Sự hối hận muộn màng
Bình chọn: 289
Bình chọn: 289
Cuộc đời là mỗi bước đi, có bước thấp bước cao, bước dài bước ngắn cũng như có những sự việc xảy ra mà bản thân nhiều khi hối hận cũng chẳng thay đổi được gì!
***
Trước đây, tôi là một đứa trẻ thích đua đòi, thích chưng diện. Bạn bè có hàng hiệu mặc, tôi cũng phải có! Có Iphone để xài, tôi cũng không hề thua kém! Nhưng để có những thứ đó, lại không phải là mồ hôi nước mắt do tôi làm ra, mà là của Nội tôi, người dưỡng dục nuôi dưỡng tôi khi ba mẹ tôi qua đời sau một vụ tai nạn, lúc đó tôi mới 6 tuổi.
Tôi xin tiền Nội, Nội vẫn cho, nhưng Nội rất hay la. Rồi tôi đã không thèm xin nữa, mà lén lấy tiền Nội để mua, khi Nội hỏi, tôi đã chối bay chối biến. Những lúc đó, Nội hay thức đêm, mắt Nội thăm quần. Nhìn Nội tôi có chút đau, nhưng tôi lại tự nhủ. Tại Nội thôi, ai biểu Nội không cho tôi tiền tôi, cho thì lại nói tới nói lui!
Một năm, 2 năm, 3 năm..... từ vài ngàn, đến vài trăm ngàn, thậm chí vài triệu... nhưng tôi vẫn lén lấy. Từ những chuyến đi chơi, những cuộc ăn nhậu, những lúc hát hò với bạn bè... Rồi tôi lớn dần, tôi bước chân vào đại học, bước chân vào cuộc sống bon chen để kiếm tiền, lo cho cuộc sống của mình. Tôi nhận ra, tiền thật sự rất khó kiếm, tôi bắt đầu nhớ lại những chuyện mình làm trước đây, và tôi rất hối hận, tôi hối hận cuộc sống phung phí đua đòi của mình. Tôi ước rằng thời gian quay lại, tôi sẽ không làm những chuyện đó. Bây giờ, tôi đã hiểu ra, tôi quyết định sẽ báo hiếu Nội, chăm sóc Nội, và chuộc lại những lỗi lằm mà tôi đã gây ra.
Tôi háo hức trở về nhà sau tháng lương đầu tiên, tôi muốn nấu một món ăn thật ngon cho Nội. Nhưng vừa về tới nhà, tôi đã nghe tin Nội nhập viện và không qua khỏi. Mọi thứ đã quá muộn, khi tôi nhận ra mọi thứ, thì chẳng thể làm được gì!
Nội, nếu có duyên, tôi vẫn muốn làm cháu ngoan của Nội, và tôi sẽ không làm bất cứ chuyện gì cho Nội buồn...... Hãy tha thứ cho đứa cháu này, Nội nhé!!

Mẹ chồng Thủy đã khóc rất nhiều, rất lâu sau đó, dù có mớ tóc con dâu cho làm tóc mướn, trẻ lại đôi phần, thỉnh thoảng bà vẫn khóc. Chiều đã tắt nắng. Từ công sở về, Thủy ngả lưng dưới hàng[…]
Truyện ngắn

Hai đứa im lặng không nói gì nữa. Lặng lẽ ngồi xuống bãi cát. Ngân đưa tay ra nắm chặt lấy tay Vũ. Ê, ông nhích qua tí coi. Bên nào, trái hay phải? Qua trái ấy, thế, thế đươc rồi. Vũ qua[…]
Truyện ngắn

Vân bần thần nhìn ra biển, biển xanh ngút ngàn tầm mắt. Những con sóng quặn trào trồi ngụp trườn qua bàn chân. Chiều nào cũng như chiều nào, dù ngày nắng hay ngày mưa Vân lại ra bờ biển. Biể[…]
Truyện ngắn

Ông lão bơm xe và thằng du côn
Gần tới nơi hắn ngã khuỵu, run run móc túi rồi nắm chặt lấy bàn tay ông lão đang bàng hoàng không biết chuyện gì vừa xảy ra. Chiều nào cũng vậy, mỗi lần đi thu tiền bảo kê từ chợ về nhà hắn[…]
Truyện ngắn
Audio Huy nè? Dì ghẻ có ghẻ thật không ? Thảo ngu quá! Môi đỏ, mắt xanh, da trắng, trẻ đẹp và hoàn toàn chả có tí ghẻ nào! Sao cậu biết? Mình có dì ghẻ mà! Bữa nào nhỏ đến nhà, mình chỉ […]
Truyện ngắn
Trời ơi, tôi giữ thân mình trong sạch chờ anh, trong khi anh lại đi làm vấn đục, hoen ố 1 cô gái khác. Tôi rảo bước trên con đường dài dọc bờ hồ Xuân Hương. Cái lạnh của Đà Lạt về đêm càng[…]
Tâm Sự
Tôi từng nghĩ rằng nếu có tình yêu thì dù bất cứ chuyện gì xảy ra chúng tôi cũng sẽ cùng nhau vượt qua được. Nhưng tôi đâu biết rằng đôi khi tình yêu không đủ lớn... Tôi từng có một mối tìn[…]
Tâm Sự

Ở đời, những gì được che giấu cẩn thận thường là những thứ quý giá, những thứ bí mật – cần che giấu để giữ gìn, để tiết kiệm, để bảo tồn. Sex của doanh nhân cũng vậy. Ông bạn doanh nhân của[…]
Truyện Blog
Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được
"Đôi khi, cuộc đời đặt tờ giấy bạc một tràm đô lên mặt tủ, nhưng mãi đến sau này khi bị nó chơi thì mày mới nhận ra." Vì chia tay với bạn gái mà tôi quay trở lại nhà bố mẹ ở tuổi hai mươi t[…]
Truyện ngắn