Nó là em con
Bình chọn: 383
Bình chọn: 383
Suốt quãng đường nó nói như một con vẹt, làm tôi ù hết cả tai. Có lúc tôi quát "Im lặng", nó lặng thinh được vài phút rồi lại thế. Nó làm tôi tức chết đây mà. Khi đến cổng trường, tôi thả nó xuống. Con bé chào tôi, tôi vờ như không để ý rồi cứ thế phóng xe đi. Được một đoạn tôi ngoảnh lại, tôi giật mình khi thấy con bé miệng tươi cười vẫn đang nhìn theo tôi. Tôi như vừa bị bắt quả tang nên vờ lảng nhìn chỗ khác và cắm đầu đạp.
Những ngày sau đó vẫn vậy. Tôi thực sự ngán ngẩm khi cứ phải đưa nó đến lớp như thế lắm rồi.
Có một sáng, hôm đó cả bố và mẹ đều bận nên dặn tôi trưa đi học về nhớ đón Hồng Anh. Tôi chỉ ậm ừ. Nhìn trời âm u cứ như lòng tôi vậy.
Tan học tôi rủ mấy đứa bạn đi ăn ngô luộc để cố tình kéo dài thời gian cho nó chờ một trận. Hết ăn ngô rồi lại ăn chè, từ đó giờ cũng hơi lâu rồi. Thấy trời kéo mây đen như sắp có cơn mưa nên mấy đứa vội vã ra về. Dù đã đạp rất nhanh nhưng tôi vẫn bị ướt. Về đến nhà tôi ướt sũng, người run lên vì lạnh. Vừa ngồi xuống ghế thì tôi lại đứng bật dậy như lò xo, tôi quên mất là chưa đón Hồng Anh. Tôi lo lắng rồi phóng ngay xe ra trường nó, đến nơi cổng trường đóng, sân trường không một bóng người. Đường cũng vắng tanh. Tôi định quay xe đi lên phía trên xem con bé có chạy trú ở đâu không thì thấy nó ngồi co ro ở góc tường, người nó ướt sạch. Tôi bực quát:
- Đồ ngốc, sao không tìm chỗ mà trú mà đứng ở đây!
Con bé ngẩng lên nhìn tôi, mặt mếu mó.
- Em sợ chị đến sẽ không nhìn thấy em.
Tôi lặng người không nói thêm được gì nữa chỉ bảo nó lên xe. Tôi và nó dùng chung cái áo mưa, con bé ngồi gần hơn mọi khi, hai tay nó ôm chặt eo tôi, mặt nó áp vào lưng tôi. Trời se lạnh mà bỗng dưng tôi thấy ấm áp đến lạ, không phải ấm người mà là ấm trong lòng, cái cảm giác này dễ chịu lắm, lần đầu tiên tôi thấy thế này. Mưa vẫn rơi suốt quãng đường. Khi xe tôi dừng trước sân, tôi cứ thấy nó ngồi lì trên yên xe không chịu xuống, khác với vẻ tinh nhanh của nó. Tôi bực mình quát:
- Không xuống đi định đợi tao bế à?
- Vâng. - Giọng nó như hết hơi. Nó lờ đờ từ từ xuống xe, nó xách chiếc cặp nhìn nặng nhọc lắm. Vừa đến cửa nhà, nó đi lảo đảo rồi ngã lăn ra đất. Tôi hốt hoảng không hiểu chuyện gì bế vội vào giường, thay quần áo cho nó xong tôi sờ trán thấy nóng sực. Nó sốt rồi. Tôi thật sự hoảng. Tôi lấy chiếc khăn làm ẩm đặt lên trán con bé, tôi vẫn thấy mẹ làm như vậy cho mình mỗi khi ốm. Rồi tôi chạy xuống bếp đặt nồi cháo, mở ngăn tủ tìm thuốc hạ sốt nhưng chẳng có viên nào thế là tôi lại phóng xe ra ngoài mua trong lúc trời đang mưa. Về đến nhà thì nồi cháo cũng được. Tôi múc ra một bát bưng lên nhà.
- Hồng Anh, dậy ăn cháo rồi uống thuốc nhanh lên. - Tôi lay lay người con bé, mắt nó nhắm nghiền, môi tái nhợt. Gọi mãi nó mới uể oải mở mắt ngồi dậy. Tôi phải ép mãi con bé mới chịu ăn được mấy thìa, ăn xong cho nó uống thuốc và để nó nằm nghỉ. Lúc này con bé hiền và ngoan hơn bình thường, nếu cứ thế này có phải tốt không, tôi nghĩ bụng. Nó nằm đó đã mấy giờ trôi qua, lòng tôi nóng như lửa đốt. Lần đầu tiên tôi tự tay chăm sóc cho người khác, lần đầu tiên tôi biết lo lắng cho một ai đó, tôi thấy mình đã lớn thật rồi, có chút gì đó tự hào về bản thân. Và điều tôi lo sợ nhất đã đến. Bố mẹ tôi về, thấy nó ốm, hai người lo lắng lắm. Mẹ ngồi giường, cầm tay con bé mắt mẹ như sắp khóc, mẹ hỏi tôi:
- Em làm sao mà bị ốm vậy con? Hay là hôm nay con để em bị ướt?.
Tôi ấp úng:
- Dạ...con...con...
Vừa lúc đó nó tỉnh dậy, tôi đoán nó sẽ mách bố mẹ chuyện hôm nay. Tôi chết chắc rồi. Nó nhổm dậy nhìn tôi khiến tôi nổi gai ốc. Nó nói:
- Không phải tại chị đâu ạ. Do con không đợi chị đón mà về trước nên bị ướt. Mẹ đừng trách chị.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Coi như nó biết đều. Mẹ tôi ôm nó rồi liếc tôi, tôi giả vờ như vô tội.
Tối hôm đó mẹ vào phòng tôi, lúc đó tôi đang định đi ngủ. Mẹ ngồi xuống giường, mắt mẹ nhìn tôi trìu mến.
- Mẹ biết hôm nay con không đón em.
Tôi cụp mắt cúi xuống, mẹ nó tiếp:
- Bao năm qua con không thể mở lòng với em hay sao? Con ghét nó vậy à?
Tôi mím môi:
- Nhưng nó không phải là em con. Mẹ đâu có sinh ra nó. Từ ngày có nó bố mẹ chả quan tâm gì đến con cả.
Mẹ im lặng một lúc rồi nói:
- Bố mẹ gặp em trong một trại mồ cô.Nghe mọi người kể, chẳng ai biết bố con bé là ai. Người ta tìm thấy hai mẹ con họ ở trong một đường cống bằng bê tông. Người mẹ đã lạnh cứng và chết vì mất nhiều máu và vì lạnh, còn con bé đã khóc đến khàn cả tiếng.
Nói đến đây mẹ như sắp khóc.
- Bố mẹ thấy thương và thật sự yêu con bé nên đã nhận về nuôi như con đẻ. Con không thấy thương em sao?
Mẹ gạt vội giọt nước mắt rồi đứng lên, trước khi về phòng mẹ nói thêm một câu khiến tôi chạnh lòng.
- Em nó yêu qúy con lắm...
Chẳng biết sao nước mắt tôi cứ chảy dài và không ngừng. Suốt một thời gian dài tôi coi nó như cái gai trong mắt, tôi luôn nghĩ nó là nguyên nhân chia rẽ bố mẹ với tôi, tôi thườ

