Phép màu
Bình chọn: 415
Bình chọn: 415
Tôi có một tri kỉ. Là người lắng nghe những điều vụn vặt trong cuộc sống của tôi, ghi nhớ những người đi qua cuộc đời của tôi rõ ràng như những người đi qua cuộc sống của bạn ấy. Là người mua bông băng, thuốc đỏ, thuốc kháng sinh cho tôi khi tôi bị thương. Là người cùng vào bệnh viện khám với tôi và an ủi tôi khi kết quả không tốt. Người ép tôi ăn hết cái này cái khác khi tôi lên nhà chơi. Người sẵn sàng nhường cho tôi cuốn sách, bộ quần áo mình thích. Là cái ngân hàng giữ tiền cho tôi trong suốt thời gian tôi dành tiền mua máy ảnh, điện thoại. Người vẫn cứ đi ăn với tôi mỗi khi tôi buồn dù sợ béo. Người chẳng bao giờ nói ra nỗi buồn của mình cho tôi vì sợ tôi buồn, vì biết tôi là đứa đa cảm và hay bị bệnh ôm đồm cảm xúc vào mình. Là người tôi có thể tự do kể về những thứ làm tôi đau rồi ngồi trước mặt khóc ngon lành. Là người kiên nhẫn nghe tôi ca tụng các oppa dù chỉ đam mê xem bóng đá và đá pes. Người mà tôi muốn được chở đi học mỗi sáng thứ bảy, ngồi sau lưng tôi để tôi tra tấn bằng giọng thét vịt trời của tôi. Người làm tôi buồn và thấy thiếu vì những sáng thứ bảy sài gòn không có người ấy ngồi sau xe. Người mà dù có bao nhiêu câu chữ cũng không thể diễn tả hết được những điều tuyệt vời đã dành cho tôi. Mà thôi, tao viết về mày nhiều rồi, phải dành phần cho người khác chứ. Lần này mày xếp cuối vì lần nào cũng xếp đầu rồi.
Có người nói với tôi 'Không có tình bạn đơn thuần giữa nam và nữ!'. Ừ, tôi cũng nghĩ chả có đâu! Đối với chúng tôi, nó đã là cái gì đó lớn lao, cao xa và vĩ đại hơn rồi. Không chỉ đơn thuần là bạn mà nó chính là tình cảm gia đình.
Cũng có người hỏi tôi có tin vào phép màu hay không? Tôi từng trả lời tôi tin chỉ có một phép màu duy nhất đó là được bố mẹ ban tặng sự sống, còn lại cái mà mình cho là phép màu đều phải do tự bản thân tạo ra. Bây giờ, tôi nghĩ có lẽ tôi biết được thêm một phép màu nữa. Là được gặp những người yêu thương tôi đến thế này. Đường còn dài, còn dài.. cũng chẳng biết chúng tôi có thể bên nhau bao nhiêu mùa hạ nữa, nhưng chỉ cần còn được bên họ, nhất định, chúng tôi sẽ vui vẻ mà trải qua những năm tuổi trẻ này.
Tôi vẫn thường tưởng tượng về cảnh chúng tôi năm bảy mươi tuổi, tóc bạc, răng rụng, tai lãng và trí nhớ cũng thành trí nhớ cá vàng quên trước quên sau, ngồi với nhau ôn lại những năm đã qua và cãi nhau rần trời như những năm còn trẻ.
Huns(Theo tumblr chuyenchuake)
Tại sao con lại nói dối bố? Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kiềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũn[…]
Truyện ngắn
Mẹ bảo: "Được nghe ông mắng còn là vui đấy con ạ, lỡ mai này muốn nghe cũng chẳng được đâu". Ông nội tôi có hai con trai là bác Quang và bố tôi. Bác Quang thì đã mất cách đây mấy chục năm […]
Truyện ngắn
Thôi ngay cái trò chém gió không biên giới của mày đi. Tao đang buồn ngủ lắm lắm mà cứ phải ngồi đọc mấy tin nhắn dở hơi của mày thế này à? Mày không tin tao à? Mày bảo tao tin được không[…]
Truyện ngắn

Con cái mãi mãi là khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được... Khi còn học ĐH, một lần đi […]
Truyện ngắn

Tuổi trẻ của chúng ta, nếu không phải là tình yêu sâu đậm thì hẳn sẽ phải là một tình bạn sâu đậm. Đến mức khắc cốt ghi tâm. Sau này, lúc nghĩ về, sẽ vô cùng vui vẻ. Cho dù đã từng có những […]
Truyện ngắn

Anh đã không còn yêu tôi nữa, lý do hợp lý và dễ hiểu nhất để chia tay. Tôi chấp nhận, dù vẫn giữ trong trái tim tất cả những kỷ niệm và tháng năm yêu thương từng có. Tôi những tưởng mình s[…]
Truyện Blog