
Sinh nhật thứ 25
Bình chọn: 250
Bình chọn: 250
- Sao mày lại cất đồng hồ vào tủ thế? Trân trọng quà tặng của bọn tao đến mức cất đi cho mới à? Haha
- Mày điên à, nghĩ gì mà nói thế.
- Thế thì tại sao?
- Chẳng tại sao cả.
-Chẳng có cái gì là không có lý do cả, mày không nói cho tao biết, mai tao nói cả bọn thu hồi lại cái đồng hồ của mày.
- Đồng hồ chúng mày tặng tao, giờ quyền sở hữu thuộc về tao, tao làm gì kệ tao chứ.
Nhưng mẹ tôi hình như không muốn bao che cho hành động đó của con gái bà, mặc dù tôi chưa từng nói với mẹ lý do tôi cho cái đồng hồ vào tủ là gì, nhưng không hiểu sao mẹ lại biết.
- Nó tháo pin ra cất vào tủ để khỏi phải nghe cái đồng hồ nó tích tắc suốt đêm đấy mà.
- Mẹ mày nói thật đấy à?
- Chứ sao nữa, cả đêm cứ tích tắc mãi, ngủ mất cả ngon
- Mày ngủ như chết thế mà cũng còn nghe thấy tiếng đồng hồ kêu cơ à, lại còn ngon với cả không ngon.
- Mày ngủ với tao khi nào mà nói tao ngủ say như chết hả?
- Tao không ngủ với mày bao giờ nhưng tao còn không hiểu mày à.
Tôi đuối lý trước câu nói của con nhỏ bạn, công nhận là tôi ngủ tốt thật, nhưng thi thoảng đang đêm, không hiểu là buổi tối tôi chót ăn mặn hơn hay bộ phận nào trong cơ thể còn hoạt động không mà tôi thường phải tỉnh dậy lúc đêm để uống nước thế và mỗi lần như thế, để ngủ lại là rất khó khăn, lúc đấy lần nào tôi cũng nhớ ra câu "Thức khuya mới biết đêm dài". Quả thực, khi một mình vật lộn trong bong tối, tôi cảm thấy thời gian nó dài ra bao nhiêu ấy, nếu lúc tôi ngủ mà nó cũng lê thê thế thì có phải là tôi đã ngủ được nhiều lắm không. Đấy là còn chưa kể, lắm hôm nằm một mình trong buồng, không ngủ lại được vì tiếng tích tắc của cái đồng hồ, tôi thường nghe thấy tiếng thở dài của mẹ. Ngày đó tôi còn bé, tôi chẳng hiểu cái thở dài của mẹ là vì lý do gì, tôi nghĩ "chẳng nhẽ lúc mình ngủ mình cũng thở dài thế à?". Tò mò lắm nhưng tôi cũng không biết phải bắt đầu từ đâu để giải tỏa thắc mắc của chính mình thế là tôi bỏ mặc nó để tiếng tíc tắc của đồng hồ lãng quên. Cho đến sau này, lớn hơn một chút tức là khi tôi học xong ra trường đi làm thì tôi cũng mới hiểu phần nào cái thở dài lúc đêm khuya của mẹ ngày đó. Cuộc sống lúc nào cũng vận động, trái đất ngày nào cũng quay, con người ta có lẽ ngay cả thở dài cũng tranh thủ lúc đêm khuya vì ban ngày không có thời gian để bạn thở dài và than phiền về cuộc sống, chỉ có cách duy nhất là cố sống sao cho thật tốt, thật tròn vai... Sau nhiều lần mất ngủ tôi quyết định bảo vệ sức khỏe của chính mình trước tiên, nếu chúng bạn biết và có mắng vì đạp đổ tâm ý của chúng nó thì tôi cũng kệ.
Ngày còn bé, chỉ cần là cái bạn thích thì bố mẹ, dù bằng cách này hay cách khác cũng đều cố dành nó cho bạn, trẻ con hầu như không đòi được thì chọn cách khóc lóc để đòi bằng được. Trước hai hàng nước mắt một ngắn một dài của con trẻ, thì hầu như không bố mẹ nào là không đầu hàng cả. Tôi nghĩ, nếu khi lớn lên, chỉ cần khóc mà có thể đòi được cái mình muốn thì ngay tại lúc này đây, tôi sẽ lập tức khóc với bố mẹ tôi để đòi bằng được buổi sinh nhật như ngày trước...nhưng mọi thứ chỉ là nếu...Và khi chúng ta trở thành người lớn, muốn có được cái mình muốn thì bắt buộc phải nỗ lực, dùng đầu óc để có được chứ không còn là khóc một trận là xong.
