Rơi tự do
Bình chọn: 424
Bình chọn: 424
- Ra rồi kìa! - Tôi cắt ngang lời nhỏ Đông.
Những bóng dáng không thân quen vụt qua rất nhanh. Cuối cùng, Phương Yến cũng bước ra khỏi lớp. Tình yêu quả thật phi thường, con mắt của những kẻ đang yêu đúng là không đùa được. Tôi dễ dàng nhận ra cậu ấy giữa một đám đông đang hỗn loạn. Phương Yến đang cười nói rất vui vẻ với ai đó, khuôn mặt sáng ngời rạng rỡ. Chính nụ cười rạng rỡ ấy đã khiến trái tim tuổi 20 của tôi đập liên hồi. Rồi cậu ấy quay người lại, nắm chặt một bàn tay, dần dần hiện ra rõ rệt trong đám đông, đôi bàn tay của một cậu bạn cao ráo, điển trai cùng lớp. Họ vừa đi vừa cười nói đầy hạnh phúc, đang tiến về phía cầu thang mà tôi và Đông đứng. Tôi gần như nín thở.
Cô nàng tiến lại gần đoạn cầu thang hẹp. Ánh mắt lướt qua phía tôi, rồi lại nhanh chóng nhìn đi nơi khác. Cứ như thể chúng tôi hoàn toàn xa lạ, cứ như chưa hề có chút khái niệm đã từng gặp gỡ nào vậy. Phương Yến đi rất nhanh qua tôi, vẫn tay trong tay với cậu bạn cùng lớp ấy. Từng bước đi của cô nàng như bóp nghẹt vào trái tim tôi.Tôi đã tưởng tượng cả nghìn lần cái cảnh mà tôi gặp lại cô nàng, tôi đã mơ đến cả những cuộc hẹn cuối tuần, những chuyến đi chơi, những câu chuyện vui vẻ kéo dài bất tận. Nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ đến đều này. Chưa bao giờ.
- Cậu có sao không? - Đông nhìn tôi có vẻ lo lắng.
Tôi gượng cười. Nụ cười chưa bao giờ nhạt thếch và gượng gạo hơn thế.
- Mình về đây, mình phải đi làm thêm tối nay mà.
- Mình cũng về.
- Không phải cậu đang lên thư viện hay sao?
- Mình không lên nữa. Mình muốn về với cậu.
- Cậu thật là phiền phức! Cứ lên cái thư viện chết tiệt của cậu đi!
Tôi gắt gỏng, trút toàn bộ bực dọc lên đầu Đông. Đẩy cô bạn một cái thật mạnh về phía ngược lại. Thế nhưng, cô bạn không vì thế mà dừng lại. Không hề nói thêm một câu nào, cứ thế lẽo đẽo đi theo tôi. Bực mình, tôi chạy thật nhanh ra phía lán để xe. Đông cũng hớt hải chạy theo đằng sau. Tôi trèo lên yên xe đạp, toan phóng vụt đi, bỏ Đông ở lại.
Con gái nhiều khi thật là phiền toái. Tại sao Đông không chịu hiểu rằng lúc này tôi muốn ở một mình, tôi muốn trấn tĩnh lại, tôi không muốn nó nhìn thấy vẻ mặt thất bại thảm hại của tôi lúc này. Nó sẽ nhất định không chịu buông tha, mà lấy chuyện này ra đe dọa tôi suốt những năm tháng sau này, biến tôi trở thành trò cười mất.
- Này, Minhhhhh! - Đông hét lên.
- Đứng ... lại... điii... mà à... - Đông vẫn hét trong tiếng nấc cục nghẹn ngào. Tiếng hét lạc giọng.
Không nỡ bỏ đi, tôi đành quay đầu xe lại. Lần đầu tiên tôi thấy con nhỏ ương bướng này khóc. Đông vội vàng lau quyệt sơ sài những giọt nước mắt trên má. Hơi thở gấp gáp trong tiếc nấc liên hồi.
- Saoooo thế? Sao cậu lại khóc cơ chứ? - Tôi bực tức.
- Mình sợ cậu giận, sợ cậu không cần mình nữa.
Đông nhìn tôi, đôi mắt long lanh. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy chân thành đến vậy. Thân thiết với nhau 3 năm nay, chúng tôi khi thì trêu đùa nhau, khi thì cãi vã, khi thì giận dỗi đầy trẻ con. Đông vốn là đứa con gái mạnh mẽ, cô nàng chưa bao giờ nói với tôi rằng tôi quan trọng với cô nàng như thế nào. Đây là lần đầu tiên tôi được nghe điều ấy. Những cơn bực dọc và buồn bã trong lòng cũng chợt tan biến.
- Có phải Đông Đông giỏi giang không thế, thật chả giống cậu chút nào! Để mình chụp ảnh lưu lại bằng chứng không sau này cậu lại giở thói lật lọng ra nhé!
Tôi giúp cô bạn lau đi những giọt nước mắt trên má, cố làm cô bạn cười để vui lên. Đông ngừng khóc. " Mình biết cậu buồn nên muốn đi cùng cậu, lần sau đừng nổi giận với mình như thế nữa nhé!".
- Ừ. Mình hứa.
***
Ngày hôm nay, trái tim lần đầu biết yêu cùng với bao giấc mơ tình yêu ngọt ngào mà tôi hằng ao ước chợt vỡ vụn. Tình yêu đơn phương kết thúc chỉ trong 2 tuần ngắn ngủi, điều đáng buồn nhất là thậm chí cô ấy còn không nhận ra tôi nữa. Đông Đông trêu tôi rằng: " Vì cậu gọi cậu ấy là rơi tự do nên cậu ấy mới rơi mất đấy!". Tôi cười, có lẽ Đông nói đúng.
- Thế nếu mình gọi cậu là rơi tự do thì cậu cũng rơi mất à?
- Còn lâu nhé! Mình sẽ ám quẻ cậu luôn, đừng có hòng mà thoát nhé!
Xe đạp của chúng tôi lao đi vun vút trong chiều đông muộn. Nắng chiều nhạt dần. Từng cơn gió lạnh tấp vào mặt. Tôi nhất định sẽ không buồn về mối tình ngắn ngủi của mình nữa. Tôi sẽ coi như đó là một ký ức đẹp đẽ trong những năm tháng sinh viên đầy sôi nổi này. Dẫu sao, cũng vì thế mà tôi có một thu hoạch lớn. Những giọt nước mắt đầy chân tình của cô bạn thân, chẳng phải đã là quá đủ cho một ngày đẹp rồi sao?
An Yên BB
Tôi đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ rồi chầm chậm đẩy nó ra, cánh cửa kêu cót cét rồi từ từ dịch chuyển...Có một cái gì đó vụt qua, sàn nhà như bị rung chuyển mạnh... Câu chuyện bắt đầu từ chú[…]
Truyện ngắn
Khuya, lúc tôi gần tới chỗ đứng trên dốc nhìn về chung cư có ô cửa nhà T. trắng xanh, Ninh phóng sượt qua, phanh gấp, nhìn vào mắt tôi: "Cậu hãy lập tức nói với cô gái kia những gì cậu nghĩ,[…]
Truyện ngắn

