Qua bên kia sông
Bình chọn: 305
Bình chọn: 305
Điện thoại của chị vẫn tiếp tục nhấp nháy - "Hai người đã vào khách sạn rồi. Chị có muốn tới hay không?"
***
Chị đi thật chậm về phía bến đò. Chiều chập choạng. Mẹ vẫn nói giờ này là giờ của các linh hồn cô đơn và lang thang. Khi người ta đang vội vã chen chúc trong dòng xe cuộn chảy về với một mái nhà, thì con đò nằm trơ trọi một mình. Và chị cũng trơ trọi một mình. Như con đò gỗ cũ.
Dòng sông phập phồng trong con nước lớn, loang loáng ánh đèn từ bờ bên này. Bờ bên này rực rỡ ánh đèn đường và những tia đèn chùm đủ sắc màu hắt ra từ hàng quán hai bên đường. Công viên chạy dài ôm theo bờ sông đầy những đôi trai gái quấn quit lấy nhau, trên ghế đá, sau lùm cây, trên bãi cỏ xanh, tiếng cười rúc rích.
Bên kia sông là một đường viền tối mờ mờ chen chúc bụi dừa nước ô rô cóc kèn, bụi đước cắm rể chằng chịt xuống mặt bùn như những cánh tay xanh xao gân guốc tuyệt vọng rúc tìm sự sống trong lòng đất. Quán bên sông nổi bật với ngọn đèn lồng đỏ phất phơ, soi rõ mái nhà tranh và hàng dừa nước ken dầy. Mắt chị nhìn hút theo ánh đèn lồng đang chao trước gió.
Bao nhiêu lần anh chở chị đi ngang đây, mắt chị đều nhìn hút theo ngọn đèn lồng đỏ như thế và ngẩn ngơ hỏi anh:
- Không biết bên kia sông có gì? Bửa nào mình qua thử đi anh!
- Có nhà tranh, cóc cắn, dơ dáy thôi chứ có gì - Anh càu nhàu - bên này thiếu gì hàng quán, tự nhiên không lại hứng lên như thế?
Và chị lặng thinh, giấu nỗi xôn xao sâu vào trong lòng.
***
Lần đầu tiên anh hẹn chị là ở giữa một cái đầm của thành phố, cái đầm rộng lớn nổi tiếng được đào bởi toàn bộ lực lượng thanh nhiên xungphong cả năm trời ròng rã. Cho đến khi anh chị nằm dài bên nhau bên vệ cỏ, gần sát mí nước, len lỏi giữa những bụi ô rô cóc kèn dừa cạn tua tủa rậm rịt, giữa những cái hôn khao khát da diết không ngừng, đôi mắt khép hờ của chị còn kịp nhìn thấy tia sáng lung linh của 1 chiếc lồng đèn đỏ chấp chới. Chị cười thầm - dấu hiệu may mắn của tình yêu - rồi dịu dàng tan chảy trong vòng tay anh.
Chiếc điện thoại trên tay chị nhấp nháy – "Mẹ có về ăn cơm không?"
Nhắm mắt chị vẫn có thể thấy khuôn mặt sáng bừng của con trai và nụ cười cuốn hút đầy nam tính. Tim chị thắt lại khi nghĩ tới con đang ngồi một mình, đôi mắt cận dán sát vào màn hình vi tính, trong nền tiếng nhạc quảng cáo ồn ào phát ra từ kênh tv Starworld mà con trai yêu thích.
Điện thoại của chị vẫn tiếp tục nhấp nháy - "Hai người đã vào khách sạn rồi. Chị có muốn tới hay không?"
Thái dương nóng bừng, tay chị run rẩy nhấn nút delete. Ngay lập tức 1 tin nhắn khác lại nhấp nháy: "Đã xác định được đang đặt phòng. Chị muốn bắt lúc này hay là sau khi làm xong?"
Sau khi làm xong? Chị ngơ ngác lặp đi lặp lại từng từ trong đầu và ráng tìm hiểu thông điệp của tin nhắn.
Trước khi đi anh trừng mắt nhìn chị, nói rít qua kẻ răng:
- Tôi đi làm ăn, tôi bạc tóc lo cho con mà cô còn dở trò ủy mị, nghi ngờ, dò hỏi. Cô đừng làm tôi chán. 3 phút 1 tin nhắn, 5 phút là gọi phone, đang bàn bạc với đối tác cũng không yên được với cô.
Chị nhớ mình đã liên tục nhắn tin van xin anh về nhà với 2 mẹ con, lúc đó chị đang vô cùng hoảng loạn và tuyệt vọng, trong khi chiếc máy di động không ngừng nhấp nháy liên tục xác định vị trí của anh với 1 cô đối tác nào đó đang tình tứ ôm sát lưng anh từ phía sau chiếc xe Dylan màu đỏ yên cao và dốc ngược (chị không thích chiếc xe này, lúc nào cũng có cảm giác mình đang đổ ập về phía trước đến chóng mặt! Và bộ ngực lèn sát vào lưng anh đến nghẹt thở). Chị nhớ anh đã off máy sau 1 tin nhắn cộc cằn - "đừng làm phiền, đang đi nhậu bàn chuyện làm ăn!"
Sau đó là khoảng không vô tận đen ngòm của một đêm thức trắng. Và anh loạng choạng về nhà ném tia nhìn lạnh lẽo hằn học vào chị trước khi lăn ra chiếc giường nệm quen thuộc chìm ngay vào giấc ngủ nặng nề...
Chị ngồi đó nhìn anh ngủ, hơi thở rít lên từng hồi cùng những tiếng rên mệt nhọc, nước mắt chị tràn đẫm ướt 2 gò má cao len vào cổ, nóng bỏng như một dòng nham thạch âm thầm tàn phá.
***
Điện thoại chị lại nhấp nháy, lần này là tin nhắn lo lắng của nhỏ em - "Hai đang ở đâu? Tun gọi về bà ngoại hỏi Hai đó. Má cũng lo lắm! Đừng làm gì bậy nha Hai."
Chị không cưỡng được bước chân lần dò xuống bến đò. Người lái đò cắm cuối ngồi thõng chân trên mép nước, lặng lẽ xúc một tô cơm. Cười hồn nhiên với chị, người đàn ông khắc khổ còm rút gân gốc như rễ đước, nói như giải thích:
- Nước lớn quá, chèo mệt, đói bụng làm bậy tô cơm nguội với cá khô sặc. Không gì ngon bằng chiều nướng con cá sặc ăn với cơm nguội chờ vợ dzìa cô à...
Tim chị lại nhói đau trong lòng ngực. Chị mường tượng cảnh anh ngồi trước hàng hiên, dưới tán cây hoàng lan nức hương, trên tay là tô cơm nguội với cá khô sặc, ngong ngóng ra con hẻm vắng.
Lật đật giấ

Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được. Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ[…]
Truyện ngắn

Bạn bè giờ ở đâu? Cô ở đâu? Kính tặng cô giáo Nga Suốt ba năm học cấp III dưới mái trường THPT thị xã Quảng Trị, chúng tôi may mắn được đón các thầy cô giáo về thực tập tại trường. Thầy cô[…]
Truyện ngắn

Tôi sinh ra tại một vùng quê hẻo lánh. Ngày qua ngày, cha mẹ tôi phải ra sức cày cấy trên mảnh ruộng khô cằn để nuôi hai chị em tôi ăn học. Một ngày kia tôi lén ăn cắp mười lăm đồng trong ng[…]
Truyện ngắn

Hai hàng hoa trên đồi đẹp như một bức tranh. Em ấy đẹp như một bức tranh. Những bức tranh mang lời nguyền. Chiếc xe bắt đầu lao xuống dốc. Qua khỏi con dốc nầy sẽ đến thị trấn, độ chừng dăm[…]
Truyện ngắn

Mẹ bảo: Trái tim người đàn ông giống như cái động không đáy. Phụ nữ vì yêu mà muốn bước vào tận sâu trong cái động ấy. Nhưng là... càng bước càng thấy hun hút, hoang mang và hoảng sợ rồi tự […]
Truyện Blog

Đúng là sống dưới áp lực, bạn sẽ chỉ mạnh mẽ hơn mà thôi!!!! Tôi tỉnh giấc, và không biết đêm qua mình đã khóc tới mức ngủ thiếp đi lúc nào. Chỉ tới khi ánh mặt trời chiếu những tia nắng đ[…]
Truyện ngắn
Anh àh! Một lời hứa cho bốn năm liệu em có thể vững niềm tin bên anh? Chắc có lẽ , khi anh đọc được câu hỏi này. Anh sẽ giận em lắm đúng không?. Vì sao em lại thiếu niềm tin vào tì[…]
Tâm Sự
Thư gửi bố mẹ của con!! Thời gian trôi qua nhanh quá, chớp mắt thế mà con gái đã xa nhà được một năm rồi. Một năm qua có biết bao nhiêu cảm xúc. Cuộc sống xa nhà đã dạy con nhiều thứ. Con bi[…]
Tâm Sự