Những ngày dịu dàng nhất
Bình chọn: 332
Bình chọn: 332
"Tao thích mày. Mày có giống như những đứa con gái khác, thích được con trai tỏ tình không Lam?"
Ghét những cô con gái nhà giàu chảnh chọe, Lam sống giản dị. Cô mở một quán cà phê nho nhỏ trên phố Phan Đình Phùng với giàn hoa giấy màu hồng phớt nở rộ trên ban công. Quán không rộng nhưng có gác xép chất đầy những chiếc gối ôm nhỏ xinh, những con gấu bông dễ thương, tấm bảng gỗ đính đầy sticker nhiều màu, chiếc radio cũ kỹ của ông nội Lam từ đời nào xếp gọn ghẽ trên bậc tường con con. Lam tỉ mỉ treo những bó hoa dại khô trên tường, vài ba bức tranh phố cổ Hà Nội mà người nào cũng thích mê, ngắm không mỏi mắt.
Quán chẳng có tên, nằm trên con phố rợp cây xanh nhưng vắng người. Ấy thế nhưng cuối tuần nào cũng đầy những cô cậu sinh viên, học sinh cấp ba ghé lại quán Lam. Họ thích đến không chỉ để uống cà phê mà còn muốn ngắm nghía vài ba cuốn sách Lam hay mua linh tinh trong lúc đi chơi xa về làm kỉ niệm hay những món đồ xinh xinh cô tự làm, bày rải rác trên bậc tường.
Người ta đến những ngày mưa để được cùng chị chủ dễ thương nói dăm ba câu chuyện không đầu không cuối, nhâm nhi cốc cà phê nóng hổi và ăn bánh bông lan xôm xốp Lam tự làm. Bản nhạc xưa cũ, buồn buồn da diết ngân nga từ chiếc radio cũ kỹ trên bực tường.
Why she had to go I don't know, she wouldn't sayI said something wrongNow I long for yesterdayYesterday love was such an easy game to playNow I need a place to hide awayOh, I believe in yesterday... (*)
***
Chi và Khôi lại cãi nhau. Khôi tìm đến Lam một ngày nắng dịu của mùa hè.
- Cô ấy vô lý hết sức, tao không thể chịu nổi cái tính đỏng đảnh ấy mất. – Khôi vờ như than thở, một tay nhón lấy chiếc bánh socola trên bàn đưa tọt vào miệng.
Ỏ phía đối diện, Lam đang bận bịu vuốt ve bộ lông xám tro rất ư là mượt của mèo Chanh. Con mèo nhỏ xíu chỉ nhỉnh hơn cái nắm tay người lớn đang dụi dụi đầu vào tay Lam, trông dễ thương hết sức.
- Này, mày có nghe tao nói gì không đấy!
Khôi hậm hực xách cổ Chanh thả xuống đất khiến con mèo nhỏ "Meow" một tiếng rõ to rồi chạy biến đi mất.
- Con gái sinh ra là để yêu chiều mà. – Lam mỉm cười dịu dàng – Nàng giận mày thực ra chỉ là muốn nghe mày năn nỉ xin lỗi đó thôi.
- Mày có như thế không, hả Lam? – Khôi bất ngờ nắm lấy cổ tay gầy guộc của Lam, cổ tay trống trơn không có lắc hay vòng vèo như tay người yêu cậu.
Lam giật mình, cô rụt tay lại, ngơ ngác nhìn Khôi:
- Mày nói gì... tao không hiểu...
- Mày có giống như Chi, thích được nuông chiều không Lam?
Lam hơi tựa vào thành ghế, tâm trí như trôi vào một ngày đã xa xôi lắm.
***
"Tao thích mày. Mày có giống như những đứa con gái khác, thích được con trai tỏ tình không Lam?"
Khôi thích Lam, sau những sớm đông lạnh thật lạnh, cậu giúi vào tay Lam gói xôi còn nóng hôi hổi. Sau những trưa hè mệt nhoài tập bóng rổ chỉ còn Lam duy nhất trên khán đài, với nụ cười tươi rói và tiếng vỗ tay trơ trọi giữa khoảng không vắng người. Sau những chuyến buýt chiều muộn, Lam dựa đầu vào vai cậu thiêm thiếp ngủ, Khôi nghe tiếng tim mình đập thật mạnh trong nhịp thở khẽ khàng của cô gái bên cạnh. Cả những chiều cô rủ Khôi trải chiếu trên sân thượng, cùng đọc truyện tranh, ngắm bầu trời toàn một màu lam dìu dịu cho tới tận khi những vì tinh tú lấp lánh giữa màn đêm đen dày. Tiếng cười của Lam lảnh lót như chuông ngân giữa những ngày dịu dàng nhất của năm Mười hai.
Lam không giống như những cô gái Mười bảy hồi ấy. Tay cô gầy xương nhưng biết làm bánh bông lan ngọt dịu, cô ít nói nhưng thuộc hàng nghìn câu chữ mà đến chính Khôi cũng không rõ, cô lặng lẽ, dịu dàng, thích nghe nhạc The Bealtes, thích mở một quán cà phê với gác xép và gối ôm, và nuôi một con mèo để đặt tên nó là Chanh.
Nhưng, Lam đã im lặng lâu thật lâu trước lời tỏ tình của Khôi vào một chiều thành phố đón gió mùa. Những ngày đông xa lơ xa lắc sau ấy, Khôi chẳng tìm thấy nụ cười Lam nơi khán đài quen thuộc, không nghe tiếng cô cười giòn giã trong khoảnh sân vắng lặng, sân thượng buồn hiu những chiều không Lam.
Tổng kết năm Mười hai, bọn con gái đứa nào cũng khóc òa và vội trao tay nhau vài dòng lưu bút nho nhỏ. Riêng Lam lặng lẽ ngồi ở bậc thềm dẫn ra sân sau, hai chân đu đưa, đôi mắt nâu ngơ ngẩn nhìn bàng xanh lá, mướt dày. Vài đốm nắng buồn hiu đậu loang lổ trên gương mặt góc cạnh của Lam.
- Lam... - Khôi đặt tay lên vai cô, ngồi xuống, và cùng im lặng.
Rất lâu sau, Lam khẽ nhúc nhích người, rồi đứng dậy cùng Khôi đi ngang qua những dãy lớp học, bày tay gầy lướt trên tấm cửa gỗ nâu sù sì. Tà áo dài của Lam khẽ bay phấp phới dưới vòm phượng đỏ rực.
***
Khôi tìm thấy Lam giữa Hà Nội thân thương. Nghe bạn quen giới thiệu, cậu tìm đến một quán cà phê không tên trên phố Phan Đình Phùng. Ngay tại khoảnh khắc Lam quay người lại, Khôi biết cậu đã tìm lại được bóng hình mảnh dẻ ấy.
Lam

