Tạm biệt thời sinh viên
Bình chọn: 227
Bình chọn: 227
Tạm biệt thời sinh viên năng động. Tạm biệt ghế đá, vườn hoa nơi sân trường Tự nhiên yêu dấu. Tạm biệt giảng đường với phấn trắng bảng đen. Tạm biệt những con người đã cho tôi một quãng thời gian đẹp mà tôi muốn trân trọng gọi bằng hai tiếng "sinh viên".
***
Sẽ chẳng còn bao lâu nữa danh xưng đấy cũng theo thời gian mà trôi đi mất. Phấn trắng bảng đen hay những tiếng cười bọn bạn bè tụ tập rồi trà đá và "chém gió" cũng dần lùi xa. Bốn năm rưỡi – cái khoảng thời gian chẳng nhiều nhặn gì khi đem so sánh với cả chặng đường đời còn trải dài phía trước nhưng tôi sẽ chẳng có gì nếu không có những nét bút cần mẫn suốt từng ấy thời gian trên giảng đường Tự nhiên này. Nói vậy để biết rằng tôi trân trọng quãng đời sinh viên tươi đẹp, để thấy rằng tôi cũng như các bạn sẽ trưởng thành nhiều sau những tháng năm "dùi mài kinh sử" gian lao.
Đúng là cái gì qua rồi thì người ta mới cảm giác nuối tiếc. Dù thuộc nằm lòng cái chân lý đó nhưng sao mãi tôi chẳng thể nào thực hiện được? Sắp bước qua cột mốc quan trọng tiếp theo của cuộc đời, tôi lại cảm thấy tiếc nuối thời gian. Đúng vậy, mãi mãi vẫn chỉ là... "giá như". Giá như đời sinh viên là mật hoa tôi sẽ chẳng để cho lũ ong kia được chăm chỉ một ngày. Giá như đời sinh viên là mưa tôi sẽ để cho mảnh đất đời chết khát. Và giá như... tôi được làm sinh viên một lần nữa, tôi sẽ vẫn chọn Tự nhiên là bến đỗ cuối cùng. Nhưng không sao, chẳng phải cái gì không trọn vẹn mới đáng quý và đáng nhớ nhất hay sao. Tôi sẽ không là một con người tham lam, chỉ là muốn cất dấu những mảnh ký ức không trọn vẹn đó thật sâu, thật sâu để rồi thỉnh thoảng lôi ra ngắm nghía rồi tự nhủ: "Chà, ngày trước mình cũng đã một thời...".
Lòng mỗi chúng ta như quả đất chia hai nửa tối – sáng. Một nửa viễn du về phía tương lai đầy hứa hẹn, một nửa trở về miền ký ức trong sâu thẳm trái tim. Vậy hãy để đời sinh viên tô thêm cho trang sách cuộc đời của các bạn những mảng mầu tươi sáng nhé. Để lúc tìm về ta vẫn thấy mình của ngày xưa...

Thương mẹ? Sao ba lại uống rượu...lại say rồi đánh mẹ con con... Tôi một thằng học trò lớp 12 đầy ước mơ và hoài bão cái tuổi mà người lớn chưa thành con nít cũng chẳng xong,sinh ra trong[…]
Truyện ngắn

"Đừng nghĩ tuổi thơ có thể được mua bằng tiền, không có tuổi thơ thì tâm hồn đã khuyết một phần mất rồi..." Sắp đến mùa thi, bài vở nhiều làm tôi đâm ra chán, lúc này điều làm tôi hưng phấn[…]
Truyện ngắn

Tình cảm đặc biệt đó nó không định nói ra. Nó biết, cứ giữ khư khư trong lòng không phải chuyện tốt, nhưng mà... ...như bao cuộc tình đơn phương khác, nó sợ tất cả sẽ vội bay đi mất...cả tìn[…]
Truyện ngắn
Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi. Mẹ tôi làm nghề nấu ă[…]
Truyện ngắn
Người ấy có chúc anh ngủ ngon mỗi đêm không? Người ấy có nhắc nhở anh đừng thức khuya làm việc và giữ gìn sức khỏe không? Người ấy có quan tâm anh như cái cách mà em đã từng quan tâm anh khô[…]
Tâm Sự
Đôi khi cô đơn không phải là thiếu vắng một bóng hình, mà đơn giản chỉ là đơn độc trên cuộc đời này đã là một thói quen. Khi mỗi ngày nghỉ thức dậy đã giữa trưa và việc vắt tay lên trán ngh[…]
Tâm Sự

Nông nổi tuổi trẻ cùng với sự hiếu thắng, nó bước ra khỏi nhà với tất cả tài sản trên người, là hai bàn tay trắng. Con yêu ba mẹ nhất trên đời! Câu nói ngây thơ của đứa con 5 tuổi bỗng dưn[…]
Truyện ngắn
Chị để ý hai ngày nghỉ cuối tuần anh tắt điện thoại. Dạo này, anh về đúng giờ, người không có dấu hiệu của hơi men hay tỏ thái độ bực dọc với con trai như mọi lần. Đối với chị, đó là tín hiệ[…]
Truyện ngắn