Sinh nhật thứ 25
Bình chọn: 324
Bình chọn: 324
Thì ra không phải tôi đang cô đơn, vẫn còn có người đang nhớ tôi, đang nghĩ về tôi, chỉ có điều họ hơi xa tôi một chút.
***
Lần sinh nhật thứ 25 trong đời, ngồi một mình trong một quán trà quen thuộc bên chiếc bánh sinh nhật do chính mình tự đặt, tôi đã tự cho phép cho mình âu sầu một chút cho đúng nghĩa. Hầu như ai trong chúng ta cũng đều biết nhắc đến sinh nhật là nhắc đến không chỉ bánh kem và nến mà còn cả tiệc tùng, bạn bè hò hét chúc mừng này nọ, nhưng tôi thì sao, hiện tại tôi đang dự một cái sinh nhật mà tôi vừa là chủ nhân của buổi tiệc cũng là khách mời danh dự luôn của buổi tiệc đó. Cũng may cho tôi là sáng nay đã ý thức được hôm nay là một ngày đặc biệt nên đã chủ động đi làm sớm hơn mọi ngày một chút để kịp tạt qua tiệm đặt cho chính mình một cái bánh chứ không thì ngay đến bánh kem với nến cũng sẽ chẳng có rồi.
Những năm trước, tôi không nhớ là bắt đầu từ khi nào từ năm lớp mấy thì tôi và đám bạn quanh làng gồm chục đứa đã học theo phong trào mới ở đâu đó là tự tổ chức sinh nhật cho nhau, quay vòng hết đứa nọ đến đứa kia và cái trò đó được chúng tôi duy trì cho đến khi chúng tôi học hết năm lớp 12, khi không còn đủ điều kiện để tiếp tục được nữa chúng tôi mới chịu từ bỏ nó. Bởi đơn giản là sau năm lớp 12 thì mỗi đứa chúng tôi trôi dạt về một nơi, đứa trong Nam, đứa ngoài Bắc, đứa ở thành phố nọ, đứa ở thành phố kia và để tụ tập tổ chức cho nhau một buổi sinh nhật là điều không thể. Ngày đó, mỗi lần đến sinh nhật đứa nào đấy trong nhóm thì những đứa còn lại mỗi đứa góp vài nghìn, lần nào cũng là con số nhỏ hơn mười nghìn vì ở quê như chúng tôi toàn là học sinh thì làm gì có tiền, mấy nghìn đấy nếu không phải đứa nào khéo léo xin bố mẹ từ trước đó mấy hôm thì cũng là tiền bố mẹ cho để đi đường có thủng săm, hay hỏng nhẹ con chiến mã thì còn có cái mà sửa. Nhưng hầu như mấy đứa chúng tôi không nghĩ xa xôi được như thế, đứa nào cũng quyết định cứ đem ra dùng cho cái việc trọng đại trước đã còn việc hỏng xe, sửa xe thì tính sau, đến đâu hay đến đó. Thế là chỉ với vài chục nghìn trong tay chúng tôi đã mua được một món quà nhỏ như là một cái đồng hồ báo thức hoặc là một cái khung ảnh hoặc là một con lợn đất hay đơn giản là một cái cặp cặp tóc hoa hoét đủ màu đủ kiểu cộng với một ít bánh kẹo, một hai chai nước ngọt... không bánh kem, không nến nhưng chúng tôi cũng đã có một cái sinh nhật linh đình, và bất cứ ai đi qua hay nghe âm thanh thôi thì cũng có thể cảm nhận như chúng tôi đang tổ chức một đại tiệc vậy.
Cả làng bằng tuổi tôi có tất thảy là 10 đứa, nhưng một đứa theo gia đình vào Nam sinh sống nên chúng tôi chỉ còn lại 9 đứa, không được tròn chịa về số lượng nhưng niềm vui của chung tôi thì không khi nào tôi cho là khuyết cả. Mỗi đứa sinh nhật một tháng, có tháng thì có đến hai đứa sinh nhật và mỗi lần như thế là chúng tôi lại gặp khó khăn trong vấn đề thuyết phục phụ huynh để có tiền tổ chức sinh nhật cho bạn. Thật ra cho đến giờ tôi nghĩ, hẳn là các bậc phụ huynh ngày đó cũng ủng hộ cái trò này của chúng tôi thôi, nhưng kiểu gì mỗi lần sinh nhật đến cũng sẽ tặng chúng tôi một bài ca, ngắn thì vài ba câu, dài thì năm bảy câu như là " Gớm, chúng mày cứ vẽ chuyện, ở nhà quê mà cũng bày trò sinh nhật" hay thực tế hơn thì là "Tiền đâu ra mà chúng mày suốt ngày sinh nhật thế". Tuy mắng câu trước nhưng lại thuận câu sau, bởi vì ngay sau đó, tôi không biết bố mẹ của những đứa kia nói thế nào nhưng tôi thấy mẹ tôi thường bảo, "Mấy nghìn thế thì có đủ không, ít thế thì chúng mày mua được gì cho nó". Đấy, phu huynh vẫn là thế đấy, vẫn cứ "càm ràm" nhưng thực chất thì vẫn hết mực thương yêu chúng ta thôi.
Cả đám chúng tôi hầu như ấn tượng với sinh nhật của tôi nhiều, bởi tôi sinh vào tháng 7, hiển nhiên tôi cho nó là đặc biệt bởi tháng này ở quê tôi đang là thời điểm mùa vụ vì thế hầu hết những đứa trong đám tụi tôi, kể cả tôi từ khi biết bày vẽ sinh nhật cho mình cũng là lúc trở thành một phần trong đội ngũ lao động của gia đình rồi. Công việc nhà nông không khi nào là nhàn hạ, phần lớn thời gian đều quần quật ngoài đồng, làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về. Đi làm về mệt mỏi, chân tay dã dời, ngay đến bản thân tôi cũng chỉ muốn sau khi tắm giặt, ăn uống xong xuôi là leo lên giường ngủ tít đến sáng cho xong, ấy thế mà ngày đó, lũ bạn tôi vẫn hì hụi bàn bạc, tụ tập và tổ chức sinh nhật cho tôi như không có bất cứ một yếu tố nào tác động vào cả. Có lẽ vì điều này mà sinh nhật lần nào với tôi cũng rất ý nghĩa, tôi còn nhớ, có một lần bọn bạn tôi lựa chọn quà cho tôi là một cái đồng hồ báo thức. Mặc dù nhỏ đấy, nhưng tôi đủ hiểu ý nghĩa món quà mà bọn nó tặng tôi là gì, nó vừa đảm bảo phù hợp với lượng tiền mà chúng nó gom lại, vừa mục đích giúp tôi đi dậy đúng giờ và đi học cũng đúng giờ. Nhưng lần đấy, sau khi nhận món quà xong, tôi đã quyết định làm một việc mà tôi cho là có tôi với chúng nó, tôi tháo pincái đồng hồ ra và đem nó cất vào tủ, mẹ tôi chắc cũng hẳn rất ngạc nhiê