Bà tớ có cái quán nhỏ lắm, gọi là quán cho oai chứ thật ra chỉ có cái bàn nhỏ bày mấy gọi kẹo và vài thứ đồ ăn của trẻ con mẫu giáo. Ấy vậy mà quán Bà tớ đắt hàng lắm, một phần vì ngay gần t[…]
Truyện ngắn

Tương kính như tân, cử án tề mi Vợ chồng coi nhau như khách quý, tôn trọng lẫn nhau mà giữ gìn hạnh phúc. Câu chuyện sau đây được trích từ sách “Đắc Nhân Tâm” của Dale Carnegie Bạn có biết[…]
Truyện ngắn

Ngay cả hai đứa con của cô cũng thấy hận mẹ, nhưng anh nói: "Cứ để cho mẹ con chơi, mẹ con đang phiền muộn đấy mà." Cô nghe rồi, quay mặt đi, khóe mắt cô bỗng dưng ươn ướt. Cô hiểu người đàn[…]
Truyện ngắn

Con người đúng là cần đến trí tuệ, nhưng nghĩ quá nhiều rất dễ sợ đầu sợ đuôi, cuối cùng mất đi dũng khí tiến lên phía trước, sẽ bị rơi xuống vực thẳm. Ngày xửa ngày xưa, có một ngọn núi và[…]
Truyện ngắn

"Bấy lâu nay ai cũng nghĩ học làm cúng tế còn kiếm được miếng ăn, ngụm uống chứ học chữ nhiều thì cũng chỉ tốn công sức mà cái chữ chẳng ăn được. Thì ra mày lại nghĩ khác, vậy là tao hiểu r[…]
Truyện ngắn
Giá mà tớ có thể trở về ngày hôm qua
Nhìn trời mưa bên ngoài, lòng tớ lại cồn cào khó chịu và thế là một tin nhắn được gửi đến cậu, vẫn số điện thoại cũ, không chắc cậu có còn dùng số đó không, nhưng tớ đã lỡ nhấn nút gửi mất […]
Tâm Sự

Ừ! Chuyện gì rồi chẳng sẽ qua. Chỉ là mỗi người có một cách riêng để vượt qua những nỗi đau trong đời... Năm đó, mẹ vừa nhận quyết định nghỉ hưu – chính thức chấm dứt hơn 25 năm dài làm gi[…]
Truyện ngắn

Người lớn và hành trình đến với sự cô đơn
Thế rồi có lúc chán nản với yêu thương, chán nản cả những cuộc tụ tập bạn bè quậy phá tưng bừng. Những tháng ngày mà chỉ đi đi về về một vài quãng đường nhất định, bắt đầu nhận ra số lần thở[…]
Truyện Blog