Nước biển
Bình chọn: 358
Bình chọn: 358
(BlogRadio.Yn.Lt) - Thủy, em về nhà mẹ đi!
- Không!... có chết em cũng không về.
***
Cô tên Thủy, mạng Đại hải thủy, là nước nơi biển lớn, có thể dung chứa được tất cả những hỷ, nộ, ái, ố của cuộc đời mình. Lòng đại dương tuy chứa đựng rất nhiều những cơn sóng ngầm, nhưng mặt biển vẫn dịu dàng và quyến rũ.
Đêm trăng sáng, thứ ánh sáng rọi vào mặt biển lăn tăn gợn sóng tạo thành một lớp bạc chạy dài nơi bờ biển, đẹp mơ màng, cô đẹp nhất lúc về đêm...
Chiều buông, cô ngồi bên khung cửa, nhìn xuống một con kênh Nhiêu Lộc đang được quy hoạch nên ngày càng sạch và đẹp hơn. Điện thoại cô reo liên hồi, là Minh gọi, cô để đấy không nghe máy, cô đang muốn yên tĩnh một mình.
Một cuộc gọi nhỡ... hai cuộc gọi nhỡ... năm cuộc gọi nhỡ. Cô vẫn không quan tâm, cô đang bận chạy theo những dòng suy nghĩ của riêng mình. Có tin nhắn của Minh.
"Em nghe máy nhanh lên, có việc rất hệ trọng"
Điện thoại lại reo và cô ngoan ngoãn nghe máy.
- Gì vậy?
- Thủy, em về nhà mẹ đi!
- Không!... có chết em cũng không về.
- Nghe anh nói đã, về đi, mẹ em có thể sẽ không qua khỏi ngày hôm nay.
Thủy ngỡ ngàng, giọng rung rung.
- Anh nói gì, bà ấy làm sao?
- Nghe anh nói, về đi, đừng để những hận thù làm trái tim mình chai sạn, dù sao thì đó cũng là mẹ em.
Thủy buông máy, mắt ráo khoảnh, không cảm xúc, không trọng lượng. Trong điện thoại, tiếng Minh vẫn réo in ỏi "Thủy... Thủy".
***
Căn nhà được lợp bằng mái lá, nơi có một gia đình gồm năm người sinh sống. Hằng ngày cha cô đạp xích lô, còn mẹ thì đi bán những trái bơ lấy từ Buôn Mê Thuột về bán. Mỗi chiều khi đi học về, cô thường phụ mẹ ra chợ, bán cho mẹ hai chục ký bơ thì mới được về.
- Mẹ, hôm nay con đau bụng, mẹ cho con nghỉ một bữa đi!
- Nghỉ rồi lấy cái gì mà ăn?
- Nhưng mà hôm nay con bị, con đau bụng lắm.
- Bị thì đau bụng là chuyện bình thường, có cái gì đâu mà nhăn nhó. Đi ra chợ bán lẹ lên, tao đập mày chết bây giờ!
Cô lẳng lặng ra chợ, sắp xếp những trái bơ tươi ngon bày giữa lòng lề đường để bán. Cái duyên buôn bán của cô khiến nhiều người thích, dù cho cô bán mắc hơn bạn hàng một tí nhưng người ta vẫn thích mua của cô.
9 giờ đêm, cô mang tiền về đưa cho mẹ.
- Mẹ, hôm nay bán được nhiều, mẹ cho con ít tiền mua băng vệ sinh nghe mẹ...
- Mua cái gì mà mua, của tao sài chưa hết, để ở trong kẹt tủ kìa, lấy mà xài.
Cô thở dài, bước vào trong tắm rửa. Đi lục cơm nguội.
- Mẹ... sao không nấu cơm, đói quá à.
Tiếng cán chổi quét nhà quất bốp vào đầu làm cô choáng váng.
- Mày đừng có nói chuyện cơm nước với tao nghen, chút nữa ba mày về, ra ngoài chợ mà mua mấy cái hột vịt về chiên lên ăn, tao không có tiền.
Khuya, hai cha con ngồi bên mâm cơm với vài miếng dưa leo và hai cái trứng chiên, bữa cơm vẫn ngon lành trong ánh mắt người cha nhìn con gái. Mẹ cô đang qua nhà người hàng xóm đánh bài tứ sắc xanh đỏ. Đó là năm cô 13 tuổi...
Ngoại đi Mỹ, sau hai tháng ngoại đã gửi tiền lo cho cha mẹ cô đầy đủ hơn. Căn nhà giờ đây thành một cái xưởng may nho nhỏ, do cha cô cùng hùn vốn làm ăn với mấy người bạn. Cô đã là một thiếu nữ tuổi trăng rằm.
- Con quỷ, mày trù cái nhà này chưa đủ hay sao. Nhìn cái mặt mày là tao muốn điên rồi.
Cha cô đi lấy vải về, thấy mẹ cô đang la lớn tiếng giữa nhà, vội hỏi
- Cái gì nữa vậy, sao suốt ngày bà với nó như mẹ ghẻ con chồng vậy?
- Ông coi đó, nó có bầu, coi có lộn ruột không?
Cha cô mắt trợn ngược.
- Cái gì? Mày...
Thủy ngồi chết lặng, cái thai được 6 tháng đang tượng hình trong cơ thể mình mà cô không hề hay biết.
- Ông coi có con ai như nó không, nhà đang làm ăn, mà đi ăn nằm với thằng nào, giờ để có bầu, cái bụng nó như vậy đó. Mà nó giấu tui với ông... thiệt... mày chết... mày chết đi...
Mẹ lao vào đánh cô xối xả. Cha cô kéo bà ra...
- Nói cho ba biết, tại sao lại như vậy?
Thủy đứng im người, chịu đựng cơn thịnh nộ của cha và mẹ mà không nói được câu nào. Cha cô sau một hồi cố gắng hỏi nhưng cô vẫn không nói, tức quá ông dùng tay đánh tới tấp vào Thủy, dùng chân đạp thẳng vào bụng, cô đau đớn, gục ngã xuống nền nhà, máu đang loan ra sàn, đỏ bầm...
***
Minh đang ngồi chải tóc cho Thủy, anh khựng lại khi phát hiện vết sẹo trên đầu cô.
- Vết sẹo này có từ khi nào vậy?
Cô mỉm cười, lấy cây lược từ tay Minh chải tiếp mái tóc dài óng ả.
- Đó là kỷ niệm mà mẹ tặng cho em đấy!
- Em đừng chua chát như vậy, hãy trải lòng ra với anh được không?
Thủy im lặng, cô ngồi bó gối trong căn nhà trọ của mình.
- Anh yêu em, yêu tất cả những gì xảy ra trên cơ thể em.
Thủy nhìn Minh, cảm động, cô giải bày.
- Một thời gian sau sự cố đó, gia đình em làm ăn thất bại. Mẹ đ