Chuyện chị Liên nhà bác Phúc sắp lấy chồng đã trở thành đề tài bàn luận khắp cái thị trấn nhỏ này hơn một tuần nay. Vừa đi đến đầu cổng chợ tôi đã nghe thấy mấy bà, mấy cô nhiều chuyện râm […]
Truyện ngắn
Có những điều tồi tệ xảy đến với ta khiến ta gần như sụp đổ. Nhưng điều đó biết đâu lại mang đến cho bạn những may mắn bất ngờ khác. Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại ch[…]
Truyện ngắn
Người ta nói rằng ai được năm giọt mưa xuân chạm vào môi, người đó sẽ hạnh phúc. Mùa xuân nào Nhi cũng ngửa mặt đón mưa, những hạt mưa nhỏ và mịn, nhưng chưa bao giờ có đủ năm giọt chạm xuố[…]
Truyện ngắn
Nhưng chúng tôi biết, với một cái lưng đã còng, bà tới trạm sữa lấy sữa về cho gia đình. Từ sáng đến chiều, bà cặm cụi thu dọn sạch sẽ từ trong nhà ra ngoài sân. "Bà làm gì với tất cả số bá[…]
Truyện ngắn
Audio Chọn nhầm bạn xấu không những mang lại sự thất vọng mà còn cả tai họa nữa. Một con chuột kết thân với một con mèo. Mộ[…]
Truyện ngắn

Hoàng cực kỳ ghét cái thằng hàng xóm sát vách bên cạnh. Nó đi là đi, về là về, chẳng thèm liếc mắt hỏi han đến ai. Trong xóm cũng có người có vẻ nể. Nể thôi chứ không trọng. Căn bản là, tuy[…]
Truyện ngắn

Rồi bốn năm đại học trôi qua. Nếu bạn dành phần lớn thời gian ấy để lên mạng, mải mê chinh chiến và yêu đương với những cô sinh viên trường bên, thì bạn đã quá lãng phí thời gian. Bởi nếu nh[…]
Truyện Blog

Ba đi làm về rất muộn, mãi tới hơn 10h tối tiếng xe của ba mới dừng lại ở cổng. Người ra đón ba không phải là đám con chân dài vai rộng của chúng tôi, mà là mẹ tôi. Tôi nghe mẹ trách yêu: […]
Truyện Blog