Những vị du khách trứ danh
Bình chọn: 455
Bình chọn: 455
- Lạy Chúa, các cháu đấy à? Thế mà hôm qua cô cứ tưởng các cháu bị chết đuối rồi.
Chị Liôla đáp:
- Nếu chúng cháu mà chết đuối thì làm sao mà đi chu du vòng quanh thế giới được?
Mẹ kêu lên:
- Trời ơi, tôi vừa nghe điều gì thế này? Phải đánh cho bọn này một trận mới được.
Bố tôi can:
- Thôi, may mà mọi chuyện kết thúc tốt đẹp rồi.
Bà tôi bẻ một cái que và nói:
- Theo bà thì vẫn cứ phải quật cho chúng một trận. Mẹ nó cho thằng Minca mấy roi, còn con Liôla thì để đấy cho bà.
Bố nói:
- Đánh đập không phải là phương pháp giáo dục tốt. Chẳng cần đánh thì cả hai đứa cũng đã hiểu là chúng vừa làm một việc ngu ngốc rồi.
Mẹ tôi thở dài và nói:
- Các con tôi dốt quá đi mất. Ai lại đi du lịch vòng quanh thế giới khi chưa thuộc bảng cửu chương và chưa học địa lý bao giờ!
Chúng tôi về nhà. Cả nhà ngồi ăn trưa. Bố mẹ cười phá lên khi nghe hai chị em tôi kể lại cuộc phiêu lưu của mình.
Còn anh Stepca thì bị mẹ anh ấy nhốt vào nhà tắm. Vị du khách trứ danh của chúng tôi phải ngồi trong đó suốt một ngày đêm.
Hôm sau, mẹ Stepca thả anh ấy ra. Chúng tôi lại đi chơi với nhau như không có việc gì xảy ra cả.
Có lẽ phải nói thêm vài lời về con Tudich.
Tudich ta đuổi theo xe ngựa một tiếng đồng hồ liền nên mệt lử cả người. Về đến nơi, nó chui vào nhà kho và ngủ một mạch đến chiều. Tỉnh dậy, nó ăn xong lại ngủ tiếp, và chẳng ai biết được trong giấc ngủ dài triền miên ấy nó đã mơ thấy những gì.
Về phần tôi, tôi mơ thấy một con hổ lớn, và tôi đã bắn nó chết tươi.

Em nói với anh: "Hôm nay quét cầu thang, suýt chút nữa thì em ngã". Cứ ngỡ rằng anh sẽ an ủi em rằng: "Em yêu, phải cẩn thận một chút chứ!". Nhưng anh lại nói: "Em quét chậm thì sẽ chẳng có […]
Truyện ngắn

Sao tôi thấy mình yếu đuối thế này, cái cảm giác đau lòng và ân hận cứ ùa vây lấy tôi... Vào một ngày cuối thu, lúc đó tôi khoảng sáu bảy tuổi, tôi ngồi ở bậc thềm trước hiên nhà để chơ[…]
Truyện ngắn
Một hôm, cô quyết định tỏ tình, mơ ước xây dựng một gia đình với anh. Cô rủ anh đi ăn khuya, trên đường về cô ôm anh và nói rằng cô yêu anh. Anh im lặng không nói gì. Thứ Hai, ngày 06.06.20[…]
Truyện ngắn

Trời ơi! Sao dám đưa xe cho thằng đó dẫn, nó bị khùng đó! Buổi sáng đầu mùa hạ rả rích những ngày mưa, con đường quê lầy lội vì cơn mưa lớn vừa tạnh, trời hưng hửng nắng. Nó cùng chị chạy […]
Truyện ngắn

"Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗi lực lớn nào, không cần với tay cao, c[…]
Truyện ngắn

Chỉ là nể mặt tình yêu mà thôi
Đàn ông ai nấy đều nghĩ rằng mình có óc hài hước, đó không phải lỗi của họ mà là lỗi ở phụ nữ. Khi mới quen, đàn ông cười cười nói nói, còn phụ nữ thì để lấy lòng đàn ông nên cũng toét miện[…]
Truyện Blog
Cha không nghĩ rằng con có thể đền đáp được cho người đó đâu...Nhưng con vẫn chưa được biết con ạ. Cậu sinh ra không có vành tai như bao người khác, trông vào gương thì trông rất là kì dị.[…]
Truyện ngắn
Quá khứ - hiện tại - tương lai của một tình yêu
Hà Nội, một ngày đầy nắng! Bất chợt, đêm có mưa ! Ngồi nghe "kiss the rain" chợt nhớ tới anh. Nhớ về những chuyện đã qua, nghĩ tới hiện tại và lo lắng cho tương lai.... Quá khứ: " Nắng" –[…]
Tâm Sự