Nếu ông trời ban cho em một điều ước, em sẽ ước gì? Ừm...Nếu thật sự có một điều ước, em ước gì những khoảnh khắc hạnh phúc sẽ là mãi mãi. Vậy chị giúp em thực hiện nhé! Hằng là cô gái […]
Truyện ngắn
Sợ rằng tôi không hiểu điểu gì đang xảy ra, anh tôi vươn người sang và thì thầm, "Dì nhìn thấy xúc xích của bố, vì vậy bố tìm cách giết dì." Bố tôi quay sang chúng tôi và nói với giọng nghiê[…]
Truyện ngắn
Lần này thì tôi sợ thật, lầu bầu chê trách Naomi một tràng rồi mới gượng nằm cách xa Naomi. Khổ nỗi, cô bạn Naomi tai quái ngay lập tức lăn tới chỗ tôi làm tôi nằm thẳng đuột cứng đơ không d[…]
Truyện ngắn

Cho đi những gì ta không cần nữa thật dễ dàng nhưng phải tự nguyện rời bỏ những gì ta yêu thích thì thật vô cùng khó khăn, phải không nào? Tuy nhiên tinh thần đích thực của hành động cho đi […]
Truyện ngắn
Giờ đây tôi mới nhận ra rằng bấy lâu nay sự quan tâm của em dành cho tôi chỉ đơn thuần là tình bạn. Em tốt với tôi và tốt với tất cả mọi người khác nữa. Chỉ tiếc là tôi không nhận ra sớm hơn[…]
Tâm Sự

Em xin lỗi vì đã...lợi dụng anh
Viết cho những ngày đã qua... Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết khi anh t[…]
Tâm Sự
Quả là ngoài sức tưởng tượng. Thật tình tôi không nghĩ là cậu ta lại biến thái đến vậy! Nghe được câu trả lời không như mong muốn, tôi đứng dậy lẳng lặng ra về. Nói thật, mọi chuyện đã vượt[…]
Truyện ngắn
Tôi có ba đứa con. Nhưng từ trước đến nay, bên cạnh tôi luôn có hai đứa hoặc chỉ có một đứa. Đó là nỗi đau mất mát lớn nhất đối với tôi. Nỗi đau đớn đã ăn mòn vào tận trong tâm can, xương t[…]
Tâm Sự