì không còn cha mẹ cô nữa. Nhưng Mạn Châu biết rằng, trước khi chết, ch
Không nên thế. Hưng hư quá! Mại khe khẽ nói. Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? Và Hưng bế bổng Mại lên bằng đôi tay của một chàng trai hai mươi tám tuổi. ... Mại im lìm nhìn trần nhà. Tư[…]
Truyện ngắn
Thế là ước nguyện mua tặng cha một bộ áo quần mới của tôi không thành. Tôi ân hận vô cùng. Cha tôi mất đã lâu lắm rồi. Ông mất vào một ngày giữa mùa Đông năm 1983 bởi một cơn bạo bệnh. Đã 2[…]
Truyện ngắn
Audio Tôi là một tài xế taxi. Không nhiều tài xế nhận làm việc ca đêm. Riêng tôi, vì cuộc hôn nhân mới tan vỡ với Rachael nên tôi đồng ý. […]
Truyện ngắn
Hôm sau, nó uống một ly nước, rồi quên đặt chiếc ly vào chỗ cũ, cô em gái của bạn nó đi làm về nhìn thấy, yêu cầu nó... ra khỏi nhà! Thứ Bảy, ngày 07.05.2011 Mẹ kế Mẹ nó vừa mất không lâu, […]
Truyện ngắn
Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những[…]
Truyện ngắn
Em đã từng nhiều lần đi qua con phố ấy, con ngõ đấy nhưng chẳng bao giờ dám dừng lại và quay về ngôi nhà phía cuối con đường ấy. Câu chuyện của riêng em Gửi anh Kí ức của em "Em thích […]
Tâm Sự
"Đó là, không được vô cớ bỏ cài nút áo trên cùng! Và không đi giày đế cao tới 11 phân như thế, công việc phải chạy đi chạy lại nhiều, em biết mà!" 1. Nàng cáo tinh ranh và đẹp, trẻ nữa, tất[…]
Truyện Blog
Vì mùa hạ trong veo, nên cũng hay giữ đôi mắt của cậu trong veo như thế. Hứa với tớ, được chứ? Chúng tôi vừa ra khỏi trường. Mùa hạ thả trên vai An những tia nắng vàng óng ánh. Tôi nhìn ng[…]
Truyện ngắn
Sẽ có một người yêu em như vậy...
Là anh yêu em nhiều mà chẳng biết làm gì cho em, là anh cần em hơn nghĩa của một tình yêu bình thường khác... Không ai dùng một nụ cười để làm thước đo cho một tình yêu, một hạnh phúc. Cũng[…]
Truyện Blog