Nước mắt bên bến sông
Bình chọn: 291
Bình chọn: 291
* * *
Hôm nay, tôi ra sông Thẫm và gặp chị Liên ở đó. Chị ngồi bên bờ kè đá, khẽ thả xuống sông mấy bông cúc trắng. Sau đó chị ngồi bó gối, mắt xa xăm nhìn theo mấy bông hoa cúc đang chầm chậm trôi. Thấy tôi, chị hỏi:
- Ra đây làm gì vậy Hân?
Em ra ngồi một lúc cho mát thôi. Còn chị tự dưng sao lại mang cúc trắng ra đây? Hôm nay, đâu phải ngày rằm.
Lặng im một lúc, chị trả lời:
Chị muốn tạm biệt anh Huy, muốn nói với anh ấy rằng hãy yên lòng vì chị sắp lấy chồng rồi. Lấy một người yêu lòng vì chị sắp lấy chồng rồi. Lấy một người yêu thương chị thực lòng. Đừng nặng lòng vì chị nữa. Và chị cũng sẽ không nặng lòng về anh ấy nữa.
Như đang vô thức tôi hỏi chị:
- Chị có hối tiếc không, chị Liên.
- Vì sao?
- Vì nếu chuyện của anh Huy không xảy ra có lẽ chị đã không gặp nhiều trắc trở như vậy. Đã không phải...
- Đã không phải mang tiếng sát trai và lấy một người đàn ông có một đời vợ đúng không?
- Đã có lúc chị rất giận anh Huy. Thầm trách anh ấy không biết nhiêu lần là tại sao anh ấy làm như vậy. Dẫu chị có yêu Huy đi chăng nữa, thì việc mạo hiểm tính mạng để chứng tỏ tình yêu đó vẫn là một việc làm dại dột. Việc có một người sẵn sàng chết vì yêu chỉ lãng mạn trong tiểu thuyết mà thôi. Nếu chuyện đó xảy ra với em, thì em sẽ thấy nó là một bi kịch. Chị chắc rằng nếu được lựa chọn Romeo sẽ không muốn Juliet chết cùng mình mà chàng sẽ muốn cô ấy sống thật hạnh phúc.
- Vậy chồng chị có biết chuyện của anh Huy không?
- Có. Lúc hỏi cưới chị, anh ấy bảo rằng: "Không phải anh sợ bị em hại chết, mà là em có sợ bị anh hại chết hay không? Cùng lắm thì cả hai đứa cùng chết cho công bằng. Nhưng anh chắc rằng hai chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc. Để chứng minh rằng những điều xảy đến với chúng ta chỉ là chuyện không may mà thôi". Đã có rất nhiều người trong đó có cả bác Thục- mẹ anh Huy khuyên chị hãy quên đi mọi chuyện, rồi tính việc trăm năm, đừng để lỡ dở cả đời vì người đã khuất. Nhưng chị vẫn không sao quên được. Mãi cho đến khi chị nghe được những lời đó của anh Khánh- chồng sắp cưới của chị. Chị mới không nghĩ nhiều về chuyện của anh Huy, cũng không tự trách bản thân rằng tại sao năm ấy không từ chối tình cảm của cả hai người bạn thân từ ban đầu để chuyện buồn xảy ra nữa. Nếu đã nghĩ rằng trên đời có sự an bài thì chị không lận đận vì chuyện của anh Huy cũng sẽ lận đận và một lý do khác. Nghĩ như vậy sẽ nhẹ lòng hơn.
* * *
Chia tay chị tôi không biết liệu chị có quên hết chuyện buồn để đến với một tương lai mới tốt đẹp hơn không. Nhưng đám cưới chị xe hoa không đi qua bến sông mà chọn một con đường vòng.
Lê Thị Quỳnh Anh
"Có những kỷ niệm vội qua đi như những cơn mưa" 1. Mẹ bảo tớ rằng lúc còn nhỏ tớ sinh ra ở Sài Gòn, ở đó được vài năm thì gia đình tớ chuyển ra bắc sống. Trong những miền ký ức sâu thẳm củ[…]
Truyện ngắn
Tôi đồng ý ngay, vì sợ cô ấy đổi ý. Nhưng hơn hết, là tôi không nỡ từ chối kết bạn với một cô gái dễ thương như vậy. Mai Lần đầu tiên Tôi gặp Hoàng lần đầu tiên ở nhà sách, khi thấy cậu ấ[…]
Truyện ngắn

Không gì bằng 1 buổi chiều thật đẹp, cậu con trai được ngồi xuống một góc mái nhà, và ngắm hoàng hôn. Cứ như thế cho đến khi những quầng đỏ trên trời dần biến mất. Mặt trời đã lặn, êm ả. Nó […]
Truyện ngắn

Thì ra là quà bên B tặng lại chính là em thư ký này sao? Hắn chợt trâm ngâm suy nghĩ. Đúng là chúng nó chỉ mà tâng bốc lên thôi. Đã là thư ký dạn dĩ cỡ này rồi thì làm sao mà còn "trinh" cơ […]
Truyện ngắn

Đôi khi con người ta cứ mải mê lao mình vào cuộc kiếm tìm hạnh phúc để rồi có lúc chợt nhận ra rằng hạnh phúc đang ở ngay dưới chân mình nhưng lại không có đủ can đảm và không đủ dũng cảm để[…]
Truyện ngắn

Nó thấy mình lạc, lạc giữa cuộc đời chính nó, giữa những sự sắp đặt trớ trêu của tạo hóa. Đó là những ngày tháng năm nó mới học lớp Hai. Những đêm tối nằm yên lặng trên chiếc giường nhỏ dướ[…]
Truyện ngắn

London thì nhiều lời đồn đại... Họ đồn anh là kẻ đã giết chết vị hôn thê. Và nàng theo dõi anh, vì tò mò. Họ đồn nàng sẽ ngã vào vòng tay hoàng tử Nga. Và anh theo dõi nàng, vì vận mệnh quốc[…]
Sách Hay

Góc phố nhỏ ướt át, cơn mưa lấp lánh những giọt vàng. Phố đêm vẫn ồn, vẫn tráng lệ lắm, đường về đông nghịt người mà cái lạnh chẳng chịu rời ai. Nơi xứ xa, nó bắt gặp giọng miền Trung quê nh[…]
Truyện ngắn