Phải tin mình xinh đẹp
Bình chọn: 347
Bình chọn: 347
5.
- Tóm lại là có chuyện gì ? Tại sao cậu không chịu ngừng ủ rũ và nói cho tớ nghe hả ? – Minh sốt ruột hỏi khi thấy tôi cuối cùng cũng chịu rời mắt khỏi máy game mà tôi đã dính chặt mắt vào cả buổi chiều rồi – Vỹ có người khác à ?
Tôi lắc đầu chầm chậm. Dạo gần đây, tôi nghe nói Vỹ có vẻ thân thiết với Quỳnh, hoa khôi của trường. Hai người thường đi chơi riêng, như những cuộc hẹn hò. Khi tôi cần lời giải thích của Vỹ, cậu ấy mới rụt rè cho tôi biết chủ đề của cuộc thi chụp ảnh kia : Người đẹp trong tim tôi. Và Vỹ chọn Quỳnh làm người mẫu cho những tấm ảnh dự thi của mình.
- Nói vậy, Quỳnh là... người đẹp trong tim Vỹ à ? - Minh ngạc nhiên, mặt nghệch ra, y như mặt tôi lúc ấy.
Tôi ( lại ) chầm chậm lắc đầu.
- Vỹ không nói thế, và tớ tin cậu ấy nói thật. Nhưng cậu biết Vỹ nói gì không, cậu ấy rất muốn đoạt giải, mà Quỳnh thì rất xinh. Cậu ấy chỉ nói thế thôi, nhưng tớ hiểu. Người mẫu xinh thì dĩ nhiên những tấm ảnh sẽ lung linh hơn nhiều. Tớ thì không xinh chút nào. Cậu đừng nghĩ vì Vỹ không chọn tớ nên tớ buồn, tớ biết tớ có xinh đẹp gì đâu mà.
- Nghe này ! Tớ không ngờ cậu lại khờ tới nỗi không hiểu chủ đề thi. Rõ ràng chủ đề là người đẹp trong tim người dự thi, không phải là người đẹp. Rõ ràng là Vỹ hoàn toàn có thể chọn cậu, nhưng Vỹ không muốn thế. Và cũng rõ ràng là cậu đang rất buồn, buồn vì Vỹ chọn Quỳnh, không phải cậu. Tớ nói đúng phải không ? Thôi, dẹp chuyện đó sang một bên, đi cà phê bệt nào.
6.
Cuối cùng cũng đến ngày công bố kết quả cuộc thi. Tôi đã rất đắn đo khi nhận được vé mời của Vỹ. Minh bảo nếu tôi thấy khó xử thì cứ đi, Minh sẽ đi cùng.
Vỹ đến trước tôi, cậu ấy rất vui khi thấy tôi đến. Ngồi bên cạnh là Quỳnh, đẹp dịu dàng với váy hoa duyên dáng. Tôi không đến ngồi gần Vỹ mà chọn chỗ ngồi khá xa, bên cạnh Minh. Tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã ở đây rồi.
Slideshow lớn chạy qua đầy ấn tượng. Những tấm ảnh của Vỹ hiện ra thật đẹp, khung cảnh bình minh tinh khôi cùng người mẫu đẹp thuần khiết, dịu dàng. Trong trẻo. Hoàn hảo. Mọi người xung quanh tôi không ngừng xúyt xoa khen ngợi cả người mẫu lẫn tài năng của người chụp ảnh. Tôi tìm Vỹ giữa đám đông, thấy cậu ấy nở nụ cười thật tự hào. Lòng đau nhói, tôi đứng lên định ra về nhưng Minh níu tay giữ tôi lại. Cùng lúc đó, giọng nói của MC vang lên đầy kịch tính :
- Vừa rồi là những tấm ảnh tuyệt đẹp được nhận giải Nhì của Ban Tổ Chức. Còn đây, bài dự thi xuất sắc đọat được giải Nhất của cuộc thi....
Tôi ngỡ ngàng. Thật sự là tôi đã tin chắc rằng Vỹ sẽ nhận giải Nhất. Nhưng tôi lại ngạc nhiên hơn nhiều, à không, phải nói là hốt hoảng mới đúng, khi những tấm ảnh đang chạy trên slideshow hoàn tòan quen thuộc. Và người mẫu chính là... tôi. Là tôi đang mỉm cười với khách trong tiệm bánh quen thuộc. Là tôi đang chăm chú chọn nguyên liệu làm bánh. Là tôi với chiếc tạp dề màu xanh mải mê trang trí chiếc cupcake tại bếp nhà Minh. Và cũng là tôi, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt giữa buổi cà phê bệt chiều muộn hôm nào.... Tại sao lại là tôi ? Và tại sao, tôi trong những bức ảnh kia lại đẹp như thế ? Thật đấy, rất đẹp. Màn hình phụt tắt, sau một hồi ngẩn ngơ, xung quanh tôi rộ lên những tràng vỗ tay thật giòn giã. MC gọi tên chủ nhân của những bức ảnh đọat giải lên nhận thưởng.
Người lên nhận giải Nhất là Minh.
7.
- Ngạc nhiên thật, tớ chỉ định chụp vài tấm ảnh gửi làm quà cho cậu khi tớ về Anh, để cậu bất ngờ. Không ngờ lại có việc cần dùng đến. Thật sự tớ cũng chỉ mong được giải khuyến khích gì đó thôi, ai ngờ may mắn.
- Cũng nhờ vào tài chụp ảnh của cậu. Tớ không ngờ cậu giỏi thế.
- Điều đó không quan trọng. Cậu còn nhớ đã hứa gì với tớ sau khi tớ lên nhận giải không Phương ?
Tôi không trả lời Minh, chỉ cười và nhắm mắt cảm nhận gió thổi tóc bay bay. Câu trả lời vẹn nguyên trong tim mình.
- À, chuyện của Vỹ. Cậu tính thế nào ? – Minh hỏi khi thả tôi xuống trước cửa nhà.
- Tớ sẽ hẹn gặp.
8.
Thật ra tôi không cần hẹn gặp, Vỹ đã gọi cho tôi ngay khi cuộc thi kết thúc, nhưng tôi để chế độ rung nên không biết. Khi tôi đến quán trà sữa quen, Vỹ đã ngồi đợi sẵn. Cậu ấy nói ngay khi tôi chưa kịp ngồi xuống.
- Phương, tớ xin lỗi cậu. Tớ thật ngốc khi nhờ Quỳnh....
- Không phải lỗi của cậu. Có khi lúc ấy cậu có nhờ tớ cũng chả dám nhận lời đâu. Vì tớ không xinh. Cậu thấy đó, những tấm ảnh hôm Minh đoạt giải cũng toàn là chụp lén không mà...
- Tớ thích cậu dù cậu có xinh hay không. Trước đây như vậy, bây giờ cũng vậy. – Vỹ siết tay tôi, đôi mắt cậu ấy thật ấm áp và chân thành.
- Tớ cũng thích cậu. Nhưng tớ cần một người nào đó khiến tớ nói ra tất cả những gì mình giấu kín. Vỹ này, tớ đã giấu cậu rất lâu rồi, tớ đang làm thêm ở một tiệm bánh. Tớ thích làm bánh lắm, tuần nào tớ cũng làm. Và nói thật nhé, tớ tự thấy mình làm bánh rất ngon. Nhưng tớ lại không muốn nói với cậu

