Sống như những đoá hoa
Bình chọn: 354
Bình chọn: 354
Mỗi ngày đi làm về, nó cảm thấy buồn chán và mệt mỏi, hầu như nó chẳng cảm thấy một sự thích thú hay vui sướng khi được lên thành phố sống. Mà thay vào đó là sự cô đơn vô hạn, nỗi nhớ nhà và thiếu tình yêu thương. Sài Gòn đông vui, tấp nập thật đấy, nhưng đôi khi nó vẫn chạnh lòng vì thấy mình cô độc. Dù đứng giữa biển người, thì trái tim nó vẫn biết chỉ có gia đình mới có thể sưởi ấm nó mà thôi. Nó lang thang khắp thành phố để tìm sự khuây khoả và muốn vơi đi sự nhớ nhà, nhưng càng ngồi một mình nó lại càng cô đơn gấp bội. Nó nhớ lại những ngày tháng bên gia đình của nó mà nước mắt lưng tròng.
Nó thèm món rau luộc của mẹ nó hay món cá kho tổ mà gắn bó suốt tuổi ấu thơ của nó, ngay cả trong giấc ngủ nó lại mơ về mẹ gắp thức ăn cho nó. Nó khẽ cười. Còn bây giờ, dù là ăn trong quán nhưng với nó tất cả thứ ấy đều nhạt thếch và chả có mùi vị gì. Nó ăn mà nghẹn đắng nơi cổ, những miếng cơm khô khốc, những miếng cá nhạt nhẽo chẳng bằng một bữa cơm do mẹ nấu đong đầy yêu thương và tình cảm nêm nếm vào. Nó xót xa, tiếc nuối khi nghĩ lại. Ước gì bây giờ nó được ăn một bữa cơm dù là đạm bạc, dung dị thôi của mẹ nó thôi là nó thấy ấm lòng rồi...Nó nhớ tiếng cười trong trẻo của thằng em mỗi khi nó được điểm 10 rồi tí tởn về khoe mẹ, nhớ mỗi lần hai chị em tranh nhau con chuồn chuồn bắt được ngoài ngọn đồi gần nhà hay nhớ mỗi trưa hè hai chị em bắt võng trên cây xoài đằng sau nhà, nằm nghe tiếng chim hót vang dậy lòng ai. Nó còn nhớ dáng mẹ khắc khổ mỗi đêm về để may cho nó chiếc áo bị rách ở vai, nhớ những lần mẹ nó bảo "Thôi, khuya rồi. Ngủ sớm đi con!" khi nó ôn bài quá khuya...Tất cả, tất cả như hiện về đâu đó. Rất gần, rất thật và rất thân thương. Nó đưa tay ra chạm khẽ vào những hình ảnh kí ức ấy mong được tìm về một chốn bình yên nơi xưa. Nhưng rồi, những thứ ấy chợt tan biến vào không trung. Nó ngỡ ngàng, thẩn thờ và hụt hẫng, có chút gì đó mằn mặn nơi khoé môi nó.
Đã nhiều lần, chính cuộc sống khắc nghiệt này đã đánh gục nó. Nó chán nản và buông xuôi tất cả, dường như mọi thứ như bỏ rơi nó, để nó lạc lõng giữa một biển người mênh mông nơi phố thị này. Những đêm hè vắng lặng, chỉ còn tiếng gió mơn man nơi những ngọn cây trước nhà, nó ngồi bên hiên nhìn lên ánh trăng sáng vằng vặc mà lòng nó trống trải, mông lung. Nỗi cô đơn, tủi nhục xâm chiếm lấy tâm trí, nó thấy buồn man mác. Và nó khóc. Cứ thế, nó để nước mắt chảy dài trên gò má vốn đã chai sạn đi theo thời gian. Những khi con người ta cảm thấy cô độc nhất, không thể diễn tả lời nói của mình thì chính nước mắt sẽ giúp ta vơi đi nỗi buồn ấy. Nó muốn về quê sống với mẹ, nó chán cái nơi này. Nó ghét mọi thứ nơi đây. Nhưng rồi, nó vội quên đi những ý nghĩ tiêu cực ấy. Nó không để mình yếu đuối như thế, vì nó là một cô gái mạnh mẽ. Nó được thừa hưởng tính cách của mẹ, một người phụ nữ không chịu khuất phục trước số phận và vượt qua mọi hoàn cảnh dù đó là khó khăn nhất. Nghĩ tới ngày tháng ở quê nhà, nó tự vực dậy bản thân mình. Ngày càng, nó làm việc chăm chỉ và tiến bộ hơn. Chủ nơi nó làm quyết định đưa nó lên làm quản lí cho quán. Nó mừng lắm!
Tiếng mở cửa phòng làm nó chợt giật mình, đưa nó từ những quá khứ xa xôi trở về với thực tại. Nó quay người lại, hoá ra là hai nhỏ bạn chung phòng mới đi làm về. Nó chợt nhìn đồng hồ rồi quay về phía hai đứa bạn:
- Tụi mày đi làm gì mà về trễ vậy?
- Hôm nay quán đông khách nên tụi tao phải dọn dẹp quán xong mới về.
- Còn mày, sao về sớm vậy? Mà sao lại ngồi tần ngần ở đây, nhớ anh nào hả?- Nhỏ bạn hỏi đùa.
- Tao hôm nay thấy mệt nên xin về sớm. Về phòng lại thấy không có ai, nên tao buồn vậy thôi.- giọng nó chợt nghẹn lại- Tự nhiên tao thấy nhớ nhà quá tụi mày ơi!
Nói tới đấy, cả ba chợt chùng xuống. Đâu đó trong căn phòng, trong đầu đều có riêng cho mình những suy nghĩ nhưng chung lại tất cả đều là nỗi xót xa, quay quắt khi xa nhà. Họ đều là những người con xa xứ, lên Sài thành để mong có công việc ổn định và lương cao hơn. Nhưng khi xa quê, hàng ngày họ đều mong ngóng về quê nhà, nơi ấy có gia đình thân yêu đang chờ đợi họ.
Giọng nhỏ bạn vang lên:
- Ừ, tao cũng vậy. Cũng lâu rồi tao chưa về thăm nhà. Chả biết ông bà già nhà tao sao nữa...
Nhỏ bạn nhìn sang nó và hỏi:
- Thế Tết này mày có định về quê không? Đã 28 Tết rồi đấy!
- Tao...tao...cũng không biết nữa.- giọng nó ngậm ngùi
- Còn tao Tết này tao sẽ về. Nhớ nhà quá chịu không nổi, với lại tao thèm cái nồi bánh tét mẹ tao nấu quá!
- Tụi mày nói làm tao sắp khóc rồi đây nè.- giọng đứa kia thút thít rồi lắng lại- Thôi,có gì lát nữa nói sao, ăn cơm đi tụi mày, tao có mua cơm về nè.
- Ừm, ăn cơm thôi.