Tôi chợt hiểu, trước những cơn mưa của cuộc đời, phải chuẩn bị cho mình chiếc ô, sự kiên trì và mạnh mẽ để rồi bước tiếp. Mưa rồi sẽ tạnh, khó khăn rồi sẽ qua, chỉ cần bước đi rồi sẽ thấy Mặ[…]
Truyện ngắn

Đàn ông đôi khi bị nói là sến. Đấy là khi đi hát karaoke đàn ông chọn bài "Chân tình" của Trần Lê Quỳnh, khi đàn ông làm thơ tặng ai đó hay khi đàn ông mua 100 bông hồng nhân Ngày Valentine.[…]
Truyện Blog

Có một ngày anh và em không đi qua những con đường quen thuộc, không kể cho nhau nghe những vụn vặt thường nhật vui buồn, không còn thấy bóng mình in trong khóe mắt đang khẽ cười mỗi khi ngồ[…]
Truyện Blog
Audio Sinh đôi nhưng anh trai em gái. Anh hai tên Nhô, cao kều, cận thị, suốt ngày dí mũi vào màn hình vi tính hoặc một quyển sách dày cộp, tai đeo headphones nghe rock.Điểm duy nhất em gái[…]
Truyện ngắn

Đoạn chat SV Trường Y gây xúc động cư dân mạng
Một đoạn chat có thật của một người với anh trai đang được thành viên của nhiều diễn đàn truyền cho nhau đọc. Theo thông tin trên một số diễn đàn người anh trai là SV năm 3 Trường ĐH Y Hà Nộ[…]
Truyện Blog

Viết cho tháng Năm - mùa ở lại
Tháng năm không ở lại đâu. Nhưng tháng Năm vẫn luôn ở lại. Mãi mãi. Tháng Năm, thấy phập phồng trong lồng ngực một cảm giác rất lạ: nhoi nhói, hồi hộp, lặng im và mằn mặn. Ai đó nhắc nhỏm m[…]
Truyện Blog