Đấy là những chuyện xưa xửa rồi, giờ ngồi nghĩ lại bỗng bất giác bật cười, ngày xưa ngây ngô là thế, thật vô tư, thoải mái, chẳng cần quan tâm cuộc sống đang bộn bề ra sao, đang gắt gỏng thế nào. Giờ đây, lớn hơn đến lúc phải nghĩ nhiều hơn tôi mới thấy, thì ra ai cũng được ông trời ban cho một khoảng thời gian thật vô tư, thật hồn nhiên, vô lo vô nghĩ. Đây có lẽ là lý do mà bây giờ ở đâu tôi cũng thấy có người mong được có một vé trở về tuổi thơ, được về cái thời trẻ con ngày nào, có lẽ ngay cả ông Nguyễn Nhật Ánh cũng thế, nhưng ông hiểu điều đó là không thể nên lựa chọn cất nó vào kho hồi ức tốt đẹp để khi nào cần thì mua một vé về thăm lại những hồi ức đấy.
Từ ngày đặt chân đến thành phố này, tôi đã luôn cố gắng tự tạo dựng cho mình thật nhiều mối quan hệ để có thể làm vui bản thân những ngày xa nhà...Những năm tháng đại học tôi học tại một thành phố khác, đến khi đi làm lại lựa chọn một thành phố khác, vì thế mọi mối quan hệ có được từ khi còn đi học thì ít được dùng đến, bởi đơn giản là ta không biết khi nào mình cần có một người bạn hữu hình ngay trước mắt để an ủi ta lúc tâm hồn ta ướt nhoẹt, và khi giông bão nổi lên thì khoảng cách về địa lý làm ta không thể mang ngay đứa bạn thân đến bên cạnh mình được thế là ta bị ướt sũng trong nỗi cô đơn của chính mình. Thực ra ở đây tôi không hẳn là không có đến một người bạn để ngồi sinh nhật cùng mình, nhưng không hiểu sao tôi lại lựa chọn sự lủi thủi này để rồi tự cho phép mình âu sầu trong chính ngày sin
Nó mang trong mình nhiệt huyết tuổi trẻ và cả hi vọng được thành công, hi vọng của ba mẹ, của chị nónhững người rất rất quan trọng đối với cuộc đời nó. Hai mươi ba tuổi, nó đang ở bước ng[…]
Truyện ngắn
Vợ chồng là hai đường thẳng song song, hai đường thẳng ấy cứ kéo dài vô tận và không bao giờ gặp nhau nhưng nếu thiếu một đường thì đường còn lại chỉ là một cái gì đó vô vị. Đố bà hai đ[…]
Truyện ngắn
Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. Nhà Hoa Cúc rất nhiều chuột. Đương nhiên rồi, đó là căn nhà cấp 4 duy nhất còn lại trong khu phố. Giữa Hà Nội, được s[…]
Truyện ngắn
Rồi em phát hiện ngón tay giữa của anh có cái nhẫn bạc khắc chữ T. Anh đeo nó bao giờ? T, là chữ cái đầu tên ai? Bao câu hỏi xoay tròn khiến nước mắt em lặng lẽ tràn quanh mi... Thời yêu nh[…]
Truyện ngắn
Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức!
Con không nghĩ là một năm sống với một khoảng trống lớn lại trôi nhanh thế, người ta cứ mông lung ngày này qua ngày khác về một khoảng trời xa xăm cả năm trời liền mà không nghĩ mình đã mông[…]
Truyện ngắn
Trời ơi! Tôi muốn quỳ xuống đường mà tế sống người đàn ông này. 9 giờ tối, xa cảng Miền Tây, Xách túi đồ dợm bước ra taxi, nhận một cái níu tay, tôi quay lại, chú xe ôm đứng cong người nài[…]
Truyện ngắn
Có một câu chuyện cổ kể về một người theo đạo Do Thái mà lại rất thích chơi gôn. Vào một ngày Sabbath nọ, ông ta thèm được chơi gôn quá.Nhưng tín ngưỡng Do Thái yêu cầu các tín đồ phải nghỉ[…]
Truyện ngắn
Đợi chờ một thứ không thuộc về mình cũng giống như cách tự đóng cánh cửa cuộc sống mình vậy. Em sẽ vẫn đóng cánh cửa ấy lại sao? Người bên em nay đã xa một nửa. Chẳng còn đọng lại một chút […]
Tâm Sự
Cuộc sống lấy đi của ta những thứ ta không ngờ, cho ta những điều ta không muốn. Những sẽ có một ngày chính vì thế những niềm hạnh phúc bất ngờ lại đến bên ta. Khi gả về nhà anh, chị mười s[…]
Truyện ngắn