Sợi nắng mai đi lạc
Bình chọn: 369
Bình chọn: 369
"Vẫn giận tớ hả Mèo ngốc?" Giọng K. vang lên phía sau lưng. "Ừ." "Tớ xin lỗi, Mèo. Nếu như cậu muốn biết thì, tớ rất yêu quý cậu, thực sự ấy. Chỉ là... tớ không muốn cậu phải phiền lòng vì những nỗi buồn ngớ ngẩn của tớ. Tớ luôn muốn cậu vui vẻ, Mèo ạ!"
K. ngồi xuống cạnh tôi, khẽ thì thầm những điều thật giản đơn. Sao tôi có thể giận hờn K. mãi, nhất là K. lại dễ thương như thế nữa? Và tôi quyết định vẫn sẽ thích K., thích cậu ấy đến khi tôi có thể...
***
"Ngày mai tớ sẽ đi khỏi đây, Mèo ạ." K. khẽ nói như thế khi cả hai đang ở trước biển. Tôi vẽ những nét nguệch ngoạc trên cát, vờ như chẳng để ý. "Hứa với tớ cậu sẽ không buồn chứ, Mèo ngốc?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn K., cậu mới là đồ ngốc. Ngốc nên không biết rằng tớ đã thích cậu nhiều như thế nào, ngốc đến mức còn không cho tớ được buồn khi cậu đi nữa. "Cậu là đồ ngốc." Làm sao tớ có thể không buồn chứ? Tôi đứng dậy, chạy chân trần thật nhanh trên cát, ước gì có thể chạy khỏi thứ tình cảm ngớ ngẩn đã dành cho K. thật nhiều. K., tạm biệt!
***
Ngày hôm sau tỉnh giấc, tôi biết K. đã thực sự đi rồi. Tờ giấy nhớ màu xanh lá nằm chơ vơ trên cánh cửa. Mấy dòng chữ K. viết vội, nguệch ngoạc. "Tớ đi đây, tạm biệt Mèo ngốc. Con mèo ngốc mà khóc thì mặt sẽ rất xấu, nhớ chưa? Và thêm nữa, tớ sẽ nhớ Mèo, rất nhiều!"
Những ngày sau đó mọi thứ vẫn diễn ra thật bình thường. Tựa hồ như chẳng có gì xáo trộn. Chỉ là, cảm giác thiếu vắng vẫn quanh quẩn đâu đó, không mất đi được. Đã rất nhiều lần tôi cầm điện thoại ấn số của K. Nhưng K. không nghe máy, chỉ có người quản lý nói năng vội vã, K. đang bận. Chỉ có duy nhất một lần, nửa đêm, K. bất chợt gọi điện, hình như K. khóc! "Tớ mệt mỏi quá, Mèo ngốc. Ước gì có cậu và biển ở đây, ngay lúc này." K. chỉ nói được chừng đó thì tắt máy.
K. thật tệ, chuyện gì cũng giấu thật kĩ trong lòng. Khi người ta thực sự yêu quý cậu thì người ta sẽ sẵn sàng phiền lòng vì những nỗi buồn của cậu mà K.
***
Facebook của K. đã khóa lâu lắm, tự dưng K. đăng một tấm hình chụp biển của một ngày cuối tháng Chín và duy nhất một chữ "Nhớ". Tôi ngồi thừ trước màn hình máy tính, lâu lắc sau đó mới gõ vài chữ gửi đi. "Nhớ thì tìm về, đơn giản vậy thôi K." K. chỉ lặng lẽ nhấn "thích", im lặng.
Tôi thoát facebook, leo lên giường, nghĩ thật lâu về những ngày K. còn ở đây, về tình cảm tôi dành cho K. nữa. Không dưng nghĩ, tình cảm ấy thực tinh khôi và dịu dàng, dịu dàng như một sợi nắng mai đi lạc thôi...
***
Sáng tỉnh giấc hơn sáu rưỡi, tôi mới chợt nhớ sáng nay được nghỉ học. Không muốn nằm ngủ nướng, tôi khoác thêm chiếc áo mỏng, đi giày và chậm rãi men theo con đường nhỏ dẫn ra quán cà phê ngày xưa K. đưa tôi tới. Quán "Xanh" nằm lọt thỏm trong một con ngách nhỏ, mở cửa gần như suốt đêm và luôn có tiếng nhạc êm dịu từ chiếc đài cũ. Khẽ đẩy cánh cửa gỗ, chiếc chuông kêu rung rinh, và tôi ngơ ngẩn đứng đó khi thấy dáng K. gầy gầy trong chiếc áo sơ mi trắng tinh. K. ngồi một mình bên ô cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài và vẫn là cốc cà phê giấy trên bàn. Bản nhạc "You belong with me" vẫn nhẹ nhàng vang lên trong không gian tinh khôi của ngày mới.
Và, khi K. quay đầu lại, tôi biết tôi đã tìm được sợi nắng mai đi lạc đó...
Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công viên, dạo phố. Chị dắt tay con trai đi trước, anh thong thả đi đằng sau. Chị luôn nắm tay con thật chặt. L[…]
Truyện ngắn
Sợ rằng tôi không hiểu điểu gì đang xảy ra, anh tôi vươn người sang và thì thầm, "Dì nhìn thấy xúc xích của bố, vì vậy bố tìm cách giết dì." Bố tôi quay sang chúng tôi và nói với giọng nghiê[…]
Truyện ngắn
Từ hồi bé, tôi đã thấy người ta gọi bác là "ông Tính hâm" và gọi các con bác là "con nhà Tính hâm". Cứ mỗi khi thấy bác vác cày, kéo trâu ra đồng hoặc gánh cỏ đi ngang qua là người ta lại nh[…]
Truyện ngắn
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn

Sống một cuộc đời đầy khó khăn, vào giữa một thời điểm khó khăn, bạn vẫn đừng quên dành thời gian để dừng lại, suy nghĩ và cảm ơn cuộc sống vì những gì mình có được, thay vì chỉ nghĩ đến nhữ[…]
Truyện ngắn

Những khoảng trống không phải để lấp đầy
Có hai từ thường lặp đi lặp lại trong entry của nhiều bạn trẻ, là buồn và cô độc. Dường như chưa có ai đi qua thời niên thiếu mà không từng trải qua cảm giác đó. Cô độc. Đó là những lúc bạn[…]
Truyện Blog

Chắc hẳn bạn sẽ thấy lạ khi đọc tiêu đề của bài viết, bởi vì chuyện bếp núc xưa nay là của người phụ nữ trong gia đình, đó là thiên đường hay là địa ngục của người phụ nữ thì còn phải xem xé[…]
Truyện ngắn
Người ta sống trên đời chỉ mong tìm được một người đi với mình tới cùng trời cuối đất. Một buổi sáng cuối tuần mưa rả rích. Mục tin sáng không có gì nổi bật ngoài phần tin vắn ghi lại một đ[…]
Tâm Sự