Ơ, hóa ra đều là người quen cả!
Bình chọn: 294
Bình chọn: 294
Hai hôm sau, Nguyệt nói với Tiệp: "Chắc em phải về rồi, bố mẹ em nói đằng nào cũng phải về". Tiệp nói: "Xe đâu mà về?". "Đứa em họ em nó đi xe máy lên đón". Tiệp chỉ biết ậm ừ, trong lòng buồn rười rượi.
Buổi chiều, cậu em họ của Nguyệt đến. Cậu vừa bước vào nhà, Thảo đã hét lên: "Anh Hải, sao lại là anh?". Hải ngạc nhiên nhìn Thảo, người học cùng lớp tại chức buổi tối với anh. Hải lúng túng, bởi anh đã để ý đến Thảo từ lâu mà chưa một lần dám nói chuyện cùng cô. Thảo cũng đỏ bừng mặt vì đời nào cô không chú ý đến người bạn cùng lớp bảnh bao, hiền lành như Hải nhưng đâu có cơ hội để tiếp xúc, Nguyệt nhìn thấy sự lúng túng của hai người, cười vang: "Hóa ra đều là người quen".
Tối ấy, cả gia đình Nguyệt có bữa cơm đông đúc, đầm ấm. Thấy mấy đứa thân thiết với nhau, ông bà Hòa vui lắm. Sáng hôm sau, khi Nguyệt và Hải chuẩn bị lên đường thì Tiệp có ý kiến: "Tôi với em Thảo mai cũng xuống thành phố rồi. Hay bây giờ, tôi với em Thảo cùng đi, ghé qua nhà cô Nguyệt, cậu Hải chơi cho biết nhà. Sau đó chúng ta xuống thành phố luôn". Mọi người đều đồng tình với ý kiến của Tiệp và rậm rịch chuẩn bị đồ đạc lên đường.
Ông bà Hòa căn dặn hai con: "Đến nhà người ta phải chững chạc nha. Nhất là thằng Tiệp, đừng có rụt rè, bẽn lẽn đấy". Thảo mỉa mai: "Anh ấy hết rụt rè rồi bố mẹ ơi, vừa gặp người ta mấy ngày mà công khai đòi đi theo đấy thôi!". Tiệp "chọi" lại em gái: "Còn cô, gặp chưa được một ngày đấy". Cả mấy cha con mẹ con cùng cười.
Chỉ khổ cho ông bà Hòa, cuối năm cuối tháng mà hai đứa con đã ỳ èo chuyện cưới hỏi. Ông bà suốt ngày phải đi nhờ thầy này, thầy nọ xem đứa nào được cưới trước. Cái Thảo thì đòi anh trai phải nhường em gái, còn Tiệp kêu mình già rồi, phải cưới trước...

Đừng tự làm tổn thương chính mình
Đôi khi trong lúc cố gắng làm tổn thương người khác, chúng ta chỉ làm tổn thương chính mình mà thôi. Một đêm một con rắn trong khi đang tìm kiếm thức ăn, bò vào một xưởng mộc. Người thợ mộc[…]
Truyện ngắn

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò và quê mùa như tôi cả. Suốt ba tháng, tâm lý sợ hãi và bị bỏ rơi khiến tôi gần như đứng bét lớp... Cách đây đú[…]
Truyện ngắn

Lúc nào mẹ cũng nói mẹ bị bố lừa. Nói theo ngôn ngữ bây giờ thì đây được gọi là tình yêu chớp nhoáng. Hồi ấy bố thật quá cao tay khi quen mẹ chưa được 2 tháng, khi mẹ còn chưa có mặt phòng đ[…]
Truyện ngắn

Kiếp sau vẫn nguyện làm chồng em
Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý […]
Truyện ngắn

Một câu chuyện bí ẩn từ những giây phút đầu tiên và gay cấn cho đến những giây cuối cùng. Liệu sau thù hận, tham vọng, tình yêu có thể chiến thắng mọi thứ? Hắn là Ken – là con át chủ bài củ[…]
Sách Hay
Tôi yêu em, một tình yêu chân thật từ tận đáy tim, đó là một mối tình đã làm tôi đau đớn đến tận bây giờ khi đã đi qua một dãy hàng dài yêu nhớ mong đợi, tôi vẫn cứ nhớ về em. Bước ngập ngừ[…]
Tâm Sự

Cái gọi là "ông xã" đó chính là tiếng chuông điện thoại trong nhà vang lên thì sẽ la lên "Điện thoại!" chứ không bao giờ tự tay đi nhấc điện thoại cả. Có một ông chồng chạy từ phòng khách và[…]
Truyện ngắn

Người ta nói rằng người lạc quan là người cô độc vì họ lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ, cố mang lại niềm vui cho mọi người. Ngày xửa ngày xưa, có một chú hề làm nghề mua vui cho mọi người. Chú kh[…]
Truyện ngắn