Phải học cách lắng nghe, đừng bỏ ngoài tai những điều nghe được
Bình chọn: 286
Bình chọn: 286
"Về cuộc đời bố. Mày chả biết đếch gì cả. Bởi vì bố có kể cho ai nghe đâu."
Phải đến lúc bố kể ra tôi mới nhận thấy rằng ông nói đúng. Chắc chắn rồi, tôi biết những phác thảo cơ bản về tiểu sử của bố: Ông lớn lên tại một trang trại ở Kentucky, từng phục vụ ở Việt Nam, có hai con trai với người vợ đầu đã mất vì ung thư không lâu sau khi sinh anh Evan, sau đó chín năm thì lấy mẹ tôi, là bác sĩ y khoa hạt nhân dành cả đời để nghiên cứu về ung thư. Nhưng chỉ có vậy. Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy bố có lẽ là người kín đáo nhất mà tôi từng biết.
"Khi mới ngoài hai mươi, bố chết lăn chết lóc cô gái này. Cô ấy tuyệt vời lắm. Một người đẹp thực thụ. Và tràn đầy sức sống," ông vừa cắn bánh mì tỏi vừa nói.
Hầu hết chúng ta đều nghĩ, hoặc mong ước, rằng bổ mẹ mình chỉ quan hệ với nhau, và chỉ vào những lẩn cần thiết để sinh ra chúng ta cùng anh em chúng ta, vì vậy tôi cảm thấy hơi lạ khi nghe bố say sưa nói về một người phụ nữ khác ngoài mẹ tôi. Chưa bao giờ ông nói như thế. Mặc dù vậy, tôi thấy tò mò.
"Vậy là bố và cô ấy hẹn hò với nhau một thời gian. Một thời gian dài. Rổi một ngày, bọn ta đi nói chuyện, bố bảo cô ấy là bố yêu cô ấy vô cùng; nhưng cô ấy nhìn bố và nói, "Em không yêu anh. Không bao giờ"
Bố nói tiếp: "Cho tôi một chiếc pizza xúc xích bò và heo rắc tiêu ăn kèm sa lát" ông quay sang cô phục vụ đang rụt rè đứng bên bàn chúng tôi chờ bố kết thúc câu chuyện để gọi món.
Tôi gọi món của tôi, và cô phục vụ rời đi.
"Thế bố làm gì?" tôi hỏi."Bố bảo với cô ấy bố nghĩ rằng bố có thể thay đổi được điều đó. Có thể lúc này cô ấy chưa yêu nhưng về sau sẽ yêu."
"Thế cô ấy bảo sao?"
"Cô ấy bảo được thôi. Và bọn ta tiếp tục hẹn hò. Và cãi nhau. Bọn ta cãi nhau rất nhiều. Rối bố nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm lớn. Cô ấy cho bố tuổi thanh xuân của cô ấy, nhưng nó đã trôi qua, và bố không biết làm thế nào để thoát ra cả. Sau đó cô ấy bị ốm. Rồi cô ấy bệnh nặng" ông nói, hít một hơi thở sâu, suy nghĩ một lát, như thể ông đang tái hiện điều gì đó trong tâm trí mà đã lâu rồi ông không nghĩ tới.
"Do đó bố đối xử tử tế với cô ấy, quấn quýt bên cô ấy. Nhưng rổi cô ấy chết. Và bố cảm thấy thật là kinh khủng. Bởi vì bố có cảm giác như đây không phải là người phụ nữ muốn gắn bó với mình, cô ấy đã bảo với bố như vậy nhưng bố lờ đi. Vậy là cô ấy đang sống quãng thời gian cuối đời với một người mà cô ấy không yêu. Bây giờ thì cô ấy đã ra đi. Và một phẩn trong bố cảm thấy nhẹ nhõm vì được giải phóng khỏi mối quan hệ này, nhưng điều này cũng khiến bố có cảm giác kinh khủng, không thể nào chịu được."
Bố tôi ngổi trở lại chiếc ghế liễu gai, im lặng mấy giây. Cô phục vụ mang thức ăn đến, và ông nhỏ nhẻ ăn món salad trong vài phút.
"Mọi người luôn tìm cách nói ra cảm giác của mình. Một số thì nói thẳng ra bằng lời, còn một số thì nói bằng hành động. Và mình phải lắng nghe. Bố không biết điều gì sẽ xảy ra với cô bạn gái của con. Bố nghĩ con bé dễ thương, và bố hy vọng con có được điều mình muốn. Nhưng giúp bố chuyện này: Lắng nghe, đừng phớt lờ những gì mình nghe thấy" ông nói.
Sau khi bố và tôi ăn trưa xong, chúng tôi không bao giờ nhắc lại mối quan hệ trước đây của bố với người phụ nữ bí ẩn kia nữa.

Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm thân lêu khêu như muốn trốn. Tiếng rì rào phía dưới lắng dần rồi tất cả lặng im, tưởng như có thể nghe được […]
Truyện ngắn

Về tới nhà, ông lạnh lùng mang con chó ra vườn sau, cạnh cái giếng cũ. Sau đó cho nó vào một chiếc thùng gỗ, buộc vào một sợi dây thừng dài và thả xuống cái giếng khô.Người ăn mày quyết tâm […]
Truyện ngắn

Anh lấy của cô chữ "trinh" và trả về cho cô chữ "khinh" Cô là Cỏ. Cô xấu xí, không có duyên, mỏng manh hoang dại, và tròn vo. Anh là Gió. Anh lãng tử, galăng, đào hoa, mạnh mẽ và đa tình. N[…]
Truyện ngắn

Diễn văn trong lễ tốt nghiệp của một tiến sĩ
Trong ngày vui này, tôi muốn chia sẻ với các bạn 3 điều với tư cách là một người bạn. Chỉ có 3 điều thôi, không có gì là lớn lao. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày h[…]
Truyện ngắn

Điện thoại này, dùng chung nhé! - Sophie Kinsella
Bạn có tin một chiếc điện thoại sẽ thay đổi cuộc đời mình? Poppy Wyatt thì chắc chắn là không. Học vấn bình thường, ngoại hình không mấy xuất sắc, tính cách bốc đồng, thiếu tự tin, tương la[…]
Sách Hay

Ngày 08/11/2014: 10 tin nhắn gửi đi: 4h30, nhà 1A – T.K.D. Không ai được phép vắng mặt, không ký bất cứ loại giấy xin phép nào. Ok? 9 nhân mạng ok, 1 tin nhắn trả lời: Hâm à, ai mở cửa ch[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống luôn tồn tại những điều khó có thể lý giải, được đồn thổi từ người này sang người khác, từ năm này qua năm khác và dần phủ lên chúng lớp vỏ bí ẩn ma mị. "Tắt đèn kể chuyện ma" là[…]
Sách Hay
Con Hậu bực bội nói với con Vua: "Này, tại sao tôi là người có quyền lực cao nhất ở đây, nhưng lũ quan lính kia lại cứ lăng xăng bảo vệ ông mà không thèm bảo vệ tôi thế hở?" Vua trả lời: "T[…]
Truyện ngắn