Sự lơ đễnh của Chúa Xuân
Bình chọn: 197
Bình chọn: 197
Khi Chúa Xuân nhớ ra chưa ghi tên người được nhận. Ngài đánh xe tứ mã quay lại thì chẳng được gì nữa. Mọi chuyện đều đã rồi!
***
"Đây là ngôi nhà cuối cùng." Chúa Xuân đặt nốt những món qùa cuối cùng lên bậu cửa.
Một chai Napôlêông - một bao thuốc lá cho người cha. Một hộp son phấn cho bà mẹ. Một khẩu súng phun nước cho cậu con trai và một con búp bê cho cô con gái. Và ngài lên chiếc xe tứ mã theo hương xuân bay đi, quên ghi tên người được nhận.
Sáng Xuân, cậu con trai dậy thật sớm. Đầu vuốt keo bọt, áo quần mới cóong, dắt chiếc xe phân khối lớn ra. Cậu con trai cúi xuống gạt con búp bê và hộp son phấn sang bên. Còn khẩu súng phun nước? Cậu cười khẩy "Ai lại chơi trò con nít này?" Và vớ ngay chai rượu cùng bao thuốc. Châm một điếu, khói thuốc và khói xe lẫn lộn.
Sáng Xuân, cô con gái lóc chóc ra cửa ngó nghiêng đợi ai đó và lầm bầm "Thằng khỉ này lâu tới thế! Mang tiếng người yêu ra!" Và cũng như người anh của mình, cô gạt con búp bê và khẩu súng phun nước ra cầm hộp son phấn vào. Nhẹ nhàng trang điểm. Nhìn cô bây giờ như chẳng còn là con bé nhóc tì lớp 9 nữa mà phải cỡ hai mươi.
Sáng Xuân, ông bố đổ nước vào khẩu súng và bắn loạn ngậu lên. Ông nhớ hồi bé của mình. Còn bà mẹ đang săm soi con búp bê và thầm cảm ơn Chúa Xuân đã cho bà cùng chồng nhớ lại thời thơ ấu. Và quay sang chồng, bà nói "Chắc chắn hai đứa chúng nó sẽ mừng lắm khi nhận được hai món quà này!" Ông chồng gật gù "Nhìn những món đồ chơi này, tôi nhớ lại thời trai trẻ của mình. Nhưng thôi ta để lại cho hai đứa con của mình thì chúng sẽ mừng phải biết! Cũng như tụi mình ngày xưa, bà nhỉ?"
Khi Chúa Xuân nhớ ra chưa ghi tên người được nhận. Ngài đánh xe tứ mã quay lại thì chẳng được gì nữa. Mọi chuyện đều đã rồi!

Khoa chết một cách lãng nhách. Đấy là tôi cứ nói như vậy thôi. Với tôi, đứa nào tự tử thì đứa ấy là đứa đáng chết. Chính xác là đáng bị gọi là chết một cách lãng nhách. Chẳng có lý do nào […]
Truyện ngắn

World Cup dần cướp anh khỏi tay em
Có lúc em thầm nghĩ giá như anh ngoại tình, ít ra em còn được ghen với người thật, đằng này thứ anh say mê lại là bóng đá, chả nhẽ em lại tức với một quả bóng. Càng nghĩ càng thấy ấm ức tron[…]
Truyện ngắn

Sau một vụ tai nạn xe máy nhẹ trên đường Trần Quốc Tuấn, ấy thế mà bàn chân phải của anh chỉ còn lại một ngón: ngón út! Cứ hễ mỗi lần đi vớ, hay bất giác nhìn xuống chân là anh lại cảm thấy […]
Truyện ngắn

Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi. Cái tuổi còn quá nhỏ để biết về khái niệm buồn đau và hạnh phúc. Phải chăng vì thế mà tuổi thơ của tôi trôi qua một cách dịu dàng bên cạnh mẹ[…]
Truyện ngắn
Cho dù Coca khờ khờ, hay trêu con mèo Pu nhà tôi nhảy dựng lên, cho dù cô ấy luôn luôn làm khét bánh hay đứt tay khi động vào dao đĩa, tôi vẫn thích cô ấy, rất nhiều. 1. Tôi mở to nhạc lên […]
Truyện ngắn

Tôi quên rằng mình cũng đã từng yêu
Tôi đã quên rằng mình chưa có người yêu bởi duyên chưa tới, chưa có người phù hợp với mình để yêu. Đó mới chỉ là sự trì hoãn tình yêu chứ không phải nó không đến. 5 giờ chiều, tan sở. Mọ[…]
Truyện ngắn
Em sẽ đợi anh, chờ anh. Em sẽ thực hiện những ước mơ của riêng em, đi những nơi chưa biết, học những điều thú vị, trưởng thành trong từng lần vấp ngã, đôi khi có lúc nào đó em yếu lòng và cả[…]
Tâm Sự

Chúng ta ít may mắn gặp được những người đàn ông sâu sắc, hiểu mỗi mất mát là một thứ quà tặng của đời sống. Chúng ta lại rất hay gặp đàn ông đòi hỏi vợ đã đảm đang lại còn phải gọn gàng duy[…]
Truyện Blog