Qua đêm giông gió
Bình chọn: 428
Bình chọn: 428
Chị đang rối bời với mớ suy nghĩ hồn độn, thì thấy tiếng điện thoại anh rung trong túi áo khoác mà lúc về anh quẳng nó ngay ở đầu giường. Tiếng rung ngắn, chị đoán đó là tin nhắn. Ai còn nhắn cho chồng chị vào giờ này chứ? Mà từ trước đến giờ kể cả khi còn yêu nhau anh cũng không có thói quen nhắn tin với ai, anh bảo có việc gì thì thì gọi ngay cho đỡ mệt.
Hay là tin nhắn của tổng đài? Dạo này chị cũng hay nhận được mấy kiểu tin nhắn linh tinh báo các chương trình khuyến mại, tin rác quảng cáo game rồi cả tin lừa đảo nhờ bắn tiền qua điện thoại...
Ôi! Thời buổi này chỗ nào cũng thấy lừa đảo, thật chẳng biết đằng nào mà lần. Nhưng bây giờ là nửa đêm rồi, chị chẳng bao giờ thấy tin nhắn lừa đảo hay tin nhắn của tổng đài gửi vào lúc trái khoáy này. Vậy thì rút cuộc là của ai? Nếu ở công ty hay ai đó có việc gì quan trọng thì đã gọi điện rồi. Cảm giác bất an ngày càng lớn dần lên trong chị. Khẽ nhòm dậy nhìn anh đang ngủ say, chị luống cuống mò tìm điện thoại trong túi áo.
Một tin nhắn, một cái tên viết tắt "V" và dòng tin ngắn gọn nhưng đủ khiến chị điếng lòng. "Anh đã về đến nhà chưa? Chuyện hôm nay em xin lỗi. Em thương anh!". Chị xóa tin nhắn, để lại điện thoại vào chỗ cũ. Từ từ nằm xuống giường, nhắm chặt mắt để mặc dòng lệ chảy ngập cả đêm dài...
Sáng hôm sau anh thức dậy uể oải, nhìn lướt qua bữa sáng chị nấu được bày biện trên bàn ăn. Anh bảo:
- Từ mai em ăn sáng lúc nào thì nấu. Anh đến ăn cùng mấy anh em trong công ty.
Lúc anh bước ra khỏi cửa, chị dặn với theo:
- Anh uống ít rượu thôi. Hôm qua anh say nói linh tinh suốt đêm đấy.
Anh bỗng đứng khựng lại, không quay đầu lại phía chị, chỉ hỏi nhỏ:
- Anh đã nói gì à?
Chị cười bảo:
- À không! Chỉ là anh gọi tên một ai đó. Rất lâu.
- Say ấy mà. Nói lung tung em đừng để ý.
Chị quay vào nhà, ngồi rất lâu dưới chân cầu thang rồi quyết định đi siêu thị mua sắm ít đồ, tủ lạnh đã trống không từ hôm qua. Trên đường về chị tạt qua shop quần áo đang treo bản giảm giá. Chị lựa mãi không được bồ đồ nào ưng ý nhưng vẫn cứ kiên nhẫn lục đi lục lại từng quầy hàng.
Mỗi bộ đồ chị thử rất lâu nhưng soi gương lần nào cũng chỉ thấy đôi mắt mình thâm quầng và khuôn mặt đã xuống sắc nhiều. Chị đã quên không tô một chút son môi cho tươi tắn, mà từ lâu lắm rồi chị không có thói quen trang điểm khi ra ngoài. Cũng lâu lắm rồi chị không mua sắm gì cho mình.
Chị vẫn giữ thói quen mặc lại những bộ đồ đã cũ như chính bộ váy chị đang mặc, nhìn qua gương chị nhận ra nó nhàu nhĩ mất rồi. Lựa nhanh mấy bộ trong đống quần áo vừa thử, chị bước vội ra khỏi shop để tránh nhìn vào các tấm gương và cửa kính được đặt ở nhiều nơi. Dù hai tay đã nặng trịch đồ nhưng chị vẫn muốn đi đâu đó nữa.
Cũng chẳng biết có gì cần phải mua, có ai cần phải gặp. Nhưng đơn giản là chị không muốn trở về nhà vào lúc này. Đơn độc lắm. Mà chỗ chị đứng đã là lối rẽ vào ngõ phố nơi chị ở. Giá mà chị có một ai đó thân quen ở thành phố này chắc chị đã chạy đến đổ ập vào lòng họ mà khóc cho khuây khỏa. Nhưng đáng tiếc chị không còn ai hết, ngoài anh...
Đêm nay chị không chờ anh về. Trời mưa sấm chớp rất to. Chị nhớ không nhầm mình đã từng nói với anh là chị sợ nhất khi phải ở một mình đêm sấp chớp. Chỉ không dám chắc anh sẽ nhớ điều đó. Cuộc sống của anh có quá nhiều mối bận tâm hơn chị. Đêm nay chị chỉ nằm chờ tiếng gà gáy báo canh.
Chị đoán nó là một con gà trống tre vì tiếng gáy nhỏ. Chị đoán đêm nay mưa chắc hẳn nó sẽ buồn mà gọi bạn lâu hơn. Nhưng chị chờ mãi... chờ mãi mà không thấy tiếng gà gáy. Đã hơn ba giờ đêm, nhẽ ra nó phải gáy được mấy canh rồi. Có thể tiếng sấm chớp to làm nó hoảng sợ mà không xác định được thời gian.
Chị đi chậm từng bậc cầu thang, đi ra ban công nhìn sang sân thượng nhà bên cạnh dõi mắt tìm chú gà trống thường được nhốt ở đó. Con gà trống nằm gục đầu xuống đất, có lẽ nó đã chết cóng vì mưa lạnh. Mưa cũng đang trút xuống lòng chị tái tê, mưa lạnh thấu vào xương thịt...
Chị tỉnh dậy trong bệnh viện, đầu óc đau như búa bổ. Thấy anh ngồi bên cạnh với ánh mắt đầy lo lắng. Anh hỏi han chị dồn dập. Anh siết chặt đôi bàn tay chị trong tay anh. Đúng lúc đó cô y tá vào kiểm tra tình hình sức khỏe rồi dặn chị:
- Chị bị cảm do ngấm mưa. Vết thương ở đầu cũng không nặng lắm, chỉ là xây xước nhẹ. Chị có thể xuất viện ngay ngày hôm nay được rồi. Nhưng chị lưu ý vì chị đang mang thai, nhất là thời kì đầu nên chú ý giữ gìn sức khỏe.
- Tôi đang mang thai sao?
- Phải! Chẳng nhẽ chị vẫn chưa biết mình đang mang sao? Chị nên tránh mọi va đập, cũng đừng để ngấm mưa như thế này sẽ rất nguy hiểm.
Chị như không còn tin vào tai mình nữa.