Chắc hẳn bạn sẽ thấy lạ khi đọc tiêu đề của bài viết, bởi vì chuyện bếp núc xưa nay là của người phụ nữ trong gia đình, đó là thiên đường hay là địa ngục của người phụ nữ thì còn phải xem xé[…]
Truyện ngắn

Ba xuất hiện, mẹ thấy như trời bừng sáng khi nhìn thấy ba lững thững đi vào nhà,trong người mẹ có cảm giác lâng lâng như muốn bay bổng, như muốn nhảy la, như muốn làm cái gì đó thật ồn ào ná[…]
Truyện ngắn

Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi chác, cho chúng quả đậu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giơ viên bi màu xanh ra, ông ấy lại […]
Truyện ngắn

Rồi khi con lớn lên, con sẽ hiểu. Mẹ mong con trở thành người đàn ông tốt và sẽ không bao giờ làm rơi một giọt nước mắt nào của người phụ nữ yêu con. Con nhớ nhé, đừng bao giờ làm rơi nước m[…]
Truyện ngắn

Giờ thi vừa hết, em đã ào ra, ôm chầm lấy chị và khóc.Giọt nước mắt ấy có thất vọng, nuối tiếc và hình như cả một chút ăn năn. Chính lúc đó chị thấy giá trị của kì thi vốn rất quan trọng như[…]
Truyện Blog

Ngoại nó lẳng lặng ra đi, để lại cho nó hằng hà những kỉ niệm... Nó nhìn thấy ngoại nhắm mắt, đôi mắt khép nhẹ nhàng. Nó thấy tay ngoại buông thõng, bình yên. Nó đặt tay lên cơ thể ngoại, ấ[…]
Truyện ngắn
Một mính gặm nhấm bóng đêm trong căn gác nhỏ, nỗi nhớ mang tên anh lại nổi dậy đánh bật những cảm xúc em đã kìm nén bao lâu nay. Nhớ cái khoảnh khắc anh ra đi khiến em như chết lặng, cái ng[…]
Tâm Sự

Nguyễn bảo, dạo sau này tao ít về quê, nhưng chẳng biết làm sao nữa. Về quê thì lại thấy đời chán thật. Mình là một đứa lạc loài... Đã có những tháng năm dài, Nguyễn thường ngồi nhìn màn hì[…]
Truyện ngắn