Nơi mùa xuân chưa đến
Bình chọn: 396
Bình chọn: 396
Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt mầm và nuôi dưỡng nó một cách tận tâm, bằng tất cả những gì ta có. Mùa xuân sẽ lại đến. Thật đấy! Nó sẽ đến...
***
- Tắc quá anh ạ.
- Ừ! Tắc thật, bố khỉ, rẽ 3 lối rồi mà không thoát. Sao chiều 30 rồi mà vẫn đông thế nhỉ.
Tôi lắc đầu ngán ngẩm nhìn cái cảnh chen chúc nhau, người phi lên vỉa hè, kẻ lao lên chặn đầu xe bus, đường 2 chiều giờ thành 1, còi xe inh ỏi. Chẳng ai chịu nhường ai nấy nửa mét đường. Cái cảnh quen thuộc ngày nào chẳng có, cũng đâu còn bỡ ngỡ gì. Đổ lỗi hết cho ý thức người dân cũng không hẳn, một phần vì đường xá ở ta kém quá, người thì đông mà hạ tầng thì hẹp. Chịu!!!
Mà thôi không bàn đến vấn đề này nữa, nói đến những cái ổ voi, ổ gà, ổ vịt hay đào bới xới lấp thì đến tết năm sau còn không hết. Tôi vỗ vai bảo thằng em rẽ vào quán nước ven đường:
- Vào kia làm cốc trà ấm đã, hẵng sớm, lát cho bớt bớt người rồi đi em ơi.
- Vâng, anh vào ngồi trước đi để em quay xe, hơi đông.
- Ok!
Tôi vào ngồi một lát, co ro đưa 2 bàn tay vần đi vần lại cốc trà cho đỡ buốt. Năm nay tết lạnh thật. Gió mùa về tăng cường đợt thứ 3 liên tiếp rồi. Chưa vợ con gì, chả biết có trụ qua được mùa đông này không. Mọi năm tôi thường đi xe máy về quê, năm nay thằng em tôi được nghỉ sớm nên về trước, lại lắm thứ lỉnh kỉnh nên đưa xe cho nó đèo về. Chưa năm nao tôi về muộn thế này, mọi năm toàn hăm bảy, hăm tám, cùng lắm sang hăm chín là mũ áo, khăn quàng, balo lên xe phi về rồi. Năm nay hẳn 30. Nhiều việc quá. Năm hết tết đến, còn dở việc nhưng vứt đấy đã, về không trễ buổi tất niên gia đình. Phí lắm!!!
- Đào năm nay đẹp anh nhỉ. Lắm hoa thế!
- Ừ! Ngồi đi. Cho cháu cốc trà ấm nữa cô ơi...
Thằng em loay hoay mãi mới tạt được vào quán. Sinh viên có khác, nhìn nó gầy gò thật. Trước thời tôi sinh viên cũng thế, tay chân nhìn chả khác nào que tre với ống điếu. Còm nhom, mì tôm dã chiến hàng nửa tháng cơ mà. Mà hồi ấy ăn xong tôi toàn ngồi thở, chứ có vác được cái thân đi làm thêm kiếm tiền như thằng em này đâu. Lười thối thây, trẩy cả xác ra. Ra trường thì lại đâm đầu vào công việc, làm mãi không hết.
Trưa nay hòm hòm việc, tôi lếch thếch ra đầu ngõ bắt xe bus ra bến xe về nhà. Bao nhiêu lời chào mời từ cánh xe ôm tôi từ chối tất, chả hiểu sao tôi lại bị thu hút bởi thằng bé này. Nó đứng xa và tụt hẳn vào một góc so với mấy cái xe dựng ở ngoài. Mình đi qua nó còn không thèm chèo kéo, chỉ lí nhí trong miệng: "Anh ơi xe ko?" Nó mặc cái khoác mỏng, bên trong là sơ mi trắng cũ đã ngả vàng, kiểu học sinh, còn cả phù hiệu trường ở ngực. Tôi đoán là sinh viên đi làm thêm, bị mấy ma cũ bắt nạt nên mới phải đứng cái chỗ tù mù đến tù tội thế này.
Thực ra cái nhìn thiện cảm ban đầu với một ai đó rất quan trọng. Tôi vẫn không rõ nó xuất phát từ đâu, nhưng chắc hẳn ở đây có sự đồng điệu, sự phản ánh nào đó của tấm gương từ tâm hồn mình. Đôi khi nó chẳng đúng, nhưng ngại gì mà không mở lòng chấp nhận nó thử một lần. Tôi quay lại bảo nó chở ra bến trước mấy con mắt nhìn ganh ghét của đám người xe mé ngoài đường. Và rồi đi một đoạn đã gặp ngay cái đám tắc tịt chết tiệt kia.
- Sinh viên hử?
Làm ngụm trà tôi quay sang hỏi nó.
- Vâng, em sinh viên trường Y năm 3.
- Đa khoa à? Hay cổ truyền?
- Đa khoa ạ.
Nó cũng bạo dần lên.
- Ừ, đa khoa tốt đấy, giống ku em trai anh ở Hải Phòng. Mà sao giờ còn chưa về giúp thầy bu chuẩn bị tết? Sinh viên ở lại đây làm gì?
Nó thở dài, nhìn ra đám đông xe cộ một hồi khá lâu như cái bế tắc ấy nó chen vào trong lòng, chen vào cả ánh nhìn không thoát ra được.
- Em làm gì có nhà mà về nữa anh. Em ở đây qua tết đã mấy năm nay rồi.
- Sao lại không có nhà? Ai mà chẳng có nhà chứ. Mày đùa anh sao?
- Vâng, trước thì em cũng có nhà. Nhưng đó là chuyện trước kia, bây giờ thì ... Thôi! Chuyện nói ra thì dài lắm. Nói ra, sợ mất thời gian của anh.
- Mày cứ nói đi, anh nghe, ngoài kia đường còn tắc, cũng có đi được đâu. Nói anh nghe xem nào.
Nó đưa mắt nhìn tôi, rồi cười. Tôi cũng cười. Rồi nó yên lặng dần, quay đi.
- Quê em ở Ninh Bình, huyện Nho Quan. Xa lắm. Muốn về quê cũng phải xe pháo rồi cuốc bộ, nửa ngày mới đến nơi. Nơi duy nhất còn lại của em có thể về là nhà bà ngoại, nhưng bà em mất rồi, em phận con cháu, chẳng giữ được. Mẹ em làm lẽ ở huyện khác từ năm 17, mẹ em nói đúng hơn là chỉ như con ở cho người ta thôi, hầu hạ đủ việc, nhà chồng chẳng ai đoái hoài gì. Lúc sinh ra em thì đứa con bà cả bị đậu mùa lăn ra chết, thế là mẹ bị gán cho cái tiếng mang điềm xấu đến cho gia đình họ. Nhà chồng hắt hủi, đuổi đi không cho ở nữa. Mẹ bế em về ngoại lại bị ông ngoại đuổi đi tiếp. Cùng cực, chẳng biết phải đi về đâu. Thương con thương cháu, ngoại dọn cho cái góc bếp 2 mẹ con ở tạm bợ qua ngày.
Haizzz...!!! Đúng là mỗi nhà mỗi cảnh, người ta s
Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như ngay từ đầu Thoa hiểu rằng Thoa là một phụ nữ trước khi là một bà tiến sĩ, một trưởng khoa oai vệ thì có lẽ Thoa đã khá[…]
Truyện ngắn
Thưa ông, tôi là một kẻ hèn, vì sau đó tôi đã xin từ chức một cách êm thắm, không nêu một lý do nào. Tôi đi du lịch. Than ôi! Sự quên lãng đâu có nằm trên đường thiên lý. Làm điều gì để chuộ[…]
Truyện ngắn