Tháng ba. Hoa gạo như những ngọn đèn thắp rực cả thung lũng. Từ trên núi cao nhìn xuống thấy chúng đứng tựa vào nhau hệt như một trái tim lớn, hừng hực và mãnh liệt. Sau một đêm, những xác h[…]
Truyện ngắn
Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây[…]
Truyện ngắn
Quả là ngoài sức tưởng tượng. Thật tình tôi không nghĩ là cậu ta lại biến thái đến vậy! Nghe được câu trả lời không như mong muốn, tôi đứng dậy lẳng lặng ra về. Nói thật, mọi chuyện đã vượt[…]
Truyện ngắn
Một câu chuyện hay lý giải vì sao phụ nữ lại khóc. Nếu là phụ nữ hãy đọc để trân trọng những giọt nước mắt của mình không rơi phí hoài. Nếu là đàn ông hãy đọc để hiểu lý do thực sự một người[…]
Truyện ngắn

Sinh viên năm cuối thì làm gì?
Là sinh viên năm 4 , nghĩa là bạn không còn già nữa. Bạn đã đi đến đỉnh điểm của sự già, mà người ta thường gọi là "già háp", "già khú đế", đại loại vậy. Năm 4 thì làm gì? 1. Năm 4 thì làm […]
Truyện Blog

Có thể an ủi người ta, nhưng chẳng thể làm bản thânhết buồn. Có thể cho lời khuyên, nhưng mình thường bế tắc. Có thể chọc cười người khác, nhưng chẳng thể mua vui cho chính mình. Có thể đi v[…]
Truyện Blog
Sợ rằng tôi không hiểu điểu gì đang xảy ra, anh tôi vươn người sang và thì thầm, "Dì nhìn thấy xúc xích của bố, vì vậy bố tìm cách giết dì." Bố tôi quay sang chúng tôi và nói với giọng nghiê[…]
Truyện ngắn

Đồng tiền tiêu đi theo cách ra sao, nó không chỉ phản ánh túi tiền của ta nhiều hay ít, nó còn phản ánh nhận thức của ta với cuộc sống. Đầu năm học, mẹ tranh thủ giờ nghỉ trưa chạy xe qua t[…]
Truyện Blog