Hai đứa nó cứ ngồi đó. Mặc cho những hạt mưa lạnh tanh rơi xuống và thấm dần vào da thịt, rửa trôi những giọt nước mắt, rửa trôi cả những mảng buồn đã bám rễ trong long con bé từ những ngày[…]
Truyện ngắn

Hắn gọi tôi là "Phù thủy tai quái". Đơn giản là vì dù hắn có sử dụng chiêu trò nào đi nữa thì tôi vẫn phát hiện ra những "Romantic love story" của hắn. Sau đó là những cuộc gặp gỡ bí mật vớ[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc thật đa dạng và muôn màu muôn vẻ. Có lẽ vì vậy nên chúng ta ta cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi mà tất cả người dân của đất nước dưới sự trị vì của tướng Orangu, đều được hạnh […]
Truyện ngắn

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn

Đừng như cốc nước nhỏ, hãy là mặt hồ lớn!
Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống c[…]
Truyện ngắn

Nếu có một gã trai hư yêu bạn...
Nếu có một gã trai hư yêu bạn... Trai ngoan âm thầm theo đuổi bạn, trai hư tuyên bố sẽ theo đuổi bạn, vì hắn biết làm như thế hắn sẽ được chú ý hơn, và cho mấy gã trai ngoan khiếp vía. Hắn[…]
Truyện Blog
Bà có sáu người con nhưng mỗi bố là con trai lại đi thoát ly . Các cô lớn lên lần lượt lấy chồng.Người ở xa thì cũng phải đi nửa ngày trời, người ở gần cũng cách vài cánh đồng. Tuổi già như[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống cứ trôi qua theo ngày tháng rộng dài và những trang nhật ký này nối những trang nhật ký khác. Ngày... Mùng sáu Tết, cả bọn rủ nhau đi Yên Tử, nghe nói năm nay có cáp treo, đỡ p[…]
Truyện ngắn

Từ yêu đến thương - Nguyễn Phong Việt
Nếu cuộc đời này suôn sẻ nước mắt biết dành cho ai Nếu như Đi Qua Thương Nhớ để lại trong bạn nỗi ám ảnh, sự cay đắng, thì đến với Từ Yêu Đến Thương sẽ mang lại cho bạn những thi vị ngọt ng[…]
Sách Hay
"Chị không có cảm xúc gì về mẹ sao?"
"Sao chị hay viết báo, chị viết về rất nhiều thứ về nhiều người nhưng sao chưa lần nào em thấy chị viết về mẹ, chẳng lẽ chị không có cảm xúc gì về mẹ sao"... Nghe em gái hỏi như thế con ch[…]
Tâm Sự