Tạm biệt thời sinh viên
Bình chọn: 217
Bình chọn: 217
Tạm biệt thời sinh viên năng động. Tạm biệt ghế đá, vườn hoa nơi sân trường Tự nhiên yêu dấu. Tạm biệt giảng đường với phấn trắng bảng đen. Tạm biệt những con người đã cho tôi một quãng thời gian đẹp mà tôi muốn trân trọng gọi bằng hai tiếng "sinh viên".
***
Sẽ chẳng còn bao lâu nữa danh xưng đấy cũng theo thời gian mà trôi đi mất. Phấn trắng bảng đen hay những tiếng cười bọn bạn bè tụ tập rồi trà đá và "chém gió" cũng dần lùi xa. Bốn năm rưỡi – cái khoảng thời gian chẳng nhiều nhặn gì khi đem so sánh với cả chặng đường đời còn trải dài phía trước nhưng tôi sẽ chẳng có gì nếu không có những nét bút cần mẫn suốt từng ấy thời gian trên giảng đường Tự nhiên này. Nói vậy để biết rằng tôi trân trọng quãng đời sinh viên tươi đẹp, để thấy rằng tôi cũng như các bạn sẽ trưởng thành nhiều sau những tháng năm "dùi mài kinh sử" gian lao.
Đúng là cái gì qua rồi thì người ta mới cảm giác nuối tiếc. Dù thuộc nằm lòng cái chân lý đó nhưng sao mãi tôi chẳng thể nào thực hiện được? Sắp bước qua cột mốc quan trọng tiếp theo của cuộc đời, tôi lại cảm thấy tiếc nuối thời gian. Đúng vậy, mãi mãi vẫn chỉ là... "giá như". Giá như đời sinh viên là mật hoa tôi sẽ chẳng để cho lũ ong kia được chăm chỉ một ngày. Giá như đời sinh viên là mưa tôi sẽ để cho mảnh đất đời chết khát. Và giá như... tôi được làm sinh viên một lần nữa, tôi sẽ vẫn chọn Tự nhiên là bến đỗ cuối cùng. Nhưng không sao, chẳng phải cái gì không trọn vẹn mới đáng quý và đáng nhớ nhất hay sao. Tôi sẽ không là một con người tham lam, chỉ là muốn cất dấu những mảnh ký ức không trọn vẹn đó thật sâu, thật sâu để rồi thỉnh thoảng lôi ra ngắm nghía rồi tự nhủ: "Chà, ngày trước mình cũng đã một thời...".
Lòng mỗi chúng ta như quả đất chia hai nửa tối – sáng. Một nửa viễn du về phía tương lai đầy hứa hẹn, một nửa trở về miền ký ức trong sâu thẳm trái tim. Vậy hãy để đời sinh viên tô thêm cho trang sách cuộc đời của các bạn những mảng mầu tươi sáng nhé. Để lúc tìm về ta vẫn thấy mình của ngày xưa...
Đấy là cái kết cho một bi kịch hôn nhân. Tôi đến dự đám tang chị, thấy nước mắt của đám đông dồn vào người nằm trong linh cữu còn ánh mắt thì đổ dồn vào người chồng đang đứng cúi gằm, trên k[…]
Truyện ngắn

Tối qua, vì giận nhau, Hoàng để mẩu giấy bên điện thoại của vợ: Sáng mai anh đi công tác, nhớ gọi anh dậy. Sáng giật mình thì thấy mẩu giấy dán ngay trên đèn ngủ: Sáng rồi ! Dậy thôi anh! […]
Truyện ngắn
Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. Dành tặng tôi và bạn. 1. Tiếng dương cầm của An luôn bình thản ngân nga, trong căn phòng chật hẹp kín như bưng và hầu như không […]
Truyện ngắn
Sao cơ ạ? – Tớ hét lên hoảng hốt – Chú sẽ giết con mèo này á? Tớ thấy bên ngoài ầm ĩ nên chạy ra xem. Chú Hoàng đang xách cổ một con mèo màu xám vằn đen, nó giãy giụa liên hồi, kêu gào thả[…]
Truyện ngắn
"Lần thứ 100" Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện "Mình xin lỗi...mình thật sự không muốn để cậu lại một mình trên thế giới này, nhưng có thể đến một lúc nào đó khác[…]
Truyện ngắn

Hãy sống hết mình! Không phải vì lo tương lai mọi thứ sẽ lụi tàn, mà bởi vì cuộc đời là như vậy, những cái đã qua rồi thì không níu lại được, những cái sẽ đến, những thứ bất ngờ, những xoay […]
Truyện ngắn

Đừng nên để dành những thứ quý giá
Nhiều năm trước, có một lần tôi nói chuyện với một người bạn ở Sydney. Lúc đó, vợ anh ấy mới qua đời. Anh ấy kể cho tôi nghe, khi thu dọn đồ đạc của vợ, anh tìm thấy một chiếc khăn bằng lụa […]
Truyện Blog

Mùa hè định mệnh - Karen Robards - 2013
Chuyện học trò yêu cô giáo, một chuyện xưa như trái đất, nhưng không phải lúc nào cũng cũ. Johnny Harris, cậu học trò thuộc tầng lớp đáy cùng của xã hội, bất cần, ngang ngạnh và cô độc. Một […]
Sách Hay