Nửa đời cô quạnh
Bình chọn: 367
Bình chọn: 367
Cả quả núi sụt xuống, cái hầm quặng sập luôn.
Hầm sập lấp kẻ xấu số, lấp cả người chồng tội nghiệp với bao nỗi lo toan, người cha chưa thực hiện lời hứa với con gái đầu.
Cho dù nỗ lực hết mức và cả những loại máy móc. Người ta vẫn không thể kéo được Giang về cho cô.
Kể từ khi làm đám tang cho Giang xong, người ta chưa bao giờ thấy Phương Hoài khóc dẫu rằng cuộc đời cô từ đó bước vào bể khổ. Nhà chồng hắt hủi hai mẹ con cô. Họ nói, cô đã hại con họ chết bất đắc kỳ tử như thế. Cô ôm đứa nhỏ gởi ngoại gạt nước mắt, tha hương cầu thực, hi vọng của cô không còn gì ngoài đứa con thơ dại, cô một mình một bóng đi giữa dòng đời cơ cực cũng mong kiếm tiền để nuôi nó khôn lớn.
Mười bảy năm là đủ dài để một đứa trẻ trưởng thành, nhưng lại là quá ngắn để quên đi nỗi đau thương mất mát. Nhiều khi nhìn về hướng núi, cô vẫn nghĩ có thể Giang - chồng cô vẫn dõi theo cô trên từng ngã đường cô bước, nhưng âm dương cách trở, làm sao được trùng phùng. Cũng có nhiều người thương cho hoàn cảnh, hỏi sao cô không đi thêm bước nữa, cô bảo rằng cô không thể yêu ai nhiều hơn tình yêu cô đã dành cho Giang. Tình yêu - hai chữ tình yêu đối với người khác vẫn còn mơ hồ lắm, ảo mộng lắm, nhưng với cô nó hiện hữu ngay đây, nơi tình yêu nảy nở, nơi tình yêu thăng hoa, đơm hoa kết trái, rồi đau đớn mãi mãi.
Chiều nay, mưa to quá!
Nhưng, mưa tạnh rồi! ánh mặt trời lại ngời lên. Ánh nắng chiếu xuống làm sống lại mặt đất, sống luôn vài tâm hồn đang chết lặng dần trong lạnh buốt...
Chiều nay, Trà My đi lấy chồng... Nhìn đứa con rể cũng gắn cuộc sống với núi rừng, cô lại nhớ Giang và thương cô con gái mới lớn của mình quá...
Mai mốt ba đừng đến trường con nữa, tự con biết về được rồi! Đó là câu nói mà ông nhận được từ thằng con trai mình rất mực yêu thương. Đáng lẽ sau một buổi kiếm tiền mệt mỏi, ông đã có th[…]
Truyện ngắn

Đã hai mươi mùa nắng trôi qua. Đã hai mươi mùa mưa đổ xuống ngôi nhà nhỏ bên sông. Má vẫn âm thầm ngồi thở dài ngoài đầu hè, đôi mắt dõi về phương Nam mòn mỏi. Nắng đổ dài một vệt thăm thẳ[…]
Truyện ngắn

Một chiếc tàu bị đắm trong một cơn bão, và chỉ có hai người đàn ông có thể bơi vào một nơi nhỏ, khô cằn trông giống như một hòn đảo. Hai người sống sót này trở thành bạn thân. Họ không biết[…]
Truyện ngắn
Khai thật đi nào cô bé, rồi anh em ta sẽ tìm cách giải quyết!! Bao giờ cũng thế, Sandglass luôn bắt đầu "tiết nghỉ giải lao" bằng mẫu câu đầy hứa hẹn như vậy. Đối với Linh thì điều này đã[…]
Truyện ngắn

Thiên thần khuyên người xuất gia
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là người học caohiểu rộng ở nước Xá Vệ, đại danh lẫy lừng. Tuy không ngại gian khổ đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng Ngài chưa hề cảm thấy mệt mỏi, vẫn bất kể ngày đê[…]
Truyện ngắn

Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng đạt đến một chuẩn mực nào đó, mà ở việc chúng ta gọi cái gì là hạnh phúc. Ở khu chung cư tôi sống, cứ 10 hộ chi[…]
Truyện ngắn

Dẫu sao cũng đừng sợ hãi con người
Em mười bảy tuổi, ngoan hiền và trong sáng. Đi học rồi về nhà. Không dùng điện thoại di động. Nhưng bỗng dưng em phải trải qua một tuần ác mộng... Cửa sổ offline ở YM đầy ắp những lời cợt n[…]
Truyện Blog
Audio Một đêm kia, ông gọi cô bé đến bên cạnh và thều thào: "Con gái, con hãy cứ tiếp tục ước mơ. Đừng để cho ước mơ của con chết theo cha. Hãy hứa với cha đi con". […]
Truyện ngắn

Cho đến bâygiờ, con trưởng thành hơn và đã nhậnra một điều...thì ra người lớn cũng haynói dối. Mẹ ơi! Thỉnh thoảng con vẫn nói dốimẹ...Lúc đang dạo phố với bạn, mẹ gọiđiện, con nhanh nhảu: […]
Truyện Blog