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài mãi... Dạo này đi làm về tôi hay vất balo lên ghế rồi lang thang ra đầu ngõ ngồi làm cốc trà đá. Một phần vì […]
Truyện ngắn
Đôi khi, người ta hay chạy theo hạnh phúc xa xôi mà không biết rằng. Được sống và có một trái tim biết yêu thương đã là một món quà vô cùng quý giá. Bởi có những người, dù rất muốn, họ cũng […]
Truyện ngắn

Chắc hẳn bạn sẽ thấy lạ khi đọc tiêu đề của bài viết, bởi vì chuyện bếp núc xưa nay là của người phụ nữ trong gia đình, đó là thiên đường hay là địa ngục của người phụ nữ thì còn phải xem xé[…]
Truyện ngắn

Truyện cổ tích giữa đời thường
Ông Trời luôn có mắt, và những kết thúc sẽ vô cùng có hậu như một câu chuyện cổ tích thời hiện đại.... Trưa hai mươi tám Tết, An thu dọn quần áo, đồ đạc vào va li một cách nhanh chóng. Anh […]
Truyện ngắn

Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc gì đó. Cũng chưa biết rõ nữa. Nhưng biết chắc là nhà chị không lo nổi đám ma. "Thôi thì hàng xóm người góp một […]
Truyện ngắn

Mẹ mặc áo sơ mi màu sẫm đứng trước gương. Mẹ đang soi gương nhưng cái cách mà mẹ soi gương hôm nay khác như mọi khi. Mẹ thẹn thùng đứng trước gương, e dè như sợ ai đó bắt găp. Mẹ nhìn hình ả[…]
Truyện ngắn
Giữ tay em lại có được không anh?
Có những người chỉ thoáng tạt ngang qua cuộc đời ta, nhưng cũng có những người nán lại ít lâu và để lại dấu ấn trong lòng chúng ta mãi mãi. Dù nó là vết thương... Em đã khóc đấy, anh tin[…]
Tâm Sự

Người ta đang bán mùa xuân. Người ta đang mua mùa xuân. Người ta trao nhau mùa xuân. Tôi chọn mùa xuân cho mình:vàng mai. Đưa chén trà lên môi, nhắp nhẹ, giọng từ tốn, tôi khẽ nói: “Bác có[…]
Truyện ngắn