Ba năm trước, Ashley con gái tôi bị ung thư. Sau cuộc đại phẫu thuật, con bé trở nên nhút nhát và đầy nghi ngại với thế giới xung quanh. Điều đó làm tôi rất buồn. Ba năm trước, Ashley con g[…]
Truyện ngắn

Giờ đây tôi phải một mình bước tiếp trên con đường học vấn và cuộc sống mưu sinh của một cô gái nghèo nơi đất khách quê người. Tất cả rồi sẽ qua hết, phải không Ngoại? Rồi con sẽ trở thành […]
Truyện ngắn

Cô bảo "Tình cảm là thứ để cảm nhận chứ không phải để phán xét đâu con!". Thế nên tôi nghĩ, dù ít nhiều trên đời này cũng có cái gọi là tình cho không, đôi khi người ta cho mà không biết. T[…]
Truyện ngắn
Năm lớp sáu, hai thằng được xếp ngồi cạnh nhau. Cả hai đều lầm lì ít nói nên chẳng thằng nào thèm bắt chuyện với thằng nào. Mãi tới một hôm thằng này thấy thằng kia ôm mấy cuốn truyện tranh […]
Truyện ngắn

Chúng ta ít may mắn gặp được những người đàn ông sâu sắc, hiểu mỗi mất mát là một thứ quà tặng của đời sống. Chúng ta lại rất hay gặp đàn ông đòi hỏi vợ đã đảm đang lại còn phải gọn gàng duy[…]
Truyện Blog
Đêm đó đã rất khuya, một đôi vợ chồng cao tuổi tìm đến một khách sạn ở khu du lịch hỏi thuê phòng. Người lễ tân, một thanh niên trẻ nhã nhặn đáp: "Xin lỗi, khách sạn chúng tôi đã kín khách, […]
Truyện ngắn