Những dòng lưu bút
Bình chọn: 444
Bình chọn: 444
Hóa ra không phải. Những trang giấy in hoa chìm bên trong vẫn trống trơn, còn thơm mùi mực. Hạ lật trang sau. Một tờ giấy gấp đôi rơi ra. Hạ cầm lên, nhìn lướt qua, rất nhanh, để biết đó là một bức thư. Chắc Vũ để quên trong cuốn sổ!
Hạ định gấp lại, đặt vào chỗ cũ để ngày mai trả lại cho Vũ. Nhưng tính tò mò thôi thúc Hạ. Mình chỉ muốn biết là thư của ai gởi Vũ hay thư của Vũ viết cho ai thôi mà! Hạ tự nhủ khi mở tờ giấy. Những hàng chữ nghiêng nghiêng, đều đặn, đôi chỗ viết hoa bay bướm, rất điệu. Rõ ràng người viết đã cố nắn nót.
Ôi! Không thể nào! Hạ dụi mắt, nhìn sững dòng đầu tiên:
GỞI XÙ!
Là Hạ? Thư gởi cho Hạ?
Trước hết, cho mình xin lỗi vì đã nói dối. Mình không nhờ cậu viết lưu bút. Mình chỉ muốn tặng cậu sổ này. Mình phải nói dối vì sợ cậu từ chối.Mình chọn cuốn sổ hơi màu mè này ( Hạ mỉm cười ) vì nó rất con gái. Cậu hãy viết vào đây bất cứ điều gì. Đó có thể là những suy nghĩ và trải nghiệm, những trăn trở và lo âu, những bực dọc và khó chịu, những cay đắng và muộn phiền, và tất nhiên, cả yêu thương và say đắm nữa... Khi đó, cậu sẽ không phải bắt trái tim nhỏ bé của mình mang vác những nhọc nhằn mà đôi khi cuộc sống đã đè lên vai cậu một cách bất công.Song, trước hết, mình muốn nói với cậu vài điều.
1. Xù ơi,
Cậu có biết, mình đã để ý, dõi theo cậu suốt thời gian qua? Thật ra, trước kia mình chả bao giờ để ý đến cậu đâu. Mình sợ, động đến cậu, cậu lại xù lên như một con nhím. Nhưng rồi, một lần, nghỉ giải lao giữa tiết, mình bắt gặp cậu đang nhìn ra ngòai. Ở đó có một con bướm đang đậu trên một bông hoa sao nhái. Trong mắt cậu khi đó chợt rực lên thứ ánh sáng kỳ lạ, giống như những tia nắng đầu tiên của mùa xuân, mềm mại và ấm áp. Môi cậu hé mở thành một nụ cười, khiến cả khuôn mặt cậu sáng ngời, rạng rỡ. Hóa ra, cậu cũng là người lãng mạn.
Lãng mạn ư? Hạ không biết mình có lãng mạn không? Nhưng Hạ rất thích nhìn ngắm thế giới xung quanh bằng con mắt của một kẻ thèm khát, để rồi mơ ước đủ thứ viễn vông. Những buổi tan trường, Hạ thích ngắm vầng mặt trời đỏ rực đang khuất dần sau những dãy núi xa, khao khát được một lần đi xa. Sau những cơn mưa rào mùa hạ, đám cúc dại đồng lọat nở hoa, trắng xóa hai bên đường. Hạ muốn được khóac lên mình chiếc áo dài mới, may bằng gấm Thái Tuấn, giống như nhiều đứa con gái trong lớp, thay cái áo vải xoa đã chuyển sang màu cháo lòng. Cái áo dài duy nhất mẹ may cho Hạ từ khi vào lớp 10, vừa nóng hầm hập, vừa ngắn treo, vừa chật đến độ đôi khi Hạ không dám thở mạnh. Hạ còn mơ ước có một căn phòng khách thật đẹp để khi Hạ đặt cái chai cắm những bông cúc dại lên bàn, mẹ không quay đi, lặng lẽ thở dài như vẫn thế...
2. Một hôm, vô tình mình nghe được cuộc đối thọai giữa cậu và cô giáo chủ nhiệm. Cậu từ chối khỏan học bổng dành cho học sinh nghèo, nói để cho bạn Thi vì nhà bạn ấy khó khăn hơn. Lúc đầu, cô giáo không chịu vì học bổng dành cho học sinh giỏi. Nhưng cậu cứ năn nỉ mãi, thế là cô giáo đành phải đồng ý. Và...Cậu đã mỉm cười.
Cậu biết không, khi cười, trông cậu đẹp hẳn ra. Lúc đó, mình thật sự ngạc nhiên và bắt đầu có những suy nghĩ khác về cậu. Hóa ra, dưới vẻ ngoài khó chịu và lạnh lùng của cậu là một trái tim nhân hậu. Mình thấy khâm phục cậu. Cậu chẳng bao giờ đi học thêm. Ở nhà cậu cũng ít có thời gian học bài. Vậy mà cậu vẫn học giỏi. Cậu rất thông minh và thật kiên cường! Chỉ cần thế, cậu có thể ngẩng cao đầu trước bất cứ ai, Xù ạ!
Ôi trời! Chuyện nhường học bổng thì có gì đâu cơ chứ! Đúng là hòan cảnh của Thi khó khăn hơn nhà Hạ. Ba Thi là thương binh, mẹ bán vé số. Ai ở vào trường hợp của Hạ cũng sẽ làm như vậy thôi.
Còn chuyện học. Gì mà khâm phục với kiên cường? Do cảnh nhà vậy nên Hạ phải cố gắng. Mẹ Hạ làm công nhân may. Buổi tối, bà nhận thêm hàng gia công. Hai mẹ con hì hục chong đèn đến khuya. Mẹ đạp máy, Hạ thùa khuy, vắt lai, kết cúc...Vì vậy, ở trường, Hạ phải hết sức tập trung, cố căng óc nghe giảng để có thể thuộc bài ngay tại lớp. Giờ giải lao, Hạ tranh thủ ngóay bút lia lịa, giải các bài tập. Chỉ vậy thôi chứ cũng chẳng thông minh gì!
3. Cậu có vui hơn chút nào không khi biết rằng, không phải tất cả mọi người đều không ưa cậu, xa lánh cậu? Có bao giờ cậu cảm nhận được, có một người hay đứng từ xa dõi theo mỗi bước đi của cậu, vui với niềm vui của cậu (dù rất hiếm hoi), buồn với nỗi buồn của cậu (dù cậu cố dấu dưới vẻ ngòai lạnh lùng)?
Hai tai Hạ chợt nóng bừng. Vũ để ý tới Hạ?
Ngay từ khi còn nhỏ, Hạ đã không có thói quen trò chuyện, kể cả với mẹ. Bởi mẹ lúc nào cũng tất bật. Công việc như vắt kiệt sức lực đến nỗi chẳng mấy khi mẹ mở miệng, chẳng mấy khi cười. Lớn lên, phần thì mặc cảm, phần khác, lúc nào Hạ cũng bận rộn, chẳng có thời gian trò chuyện với ai. Mà cũng chẳng biết nói gì. Giờ ra chơi, Hạ học bài, làm bài tập, hoặc gục xuống bàn tranh thủ ngủ vài phút. Hạ chẳng bao giờ để ý đến việc người xung qu
" Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy." Damon và Pythias thân thiết với nhau từ khi còn nhỏ. Cả hai tin tưởng tuy[…]
Truyện ngắn
Có một người vừa trở về nhà sau một chuyến du ngoạn bằng tàu thủy, anh ta thích chí khoe với mọi người về chuyến đi của mình. Tôi đã được chiêm ngưỡng những cảnh tượng tuyệt diệu mà có lẽ […]
Truyện ngắn

Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu tiên gặp mặt? Tôi như thế, chỉ từng đúng một lần như thế, nhưng đó là một câu chuyện đáng kể. Nó xảy ra cách đây khoảng chừng vài tháng, khi mà m[…]
Truyện ngắn
Damocles lặng người; nụ cười tắt ngấm trên môi. Khuôn mặt gã tái xanh còn đôi tay thì run lẩy bẩy. Bây giờ, gã chẳng còn thiết đến cao lương mỹ vị hay nhạc múa gì nữa. Điều duy nhất gã nghỉ […]
Truyện ngắn

Giờ đây tôi phải một mình bước tiếp trên con đường học vấn và cuộc sống mưu sinh của một cô gái nghèo nơi đất khách quê người. Tất cả rồi sẽ qua hết, phải không Ngoại? Rồi con sẽ trở thành […]
Truyện ngắn

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi. Bởi vì ngoài bạn ra, chẳng ai có thể cảm nhận được rõ ràng những vết […]
Truyện ngắn
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó. Không ai còn nhớ tên thật của […]
Truyện ngắn

Mỗi người bạn là một món quàmà cuộc sống trao tặng cho chúng ta.Robert Louis Stevenson Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường vềnhà, Mark trông thấy một người bạn cùng trườngđi phía trư[…]
Truyện ngắn
Sao không gọi nhau là người yêu cũ?
Cuối đông bầu trời u ám và xám xịt, những cơn gió như cứa vào da thịt từng cơn lạnh buốt, cái lạnh da thịt cũng không bằng cái được gọi là lạnhthấuvàotim. Anh và em chúng ta chạm mặt nhau sa[…]
Tâm Sự